Lộ Dao tiến gần, lật tấm vải mềm lên: "Một chút hải sản, mời Nhạc chưởng quỹ nếm thử độ tươi mới."
Kho gian tùy thể lưu trữ vật sống, nên đống tôm cua cá biển lúc Lộ Dao xách sang đây "ngủm" .
Tuy , màu sắc của chúng vẫn vô cùng rực rỡ, mắt cá trong vắt, mang đỏ au tươi rói.
Nhạc Hãn vốn là một sành ăn, chỉ cần liếc mắt là chỗ hải sản mới tắt thở lâu.
Ông ngạc nhiên tột độ: "Lộ chưởng quỹ, cá biển tôm cua tươi ngon nhường , ngài đào ?"
Lộ Dao giở bài "vô trung sinh hữu", bịa một câu chuyện cho qua chuyện, sang với Vinh Thăng Hoa: "Vinh chưởng quỹ cũng một giỏ, chỉ là kịp ghé qua Vĩnh Hỉ Thư Phòng thôi."
Vinh Thăng Hoa cứ ngỡ Lộ Dao chỉ đãi bôi khách sáo, nên cũng chỉ trừ để bụng.
giỏ nguyên liệu trông tươi ngon thật sự.
Ngày trẻ ông từng vân du đến tận những làng chài ven biển phía Nam, mới tận mắt thấy những con cá biển tươi rói đến mức .
Vở kịch "bạn hiền tặng quà" nãy của tiểu chưởng quỹ, bọn họ tai điếc mà điểm bất thường.
Chỉ là chuyện liên quan đến rạp chiếu phim vốn dĩ chẳng thể nào đo lường bằng thường lý, bọn họ cũng quen .
Tuy nhiên, câu chuyện đó mới là mấu chốt. Lộ Dao ngỏ ý mượn hai cửa tiệm để đặt một loại hộp máy nào đó, vì rạp chiếu phim sắp sửa lắp đặt thêm một chiếc màn hình quảng cáo khổng lồ lầu hai.
Đến lúc Vinh Thăng Hoa mới tin Lộ Dao thực sự định tặng một giỏ hải sản.
Nhạc Hãn và Vinh Thăng Hoa trao đổi ánh mắt, gần như chẳng chút do dự liền gật đầu đồng ý giúp đỡ Lộ Dao.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Lộ Dao chủ động đề nghị sẽ thuê dài hạn hai gian phòng để đặt hộp đen.
Trước khi lệnh giới nghiêm ban đêm hiệu lực, Lộ Dao tất việc đặt hai chiếc hộp đen căn phòng gần rạp chiếu phim nhất lầu hai của Xuân Hi Lâu và Vĩnh Hỉ Thư Phòng, điều chỉnh góc độ chuẩn xác và thiết lập kết giới ma pháp bảo vệ.
Xử lý xong xuôi việc, nàng rạp chiếu phim, vặn chạm mốc giờ giới nghiêm.
Rạp chiếu phim đêm khuya tĩnh mịch, chỉ leo lét dãy đèn vàng ấm áp hắt từ khu nghỉ ngơi lầu hai.
Lộ Dao bệt xuống sàn, lôi trong túi một mớ vảy của Tiểu Hắc Long, rải vung vãi khắp sàn.
Nàng thử vận may cuối, giúp Tiểu Hắc Long khóa c.h.ặ.t tọa độ thời gian .
Đợi đến khi đêm xuống tịch mịch, nàng sẽ bắt tay việc lắp ráp màn hình lớn lầu hai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-739.html.]
Dẫu cẩn thận khắc sẵn ma pháp trận lên màn hình, nàng vẫn nơm nớp lo sợ, suy cho cùng cũng né tai mắt của quân lính tuần đêm.
Nếu Harold hỗ trợ, việc sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Harold đang yên giấc ở Tiệm Nail bỗng mơ hồ cảm nhận thở từ vảy rồng của , còn cảm nhận sự mơn trớn nhè nhẹ khiến thấy ngứa ngáy khó tả.
Sau bao phen thử nghiệm thất bại, cuối cùng ở thử thứ 13, khóa thành công tọa độ của Đại Võ triều.
Một con rồng khổng lồ đen tuyền x.é to.ạc màn đêm, chiếc đuôi rồng vung vẩy lượn vòng những tầng mây, cái đầu vĩ đại ló một nửa đỉnh mây mù.
Bản thể của Tiểu Hắc Long dường như khổng lồ hơn .
Đêm nay vốn là một đêm trăng tròn.
Ánh trăng bỗng chốc cái bóng khổng lồ che khuất, giữa những tiếng sấm rền chớp giật, một trận mưa rào bất chợt trút xuống như thác đổ.
Lộ Dao bên cửa sổ lầu hai, vẫy tay về phía Tiểu Hắc Long, thì thầm gọi: "Harold, ở đây . Mau xuống đây."
Con rồng đen khổng lồ lượn thêm hai vòng chín tầng mây, hóa thành hình hài con , nhảy vọt qua bậu cửa sổ lầu hai rạp chiếu phim.
Sau khi dùng ma pháp đ.á.n.h dấu, những cần giữ hình hài rồng khổng lồ vẫn thể dễ dàng tới lui.
Harold dùng ma pháp hong khô quần áo ướt nhẹp, khi xắn tay việc còn rảnh rỗi tuần tra một vòng quanh rạp chiếu phim, giọng điệu mang theo sự ganh tị mặt: "Cô mở cửa tiệm ngày càng phô trương đấy."
So sánh thì, cái Tiệm Nail của chẳng bõ bèn gì.
Lộ Dao rót cho một ly sữa nóng: "Uống chút , nãy dầm mưa ướt sũng ."
Cơ thể cường tráng của loài rồng khổng lồ há run sợ dăm ba hạt mưa cỏn con ?
Harold cũng chẳng dài dòng, đón lấy chiếc cốc tu ực một cạn sạch, chìa tay về phía nàng: "Màn hình , lôi đây. Lắp cho xong nhanh nhanh để còn về ngủ."
Cơn mưa rào vẫn xối xả trút xuống, tiếng mưa rào rạt nện mái ngói, tựa như một tấm rèm nặng trĩu vô tình đè sập xuống cả thành trì.
Trong hoàng cung, tại tẩm điện của bậc đế vương.
Võ Đế chợt bừng tỉnh, ánh mắt ngập tràn vẻ kinh hãi đớn đau.