Cầm Hương lặng lẽ ở một góc trong toa xe lửa, một tay lười biếng chống cằm, tay vắt ngang mặt bàn, những ngón tay hờ hững đan một ống sứ trắng muốt. Xuyên qua khe hở giữa những ngón tay thon dài, sắc đỏ thẫm ấm áp của gốm sứ ẩn hiện, đó chính là hình ảnh hai chiếc lá phong đan xen khắc họa ống son.
Thiếu nữ tàu từ từ ngoảnh mặt .
Khán giả phố khỏi sững sờ, ngỡ ngàng. Bộ y phục mang đậm phong cách phương Tây kỳ lạ khi khoác lên nàng toát một sự vặn, hài hòa đến khó tin.
Với dung mạo mang nét cổ điển đặc trưng của phụ nữ phương Đông, nhờ sự trợ giúp thần kỳ của nghệ thuật trang điểm, nàng thổi một luồng sinh khí mới mẻ, biến hóa bộ trang phục cổ điển phương Tây thành một tác phẩm nghệ thuật mang đậm dấu ấn cá nhân.
Ngũ quan sắc sảo, góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm hút hồn, kết hợp cùng cặp kính áp tròng đổi màu mắt. điểm nhấn hút mắt nhất thể chối cãi chính là sắc môi cam cháy rực rỡ "Đường Nhiễm Thu Phong". Sắc son tôn lên làn da trắng ngần của Cầm Hương, kết hợp cùng lối trang điểm thanh lãnh, cao ngạo, quả thực khiến liên tưởng ngay đến một tiểu thư Anne điềm tĩnh, sắc sảo và đầy trí tuệ.
Đoàn tàu cập bến, "Tiểu thư Anne" duyên dáng dậy, khẽ nâng vạt váy bồng bềnh, bước uyển chuyển hướng về phía cửa xe. Khoảnh khắc nàng bước chân xuống sân ga, một cơn gió bất chợt thổi thốc qua, "Tiểu thư Anne" bỗng chốc hóa trở hình hài thực sự của Cầm Hương.
Cầm Hương vốn là một nhạc linh nức tiếng với tài nghệ thổi sáo trúc điêu luyện.
Mới hôm , do nhiễm hàn khí, Cầm Hương trải qua một trận ốm thập t.ử nhất sinh. Bệnh tình mới thuyên giảm, sắc diện vẫn kịp phục hồi, nhưng trớ trêu , hôm nay đúng lịch nàng lên đài biểu diễn.
Cầm Hương miễn cưỡng khoác lên bộ y phục màu trắng điểm xuyết những đường vân đỏ, tay nắm c.h.ặ.t cây sáo trúc, trong lòng ruột gan rối bời.
Nàng luôn cảm thấy lớp trang điểm hôm nay phần mờ nhạt, để lộ rõ vẻ tiều tụy, ốm yếu của bệnh.
lúc đó, vị chưởng giáo của nhạc phường bước tới, dúi tay nàng một thỏi son mới toanh lò của Yên Chi Lâu - "Đường Nhiễm Thu Phong".
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Cầm Hương vội vã điểm tô lên môi, ánh mắt lập tức bừng sáng niềm kinh ngạc.
Sắc son chạm môi, vẻ tiều tụy, nhợt nhạt bỗng chốc bay biến. Sắc cam cháy những tôn lên làn da trắng sáng, mà còn thổi bay sự tái nhợt, yếu ớt của mới ốm dậy.
Có cô nương kìm sự phấn khích, rỉ tai bạn đồng hành: “Cái màu son trông đỉnh quá mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-770.html.]
Cô bạn cũng gật đầu lia lịa tán thưởng: “Nàng bôi lên một phát là sắc mặt hồng hào, tươi tắn hẳn , còn là màu son y hệt của tiểu thư Anne nữa chứ, thèm mua quá thôi!”
Cô gái than thở: “ cái màu hồng đào lúc nãy cũng lộng lẫy kém, rinh cả hai về thì bây giờ!!!”
đoạn quảng cáo vẫn đang tiếp diễn, cô bạn khỏi kêu lên than vãn: “Đừng bảo là còn nữa nha?”
Sắc son thứ ba mang tên "Tuyết Chiên Lãnh Hạnh" (Hoa hạnh lạnh lẽo ủ trong tuyết), lấy cảm hứng từ hình ảnh của nhân vật Hoa Thời khi lui về ở ẩn, một nữ chốn hương dã trong phần cuối của bộ phim 《Mùa Hoa Rơi Lại Phùng Quân》.
Lúc bấy giờ, Hoa Thời bước qua thời kỳ đỉnh cao của nhan sắc, thanh xuân phai tàn. Nàng vận một bộ y phục vải thô tối màu, mái tóc cũng chỉ buộc hờ hững bằng một dải ruy băng giản đơn. Tay nâng niu một cuốn sách, đuôi mắt, khóe môi hằn in những nếp nhăn của sự tang thương, từng trải.
Người hóa thành Hoa Thời cũng là một nhạc linh, mang tên Lãnh Cô. Vị đích thực là một chưởng giáo quyền uy của nhạc phường.
Hôm Lộ Dao cất công đến Bách Tương Quán tìm kiếm gương mặt đại diện, Lãnh Cô vốn dĩ hề trong danh sách những ứng cử viên tiềm năng.
Nàng lặng lẽ bên ngoài hàng ngũ, phong thái thong dong, điềm nhiên, màng thế sự.
Lộ Dao chỉ mới lướt qua một cái thần thái toát từ con thu hút mãnh liệt, bèn chủ động ngỏ lời mời nàng thử sức với vai diễn trong đoạn quảng cáo .
Lãnh Cô chẳng thể ngờ lọt mắt xanh của Lộ Dao, ban đầu còn ngỡ chủ tiệm đang đùa trêu chọc .
"Tuyết Chiên Lãnh Hạnh" là một thỏi son mang sắc đỏ nâu trầm ấm, độ bão hòa màu thấp. Sắc độ vô cùng sang trọng, nền nã, mang đến một khí chất đẳng cấp, kiêu sa mà hề phô trương.
Khi phiên bản "Hoa Thời" do Lãnh Cô thể hiện xuất hiện màn ảnh, những qua đường khỏi sững sờ, cảm giác như xuyên trở về cái năm mà hoa hạnh rụng lả tả trong gió. Hình ảnh Thẩm Tướng và Hoa Thời qua khe cửa, thanh xuân vuột mất từ lâu ùa về chân thực đến nhói lòng.