Về phần học phí, cô chủ cẩn thận tra cứu nhiều tài liệu mạng. Dựa mức thu trung bình của các trung tâm bồi dưỡng kỹ năng tại thành phố Tam Hoa, cô nhân giá lên gấp năm , định mức 5000 Manh tệ cho mỗi phụ đạo.
Tuy nhiên, do việc xuyên thời gian tiêu tốn nguồn năng lượng vô cùng lớn, cô chủ cũng đặt quy định: nếu phụ đạo vượt quá 3 , mức phí sẽ tự động nhân đôi.
Cất giữ hồ sơ cẩn thận, Lộ Dao dậy: “Được , lịch học tới của là hai ngày nữa nhé.”
Tiêu Trạch gật đầu xác nhận, bước ngoài.
Có khách ghé tiệm, Lộ Dao cũng theo .
Từ Hiểu Hiểu thấy Tiêu Trạch bước cùng cô chủ tiệm, cô khẽ trầm ngâm. Cô cầm theo một lọ nước bong bóng dệt mộng và một hộp bánh nếp mật ong vui vẻ, gọi: “Cô chủ ơi, tính tiền cho với.”
Lộ Dao bước tới tiếp đón. Vị khách trông quen mắt, dường như cô thích dẫn quen đến đây mua đồ ăn vặt, mỗi cùng một bạn nam khác .
Tiêu Trạch thấy Từ Hiểu Hiểu cùng đàn ông cạnh cô, bước chân khựng một tích tắc, lạnh lùng rảo bước cửa: “Lộ Dao, về nhé.”
Cô chủ tiệm lưng vẫy tay chào: “Vâng, hẹn gặp .”
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Mua xong đồ, Từ Hiểu Hiểu rời cùng đàn ông. Một lát , cô xách đồ : “Cô chủ, hình như để quên ví tiền ở tiệm thì ?”
Lộ Dao đang ghế chải lông cho Nhị Tâm, cô với tay lấy chiếc ví màu hồng nhạt từ ngăn kệ thứ hai đưa cho Từ Hiểu Hiểu.
Từ Hiểu Hiểu nhận lấy chiếc ví, mở kiểm tra qua loa cất . Cô vờ như bâng quơ hỏi: “Cô chủ , ban nãy thấy một bạn ở đây, thường xuyên ghé tiệm ?”
Lộ Dao lục tìm trí nhớ: “Ý cô là Tiêu Trạch ?”
Hóa hai là bạn bè ? Gặp mà đến một cái gật đầu chào hỏi xã giao cũng chẳng , còn xa lạ hơn cả dưng nước lã.
Từ Hiểu Hiểu gật đầu: “Chúng là hàng xóm, thỉnh thoảng cũng chơi chung.”
Lúc Lộ Dao vẫn kịp nắm bắt ẩn ý sâu xa trong lời của vị khách.
Từ Hiểu Hiểu mỉm , tiếp tục thăm dò: “Cô với cũng chơi chung lắm ?”
!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-819.html.]
Lộ Dao nét mặt cô nàng, lờ mờ nhận điều gì đó. Khuôn mặt cô cứng đờ, liên tục lắc đầu xua tay: “Không . Anh Tiêu đăng ký khóa học phụ đạo ở tiệm , nên thỉnh thoảng mới ghé qua thôi.”
Hệ thống cảm nhận nhịp tim của Lộ Dao đột ngột tăng nhanh, liền lên tiếng chọc ngoáy: 【Cô ? Tim đập nhanh thế, thấy trong khỏe ?】
Lộ Dao đưa tay che mặt: “Không gì , mi đừng lo chuyện bao đồng.”
Từ Hiểu Hiểu vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng thấy nực : “Phụ đạo á? Anh đến đây học phụ đạo ? Phụ đạo môn gì thế?”
Lộ Dao đặt Nhị Tâm xuống, dậy lấy một tờ rơi bám đầy bụi từ phía kệ hàng. Cô phủi nhẹ tờ rơi đưa cho Từ Hiểu Hiểu: “Trung tâm chúng chuyên cung cấp dịch vụ phụ đạo 'tuổi thơ' cho khách hàng. Nếu cô hứng thú, hãy tìm hiểu thử xem .”
Từ Hiểu Hiểu cầm lấy tờ rơi, lướt qua vài dòng với vẻ mặt khó tin: “Tiêu Trạch mà tin mấy cái thứ vớ vẩn ? Phụ đạo tuổi thơ, nực thật đấy.”
“Kè! Kè!” Nhị Tâm đột nhiên mặt dữ tợn gầm gừ với Từ Hiểu Hiểu, thậm chí còn chìa bộ vuốt sắc lẹm từ cánh tay béo núc ních chực vồ lấy cô nàng, may mà cô chủ tiệm kịp thời ngăn .
Từ Hiểu Hiểu cúi xuống, giơ tay xoa xoa cái đầu đầy lông của con mèo béo: “Sao mà y như hiểu tiếng thế ?”
“Kè!” Nhị Tâm vươn cổ, ngoác miệng chực ngoạm lấy tay Từ Hiểu Hiểu.
Lộ Dao vội vàng ôm riết lấy con mèo lợn lùi một bước, ái ngại mỉm : “Chắc do nó đói bụng đấy ạ, chiều nay nó ăn gì mà.”
Lời dối trắng trợn ngượng miệng. Mèo lợn chứ là hổ báo mà đói đến mức đòi c.ắ.n cả .
Từ Hiểu Hiểu cũng chẳng buồn bận tâm, xua xua tay định rời .
Lộ Dao gọi với theo, giải thích thêm rằng hiện tại tiệm đang cung cấp dịch vụ trắc nghiệm tuổi thơ miễn phí, cô thể nán trải nghiệm thử xem.
Từ Hiểu Hiểu lắc đầu cự tuyệt: “Không cần , cảm ơn cô. Tuổi thơ của trọn vẹn chẳng gì nuối tiếc, chẳng cần phụ đạo cái gì cả.”
Hệ thống chui : “Vị khách rõ ràng là khách hàng tiềm năng của chúng .”
Sống chung với cô chủ tiệm lâu ngày, hệ thống cũng học lỏm ít thuật ngữ kinh doanh, còn thường xuyên lôi khoe khoang kiến thức.
Lộ Dao thả Nhị Tâm xuống, lấy thức ăn cho nó: “Nếu hứng thú, cô chẳng năm bảy lượt mò đến tiệm. Nhiều khi, để thấu nội tâm của chính cần dũng khí. Cứ từ từ sẽ đó thôi.”