Hệ thống cho rằng lý lẽ của cô chủ tiệm chẳng lọt tai chút nào, nhưng nhiều , sự thật chứng minh cô chẳng hề sai. Nó kìm sự tò mò bèn hỏi: “Làm cô ai là cần học phụ đạo? vẫn luôn thấy khó hiểu, cô dường như cái gì cũng , đặc biệt tài tình trong việc phỏng đoán tâm lý con .”
Trong hồ sơ lý lịch lưu trữ về quá khứ của cô chủ tiệm, bất kỳ kinh nghiệm nào liên quan đến mảng . Hơn nữa, hệ thống cảm nhận rõ ràng rằng, khi các cửa hàng ở dị giới ngày một nhiều thêm, tâm tư của cô chủ cũng trở nên thâm sâu khó dò hơn, cá tính cũng còn ngoan ngoãn, phục tùng như hồi mới mở cửa hàng đầu tiên.
Liệu sự đổi liên quan đến đoạn ký ức thiếu hụt chăng?
Khi hệ thống và cô trói buộc với , trạng thái của Lộ Dao vô cùng tồi tệ, nhưng đôi mắt cô ánh lên một thứ ánh sáng rực rỡ đến kinh . Chỉ là khi khế ước thành lập, cô liền rơi trạng thái hôn mê. Lúc tỉnh , cô chủ bỗng trở nên dịu dàng, mềm mỏng lạ thường. Cô quên mất chuyện thiết lập khế ước, cũng quên luôn cả nguyên cớ ban đầu khiến cô chấp nhận sự tồn tại của hệ thống.
Trước khi mất trí nhớ, cô chủ tiệm rốt cuộc là một như thế nào?
Chẳng hiểu tại , hệ thống đột nhiên cảm thấy vô cùng tò mò. Đáng tiếc, trói buộc bởi những quy tắc nghiêm ngặt, ngay cả nó cũng quyền hạn nhòm ngó đoạn ký ức đ.á.n.h mất của cô.
Lộ Dao khẽ bật : “Khi mi thấu hiểu một , tự khắc mi sẽ để tâm đến thứ xoay quanh đó. Đây chẳng là một kỹ xảo gì cao siêu cả. khi mất trí nhớ, từng nghiên cứu chuyên sâu về lĩnh vực thì , bởi vì luôn một cảm giác quen thuộc.”
Có thể vì thuận lợi ăn buôn bán nên cô cố tình tìm hiểu tâm lý học chăng? Cũng thể, trong quá khứ, cô từng khát khao thấu hiểu một nào đó.
Lộ Dao tiếp: “Yên tâm , sẽ bao giờ mở một cửa hàng mà nắm chắc phần thua . Hơn ai hết, chính là khao khát điều ước mà từng khẩn cầu trong quá khứ rốt cuộc là gì.”
Hệ thống: 【…… Vâng.】
Lần phụ đạo thứ hai của Tiêu Trạch lên lịch cuối tuần. Ngay từ lúc tan hôm thứ Sáu, lòng rạo rực mong ngóng.
Sáng thứ Bảy, đến 6 giờ thức giấc. Vệ sinh cá nhân xong xuôi, ăn sáng xong, hì hục dọn dẹp nhà cửa, cuối cùng cũng lê lết tới 8 giờ. Tiêu Trạch vội vã tắm rửa qua loa, một bộ quần áo thường ngày thoải mái, mang theo tâm trạng ngập tràn hy vọng bước đến Trung tâm Phụ đạo Tuổi thơ.
Anh ngỡ ngàng khi thấy cửa tiệm xếp thành một hàng dài dằng dặc. Tiêu Trạch dạt sang một bên. Nghe loáng thoáng câu chuyện của những đang xếp hàng, thì họ đều tranh thủ dịp cuối tuần lặn lội từ các khu vực khác đến đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-820.html.]
Tiếng vang của nước bong bóng và bánh nếp mật ong vui vẻ của trung tâm mạng xã hội quả thực thần thánh đến mức khó tin. Ban đầu, nhiều tỏ hoài nghi, cho rằng đây chỉ là chiêu trò quảng cáo rẻ tiền.
dạo gần đây, ít cất công đến tận nơi để mua dùng thử. Sau đó, họ đăng bài, video chia sẻ trải nghiệm thực tế lên mạng, gần như lấy một lời phàn nàn chê bai. Lực lượng fan phong trào ngày một hùng hậu, mới dẫn đến khung cảnh nhộn nhịp như ngày hôm nay.
Lộ Dao thấy Tiêu Trạch ngoài cửa liền vẫy tay gọi phòng phụ đạo chờ.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Những đang xếp hàng tưởng Tiêu Trạch định chen ngang nên bắt đầu xì xào bất mãn.
Lộ Dao lên tiếng giải thích: “Anh là học viên đến học phụ đạo, mua đồ ạ.”
Có thắc mắc: “Cái quán tạp hóa mà cũng mở lớp dạy phụ đạo á?”
Lại đ.á.n.h mắt soi mói Tiêu Trạch, buông lời mỉa mai: “Anh bạn chắc cũng trưởng thành nhỉ? Đến đây định học phụ đạo môn gì thế?”
Tiêu Trạch ngượng chín mặt, rảo bước chen qua cánh cửa, tiến thẳng phòng phụ đạo.
Nhân cơ hội , Lộ Dao lôi xấp tờ rơi bám bụi phía kệ hàng : “Trung tâm chúng chuyên cung cấp dịch vụ phụ đạo tuổi thơ cho những ai nhu cầu. Mọi hứng thú thì tìm hiểu thêm nhé.”
Phụ đạo tuổi thơ ư?
Nghe chẳng lọt tai chút nào, phảng phất một mùi vị l.ừ.a đ.ả.o thoang thoảng. Thế nhưng vẫn ít tò mò, mua đồ xong lúc về cũng tiện tay lấy một tờ rơi xem thử.
Đến lúc Lộ Dao bớt việc thì đồng hồ chỉ gần 9 giờ. Cô lo lắng đang lúc phụ đạo cho Tiêu Trạch khách ghé thăm, bèn nhắn tin nhóm việc chung của phố thương mại, túm đại một đang rảnh rỗi qua trông coi cửa tiệm.