Tiêu Trạch 5 tuổi tài nào hiểu thấu, nhưng sâu thẳm trong hình hài nhỏ bé vẫn là một ý thức trưởng thành đang say ngủ.
Cậu bé Tiêu Trạch trầm ngâm một hồi lâu, vớ lấy chiếc gối nhỏ trèo xuống giường. Cậu kiễng chân mở cửa phòng, chạy tót đến cửa phòng , rụt rè gõ cửa, cất tiếng gọi mang theo tiếng nấc nghẹn: “Mẹ ơi, con sợ.”
Một lúc lâu , cửa phòng từ từ mở . Ánh đèn vàng ấm áp từ trong hắt , rọi sáng khuôn mặt Tiêu Trạch đang giàn giụa nước mắt.
Mẹ sững , vội vã cúi xuống bế bổng lên: “Sao con nông nỗi ?”
Cậu bé vòng tay ôm ghì lấy cổ , vùi mặt vai bà, nấc lên từng hồi: “Mẹ ơi con sợ lắm.”
Thấy đứa trẻ đáng thương lóc t.h.ả.m thiết, cảm nhận một vệt nước ấm nóng thấm ướt vai. Bà đau xót vỗ về, dỗ dành . Trên giường, sắc mặt gã đàn ông tối sầm .
Đợi đến khi Tiêu Trạch ngủ say, bế về phòng trẻ em. Nửa đêm, Tiêu Trạch giật tỉnh giấc. Nhận trả về căn phòng quen thuộc, trong ánh mắt cuộn trào một màu u tối, uất ức. Cậu lầm bầm tự nhủ: “Thầy Alfred ơi, nỗ lực hết sức mà thế giới vẫn đáng tởm như . Thầy cho em , ngoài chờ đợi và nhẫn nại , em còn thể gì khác nữa?”
Ý thức của Tiêu Trạch trưởng thành tỉnh táo.
Alfred: “Nhóc con, chìa khóa của em ?”
Tiêu Trạch giật b.ắ.n . Cứ ngỡ Alfred rời , ngoái đầu thì thấy chú rồng nhỏ vẫn đang chễm chệ bên cạnh gối. Đôi mắt màu xanh biếc sâu thẳm như những vì tinh tú, lặng lẽ hướng về phía . Đây là đầu tiên Tiêu Trạch với ý thức của một trưởng thành tận mắt thấy một Alfred cử động, chuyện. Cậu khỏi nhổm dậy: “Thầy vẫn còn ở đây ?”
Alfred nhún vai: “Mang danh là giáo viên phụ đạo của em, thầy thể bỏ về chứ?”
Tiêu Trạch ậm ừ, dè dặt đưa ngón tay khẽ chọc chọc cái bụng tròn vo của chú rồng béo. Cảm giác quen thuộc hệt như trong ký ức. Rất mềm mại và ấm áp.
Alfred cố nhịn một chút, gã cứ chọc mãi thôi. Chú rồng nhỏ cố vẻ mặt nghiêm nghị: “... Đừng đùa nữa, chìa khóa ?”
Tiêu Trạch giơ tay lên, để lộ mặt dây chuyền hình chiếc chìa khóa lủng lẳng sợi dây màu đen.
Alfred vươn móng vuốt, khẽ điểm nhẹ lên chiếc chìa khóa. Những đường cong uốn lượn tạo hình chiếc chìa khóa trong chớp mắt bung , từng đường, từng đường kéo dài về vô hướng khác , tỏa ánh sáng rực rỡ trong đêm tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-822.html.]
“Chiếc Chìa khóa Tâm linh của em lấy điểm xuất phát là lúc em chào đời, đó vươn thành vô những sợi tơ. Những sợi tơ tiếp tục kéo dài vô tận về những hướng khác biệt. Em hiểu điều mang ý nghĩa gì ?”
Đây là đầu tiên Tiêu Trạch thấu diện mạo chân thực của Chìa khóa Tâm linh. Hóa những hoa văn trông như những sợi dây thực sự là những dòng kẻ định mệnh. Những hạt châu nhỏ xâu chuỗi đó cũng chẳng là những viên hạt bình thường, mà chính là... quỹ đạo cuộc đời của .
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Gương mặt non nớt của Tiêu Trạch bừng lên vẻ ngộ lẽ. Vô những sợi dây, vô những khả năng, vô những tương lai rẽ nhánh. Thế mà bao năm qua, vẫn luôn mắc kẹt trong cùng một nghịch cảnh, từng một tìm lối thoát.
Cậu bé ngày xoay sở . Còn thanh niên bây giờ thì đ.á.n.h mất dũng khí để đổi.
Trầm lặng một lúc lâu, Tiêu Trạch thở dài một tiếng: “Em hiểu , thầy Alfred.”
Alfred gật đầu tỏ vẻ hài lòng: “Nhóc con ngốc nghếch gì. Muộn , đến lúc ngủ thôi.”
Tiêu Trạch kéo chăn xuống. Một lát , lí nhí hỏi Alfred: “Em thể ôm thầy ngủ ?”
Alfred khoanh hai chi nhỏ xíu n.g.ự.c, trầm ngâm một lúc, vẻ kiêu kỳ: “Nhiều nhất là thầy chỉ cho mượn cái đuôi ôm một chốc thôi đấy nhé.”
Tiêu Trạch xoay sấp, tay túm c.h.ặ.t lấy cái ch.óp đuôi mập mạp ngắn ngủn của thầy Alfred, nhắm nghiền mắt . Chỉ một chốc , tấm chăn nhỏ phập phồng đều đặn. Cậu bé Tiêu Trạch chìm sâu giấc ngủ.
Alfred cất giọng trầm ấm: “Học viên một Tiêu Trạch, chúc em ngủ ngon.”
Lần phụ đạo thứ hai kết thúc.
Bước từ Trung tâm Phụ đạo Tuổi thơ, Tiêu Trạch cố tình vòng đường xa đến siêu thị mua rau quả, thịt thà tươi sống, định bụng sẽ tự bếp nấu ăn.
Về đến nhà, một bộ đồ rộng rãi thoải mái, rửa tay sạch sẽ bắt tay sơ chế nguyên liệu. Chuông cửa chợt reo lên, bước phòng khách mở cửa.
Từ Hiểu Hiểu ngoài cửa, chun mũi hít hà một cái, đôi mắt sáng rực lên: “Thơm quá, đang nấu cơm ?”