Lộ Dao miên man trong dòng suy nghĩ kịp thời bừng tỉnh. Việc quan trọng nhất lúc là thông qua quá trình phụ đạo, cô tạo sự đổi ở Tiêu Trạch. Và sự biến chuyển chỉ ảnh hưởng đến bản , mà còn thu hút sự chú ý của khác.
Lộ Dao Từ Hiểu Hiểu: “Cô bảo gặp Alfred mà? Anh là giáo viên phụ đạo của chúng , nhưng chỉ xuất hiện lúc lên lớp cho học viên thôi.”
Dưới ánh trong veo, điềm đạm của cô chủ tiệm, Từ Hiểu Hiểu cảm thấy như một con gà chọi xí, hiếu chiến. Cô chủ luôn giữ thái độ hòa nhã, ung dung. Cho dù cô phản bác, phủ nhận ngay mặt, cô chủ cũng chẳng mảy may tỏ lúng túng mất tự nhiên. Việc cô chủ thẳng thắn kết luận rằng tình cảm cô dành cho Tiêu Trạch chỉ là phút bốc đồng nhất thời khiến Từ Hiểu Hiểu vô cùng khó chịu. Sự hiếu thắng vốn nguội lạnh bỗng chốc thổi bùng lên, cô kích động : “Học phụ đạo thế nào? đăng ký học luôn bây giờ!”
Lộ Dao rạng rỡ, dậy dẫn Từ Hiểu Hiểu phòng phụ đạo phía .
Trải qua quá trình rút xương ngón tay để chế tạo Chìa khóa Tâm linh, Từ Hiểu Hiểu cuối cùng cũng nhận cô chủ tiệm e rằng là một siêu năng lực giả cực kỳ đáng gờm. Cảm giác khó chịu trong lòng cô càng thêm chồng chất. Vừa cầm chìa khóa, cô hỏi ngay: “Khi nào thì chúng bắt đầu học?”
Lộ Dao: “Cô sốt ruột thì bắt đầu luôn cũng . vui lòng đợi hai phút để gọi đồng nghiệp qua trông coi cửa hàng .”
Chưa đầy hai phút , Cơ Phi Mệnh mặt. Lộ Dao dặn dò và Nhị Tâm vài câu nhanh ch.óng bắt đầu buổi phụ đạo cho Từ Hiểu Hiểu.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tọa độ thời gian mà Cỗ máy thời gian nhắm đến trong phụ đạo đầu tiên là những ký ức tuổi thơ ban sơ nhất của Từ Hiểu Hiểu, mà là tại ngôi trường cô theo học năm lớp 4.
Từ Hiểu Hiểu sinh và lớn lên ở một thị trấn nhỏ hẻo lánh của thành phố Đồi Mồi.
Lộ Dao và Từ Hiểu Hiểu đang một hành lang trống trải. Bên trái là dãy phòng học, nhưng bên trong vắng tanh bóng học sinh lẫn giáo viên.
Từ Hiểu Hiểu dáo dác quanh, vô cùng kinh ngạc. Cô níu tay Lộ Dao: “Chúng thực sự về tuổi thơ của ?”
Lộ Dao: “Đây là ký ức của chính cô, cô là nắm rõ hơn chứ. Đã tan học ? Chẳng thấy ai cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-826.html.]
Tiếng bước chân vang lên từ phía cầu thang lưng. Từ Hiểu Hiểu giật , kéo tuột Lộ Dao trốn phía cánh cửa của một lớp học gần đó.
Một bé gái tết tóc hai sừng, đeo cặp sách màu đỏ, chạy lướt qua hành lang nhanh như gió, để ý đến sự hiện diện của hai .
Lộ Dao đang mải quan sát cách bài trí trong phòng học thì Từ Hiểu Hiểu kéo giật ngoài. Cô thắc mắc: “Sao ?”
Sắc mặt Từ Hiểu Hiểu bỗng trở nên u ám: “Đứa bé gái chạy qua đó... chính là .”
Lộ Dao tập trung tinh thần, nhẹ nhàng bước theo Từ Hiểu Hiểu đến phía ngoài nhà vệ sinh cạnh phòng học lớp 4/1. Hai nép sát tường. Lộ Dao định ló đầu thử thì Từ Hiểu Hiểu ngăn .
Lộ Dao thấy tiếng thút thít truyền từ nhà vệ sinh nữ, xen lẫn là những tràng c.h.ử.i rủa của một gã đàn ông. Không lâu , một âm thanh đổ vỡ ầm ĩ vang lên, một gã đàn ông lảo đảo chạy thục mạng từ nhà vệ sinh nữ ngoài.
Nhà vệ sinh trong trường tiểu học chia tầng nam nữ riêng biệt. Tầng dành cho học sinh lớp 4 là nhà vệ sinh nữ, ở cuối hành lang, chia hai khu trái . Lộ Dao và Từ Hiểu Hiểu đang trốn ngay khu nhà vệ sinh đối diện hiện trường. Nhìn qua khe cửa, Lộ Dao chỉ thấy một bóng ục ịch mặc chiếc áo sơ mi màu xám hốt hoảng tháo chạy.
Từ Hiểu Hiểu dựa lưng tường, cụp mắt, cất giọng lạnh lẽo: “Siêu năng lực của là sức mạnh vượt trội hơn bình thường một chút. Ngay từ hồi tiểu học, thể nhẹ nhàng nhấc bổng vật nặng hơn một trăm ký. Đáng buồn , dù là trong quá khứ ở hiện tại, cái năng lực chẳng đem lợi ích gì sất, thậm chí nó còn hủy hoại cả cuộc đời .”
Bên ngoài cửa, cô bé Từ Hiểu Hiểu đang dìu một bé gái khác bước . Khuôn mặt cô bé nhòe nhoẹt nước mắt, quần áo nhàu nhĩ xộc xệch, mặt còn hằn rõ những vết bầm tím. Hai đứa trẻ dìu dắt rời .
Đợi khi hai cô bé khuất, Từ Hiểu Hiểu dẫn Lộ Dao xuống cầu thang. Đứng ở ô cửa sổ nơi chiếu nghỉ, xuống hai bóng dáng nhỏ bé đang dần khuất lấp sân trường, cô kể tiếp bằng giọng điệu ẩn chứa sự oán hờn: “ sinh ở cái thị trấn nhỏ , cách xa khu vực nội thành sầm uất của thành phố Đồi Mồi, sự phát triển vô cùng lạc hậu. Dù là điều kiện của trung tâm chăm sóc trẻ em trường học, đều thua xa các thành phố lớn. Thế nhưng, con sống ở đây cũng tất bật, bận rộn chẳng kém ai. Bố cũng . Nhờ sức khỏe phi thường và tính tình bạo dạn, nên ngày thường bố khá an tâm về .