Lộ Dao chẳng thèm đoái hoài đến gã thái giám nữa, gót bước ngược con đường cũ, đồng thời lệnh cho hệ thống: “Chỉ đường cho .”
Thấy Lộ Dao nhận sự tình, tên tiểu thái giám bỗng chốc lộ rõ vẻ hung tợn, nham hiểm. Hắn lao tới chắn ngang đường: “Đứng ! Con tiện tì —— á ——”
Lộ Dao buông tay, lùi một bước, ngước mắt trời cúi xuống gã thái giám đang ôm tay lăn lộn mặt đất: “Hắn chứ?”
Dạo , Lộ Dao tình cờ thấy Khóc Tám truyền thụ vài thế võ phòng cho Cẩu Tử, nàng cũng ham vui học lỏm vài chiêu.
Vừa thấy gã thái giám hùng hổ lao tới, nàng phản xạ tự nhiên túm lấy cổ tay vặn mạnh một cái, hình như quá tay thì .
Hệ thống cạn lời: 【Gãy xương cổ tay .】
Lộ Dao: “...Vậy bây giờ?”
Nàng ngờ sức lực của kinh đến thế?
Hệ thống: 【Đừng hỏi .】
Lộ Dao từ từ xổm xuống. Tên tiểu thái giám dọa cho khiếp vía, liên tục lùi lết về phía , lồm cồm bò dậy co giò bỏ chạy thục mạng.
Nhìn theo bóng lưng gã thái giám khuất dạng, Lộ Dao bất đắc dĩ lên, gọi hệ thống: “Ngươi dẫn đường , chúng đến Cần Chính Điện .”
Tại Cần Chính Điện.
Võ Đế phê duyệt xong những cuốn tấu chương cuối cùng, bèn dậy bước gian tẩm cung phía .
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Những lúc bận rộn quốc gia đại sự, ngài thường ngả lưng luôn tại đây.
Hai ngày , Võ Đế sai chuyển một tấm gương đồng lớn trong nội điện Cần Chính Điện.
Lúc , Võ Đế đang chôn chân gương đồng, ánh mắt đờ đẫn chằm chằm dãy màu đỏ ch.ót ( bằng văn tự Đại Võ) lơ lửng ngay đỉnh đầu .
Thuở ban đầu, ngài mù tịt về ý nghĩa của dãy . Lạ lùng , ngoại trừ bản ngài, chẳng một ai thể thấy nó.
Sau , ngày qua ngày soi bóng gương, ngài kinh hoàng nhận cứ mỗi một ngày, dãy đầu vơi một đơn vị.
Võ Đế nhanh ch.óng thấu hiểu, những con chính là chiếc đồng hồ đếm ngược báo hiệu thời gian còn của sinh mệnh ngài.
Tính từ cái ngày ký ức tiền kiếp đột ngột thức tỉnh, cho đến cái ngày ngài nhắm mắt xuôi tay 5 năm , quỹ thời gian đang vơi cạn từng ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-758.html.]
Trong thâm tâm Võ Đế mơ hồ cảm nhận , sự thức tỉnh ký ức tuyệt nhiên là chuyện tình cờ.
Sau khi trọng sinh trở , ngài bàng hoàng phát hiện giữa chốn Lương Kinh mọc lên một gian cửa hàng vô cùng kỳ dị. Một nơi mà trong ký ức tiền kiếp của ngài tuyệt nhiên hề bóng dáng.
Thậm chí khi ký ức kịp thức tỉnh, ngài âm thầm cài cắm tai mắt gian cửa hàng đó.
Theo lời bẩm báo của tín, đây là một gian cửa hàng mang màu sắc ma quái tột độ. Tuy nhiên, ngọn ngành sự việc thì vẫn tìm manh mối rõ ràng.
Võ Đế đ.â.m nghi ngờ, sự hiện diện của gian cửa hàng thể gắn liền với biến cố trọng sinh của ngài.
Và khi phong phanh về một bộ phim mang tên 《Kế Hoạch Lên Mặt Trăng》, ngài thực sự thể kiềm chế nổi sự tò mò, khao khát diện kiến vị quản sự rạp chiếu phim .
Lại một ngày nữa trôi qua, con đỉnh đầu quả nhiên sụt giảm thêm một đơn vị.
Võ Đế bước từ nội điện, liếc ngoài tấm bình phong chắn ngang cửa: “Tần Minh Đức.”
Tần Minh Đức lật đật từ ngoài bước : “Bẩm bệ hạ.”
Võ Đế gạn hỏi: “Quản sự của rạp chiếu phim vẫn tới ?”
Tần Minh Đức lắc đầu quầy quậy: “Hay là để nô tài cổng Chu Tước xem tình hình thế nào ạ?”
Nhận thấy sắc mặt Võ Đế phần tối sầm , lão vội vã xoay toan bước ngoài, khẽ cúi gằm mặt để che giấu cảm xúc. Chưa kịp bước tới cửa, bên ngoài vang lên tiếng bẩm báo —— Quản sự rạp chiếu phim Lộ Dao cầu kiến bệ hạ.
Tần Minh Đức sững sờ, ả lết xác tới đây nhanh thế ?
Sắc mặt Võ Đế dịu đôi chút, ngài thong thả bước tới ngự án và xuống, phất tay hiệu cho Tần Minh Đức truyền gọi.
Tần Minh Đức hắng giọng, vung mạnh phất trần. Với tâm thế chuẩn thưởng thức một màn kịch , lão cất cái giọng the thé ch.ói tai: “Truyền quản sự rạp chiếu phim Lộ Dao tiến điện.”
Lộ Dao sải bước qua ngưỡng cửa điện, tiến thẳng tới ngự tọa, khẽ cúi đầu thi lễ: “Thảo dân bái kiến bệ hạ.”
Tần Minh Đức trố mắt kinh ngạc, vạn ngờ nữ t.ử to gan lớn mật đến mức dám ngang nhiên thẳng mặt bệ hạ. Lão sấn tới một bước, lớn tiếng quát tháo: “To gan điêu dân, ngự tọa còn mau quỳ xuống?”
Lộ Dao kịp mở lời đáp trả, Võ Đế cất giọng uy nghiêm: “Tất cả lui ngoài hết cho trẫm.”