Tiêu Trạch gật đầu cho câu trả lời, nghiêng mời cô . Từ Hiểu Hiểu cũng đang mặc một bộ đồ mặc ở nhà. Vừa cửa, cô thẳng bếp, thấy rau củ thái sẵn bàn đảo, cả thịt thăn, cô tỏ vẻ bất ngờ: “Nhìn vẻ là món mặn đấy, hôm nay em lộc ăn .”
Tiêu Trạch đáp lời, lầm lũi nhặt hành, lột tỏi gừng, thái nhỏ gia vị, chuẩn bắt đầu xào rau. Từ Hiểu Hiểu quá quen với tính cách lầm lì, ít của Tiêu Trạch, cô dựa khung cửa nấu ăn mà chẳng hề thấy nhàm chán. Cái gã đàn ông kiệm lời , thế mà lúc ngủ mang một dáng vẻ khác biệt.
Đây là đầu tiên họ cùng ăn cơm tại nhà. Từ Hiểu Hiểu cảm giác như đang quen với một Tiêu Trạch mới mẻ. Trước đây, khi ở bên ngoài, hầu như là bỏ tiền mua đồ cho cô ăn. Hai ít khi dịp đối diện ăn uống đàng hoàng như thế . Dáng vẻ ăn uống vô cùng nhã nhặn, những món ăn nấu cũng mang hương vị thơm ngon đến bất ngờ.
Ăn tối xong, Tiêu Trạch nhận phần rửa bát. Từ Hiểu Hiểu ngoài phòng khách lướt điện thoại, thi thoảng ngẩng lên bóng lưng Tiêu Trạch, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả.
Tiêu Trạch rửa bát xong xuôi liền về phòng ngủ một bộ đồ sạch sẽ. Mùi khói dầu ám và quần áo nồng nặc quá. Vốn dĩ định tắm rửa, nhưng nghĩ bụng lát nữa bàn xong việc chính tắm luôn thể.
Từ Hiểu Hiểu ngẩng lên, thấy Tiêu Trạch đang ngập ngừng ở ngưỡng cửa phòng ngủ, mang một dáng vẻ vô cùng khác lạ. Hôm nay, cô bỗng thấy toát lên một sức hút mãnh liệt. Cô dậy, bước về phía .
Tiêu Trạch chủ động bước : “Từ Hiểu Hiểu, chuyện .”
Bước chân Từ Hiểu Hiểu khựng , trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Giây tiếp theo, Tiêu Trạch lên tiếng: “ chấm dứt chuyện.”
Từ Hiểu Hiểu cúi gầm mặt, chợt thấy bản thật kỳ quái. Rõ ràng hai giao kèo từ đầu, bất cứ khi nào một bên kết thúc thì chỉ cần . Chẳng qua cũng chỉ là tìm chơi bời qua đường, cớ lúc cô cảm thấy xót xa đến ? Cảm giác từng xuất hiện trong cô đây.
Cô điều chỉnh cảm xúc, bình thản đáp: “Được , hiểu.”
Từ Hiểu Hiểu xoay bước cửa. Lúc đang xỏ giày, cô bỗng ngẩng phắt lên: “Anh mới ?”
Tiêu Trạch khẽ , lắc đầu: “ chỉ là... gặp thầy Alfred.”
Từ Hiểu Hiểu buột miệng hỏi: “Anh là ai?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-823.html.]
Tiêu Trạch cúi gầm mặt, đưa tay gãi nhẹ vành tai: “Một giáo viên ở trung tâm phụ đạo. Xin cô, sống quá buông thả, mơ hồ, cứ ngỡ thế nào cũng . chỉ sống mòn mỏi, lang thang vô định... Và cô đến.”
“... Xin cô.” Tiêu Trạch nhận lỡ lời, nhưng lúng túng chẳng cứu vãn tình thế .
Hai từng những va chạm xác gần gũi nhất, nhưng bao giờ mảy may ý định tìm hiểu đối phương. Có lẽ ngay từ đầu, cả hai chỉ đơn thuần sưởi ấm cho , nhưng nhanh ch.óng nhận rằng, đối phương cũng lạnh giá chẳng kém gì .
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
“Anh đừng nữa.” Từ Hiểu Hiểu giật mạnh cửa, vội vã chạy biến ngoài.
Trung tâm Phụ đạo Tuổi thơ.
Thấy vãn khách, Lộ Dao chuẩn đóng cửa dọn dẹp. Từ Hiểu Hiểu đột nhiên xuất hiện, hai má ửng đỏ vì say xỉn. Một tay cô chống cửa kính, tay vẫn còn nắm c.h.ặ.t vỏ chai rượu, loạng choạng cất tiếng gọi: “Cô chủ ơi, Alfred ? Gọi đây. Cô đừng hòng giấu giếm .”
Lộ Dao: “……”
Lộ Dao lường việc Từ Hiểu Hiểu thể sẽ đến tìm, nhưng cô ngờ cuộc hội ngộ diễn trong tình cảnh trớ trêu như thế . Cô nàng say bí tỉ, ý thức mơ hồ, cả tựa hẳn khung cửa, miệng ngừng gào thét đòi gặp Alfred.
Lộ Dao để ý thấy bên lề đường vài gã đàn ông đang lảng vảng, thi thoảng đảo mắt nhòm ngó về phía . Trong lòng khẽ giật , cô lập tức chạy tới đỡ lấy Từ Hiểu Hiểu dìu trong tiệm.
Cô đỡ Từ Hiểu Hiểu xuống phòng vách kính, rút điện thoại định gọi cho Tiêu Trạch, nhưng liếc đồng hồ, thấy giờ quá muộn bèn thôi. Hôm nay Tiêu Trạch thành một buổi học phụ đạo. Dù kết quả vô cùng khả quan, nhưng lẽ bản nhận sự kiệt quệ về mặt tinh thần. Thực chất, mỗi đợt phụ đạo, cả học viên lẫn giáo viên đều vắt kiệt sức lực. Tốt nhất là nên dành một đến hai ngày để nghỉ ngơi hồi phục.
Thấy mấy gã đàn ông vẫn lảng vảng cửa tiệm, Lộ Dao dứt khoát khóa c.h.ặ.t cửa cuốn, trở phòng .
Từ Hiểu Hiểu ngả đầu thành ghế, đôi mắt nhắm nghiền, tay chân co rúm , vỏ chai rượu lăn lóc sàn nhà tự bao giờ. Lộ Dao rót một cốc nước ấm, gắng gượng gọi Từ Hiểu Hiểu dậy để mớm cho cô uống viên t.h.u.ố.c giải rượu, đó vội vàng chạy qua phố thương mại lấy một chiếc chăn mỏng.