Huyền Ly cũng cất bước tiến tới bên cửa sổ. Hắn mơ hồ thấy những hình bóng đang lay động màn hình lưu ly của rạp chiếu phim, nhưng vì cách quá xa nên tài nào rõ diện mạo.
Hắn loáng thoáng nhớ cuộc trò chuyện với Lộ Dao hôm qua. Nàng từng đề cập đến việc sẽ đem một đoạn phim ngắn trình chiếu lên màn hình quảng cáo của rạp. Lẽ nào... chính là vị trí đó ?
Vọng Sinh hai tay chống mạnh lên bậu cửa sổ, rướn nửa hình ngoài, háo hức thốt lên: “Người xếp hàng dài dằng dặc tới tận ngoài đường thế , vở diễn của rạp chiếu phim thực sự lôi cuốn đến ? Ta cũng xem thử!”
……
Tại sương phòng sát vách, Điệp Bảy đưa Trần Liên Liên cùng tỳ nữ Tiểu Đào bước trong.
Lộ Dao đang an tọa ghế đợi sẵn. Vừa thấy khách quý tới, nàng vội vàng lên nghênh đón.
Trần Liên Liên e lệ cúi đầu, dùng chiếc quạt tròn che khuất dung nhan. Phải đợi đến khi cánh cửa phòng khép , nàng mới từ từ hạ chiếc quạt xuống, uốn uyển chuyển hành lễ: “Liên Liên bái kiến chưởng quầy.”
Lộ Dao thầm tán thưởng trong lòng, quả hổ danh là hoa khôi nương t.ử nức tiếng. Vóc dáng mĩ miều, dung nhan kiều diễm, cốt cách đoan trang, tao nhã, toát lên vẻ cổ điển thanh tao khó tả.
Nàng sải bước tiến lên, nhẹ nhàng nâng Trần Liên Liên dậy: “Hôm nay, xin hãy gọi là Lộ đạo.”
Hôm nay nàng chỉ sắm vai đạo diễn, mà còn kiêm nhiệm luôn cả vai trò biên kịch, chuyên gia tạo hình, chỉ đạo ánh sáng, và cả chỉ đạo góc máy nữa.
Nói tóm , trọng trách của Lộ đạo hôm nay vô cùng nặng nề.
Trần Liên Liên tuy lòng mang đầy nghi hoặc, nhưng vẫn ngoan ngoãn lời, cất giọng oanh vàng thánh thót: “Lộ đạo.”
Lộ Dao nheo mắt đ.á.n.h giá nàng từ đầu đến chân: “Cô hãy buồng trong y phục . Lát nữa đây sẽ đích họa mặt cho cô.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-677.html.]
Đoạn quảng cáo chủ yếu nhằm mục đích tôn vinh vẻ của Xuân Hi Lâu. Hình ảnh đòi hỏi sự tinh xảo, chất cảm, đồng thời ăn nhập hài hòa với bối cảnh thực tế.
Mặc dù vị hoa khôi nương t.ử cố tình chọn bộ trang phục mộc mạc nhất để mặc tới đây, nhưng xét về tổng thể thì màu sắc vẫn phần sặc sỡ. May , Lộ Dao chu đáo chuẩn sẵn xiêm y và trang sức riêng.
Trần Liên Liên bước buồng trong, liền nhận bộ trang phục mà tiểu chưởng quầy chuẩn là một bộ váy áo màu trắng hồng vô cùng nhã nhặn. Kiểu dáng thanh lịch, tươi trẻ, nhưng chất liệu vải là hàng thượng phẩm. Bề mặt lụa sờ mát rượi, trơn láng, nếu kỹ còn thể thấy những hoa văn chìm dệt vô cùng tinh xảo.
Tiểu Đào lướt qua, chút hậm hực: “Em thấy mấy bộ đồ của nương t.ử còn kiêu sa, lộng lẫy hơn bộ vạn . Bộ nhạt nhẽo quá, tôn lên vẻ khuynh nước khuynh thành của nương t.ử.”
Trần Liên Liên vuốt ve nếp áo, môi phảng phất nụ ưng ý: “Ta thấy bộ y phục , thanh lịch, trang nhã, hề phô trương.”
Dưới sự hầu hạ của Tiểu Đào, Trần Liên Liên nhanh ch.óng xong bộ xiêm y. Vừa bước ngoài, đập mắt nàng là vô vàn những món đồ trang điểm nhỏ nhắn, kỳ lạ bày la liệt bàn. Lộ Dao đang ghế, mân mê gỡ rối mớ tóc giả.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Trần Liên Liên sải bước nhanh gần: “Tiểu… Lộ đạo, những món là vật gì ?”
Lộ Dao dậy, chỉ tay về phía chiếc ghế trống mặt: “Mau xuống đây. Ta sẽ chải tóc cho cô , đó mới tiến hành trang điểm.”
Vừa yên vị ghế, Trần Liên Liên mới kinh ngạc nhận món đồ hình bầu d.ụ.c đặt mặt thực chất là một chiếc gương soi. Nó khác biệt so với những chiếc gương đồng mờ ảo mà nàng vẫn dùng. Bề mặt gương sáng rực, trong veo, phản chiếu hình bóng soi một cách sắc nét đến từng đường tơ kẽ tóc.
Suối tóc của Trần Liên Liên dày dặn, chất tóc cực kỳ chắc khỏe, đen nhánh và mượt mà như nhung.
Lộ Dao khéo léo chải tóc cho nàng, nửa đùa nửa thật: “Mái tóc nhường mà đóng quảng cáo dầu gội đầu thì quả là uổng phí của trời.”
Trần Liên Liên ngơ ngác hỏi: “Dầu gội đầu là thứ gì ?”
Lộ Dao giải thích: “Là một thứ chuyên dùng để gội đầu, công dụng thanh tẩy cặn bẩn giống như bồ kết nước tro . Tuy nhiên, hiệu quả của nó thì vượt xa bồ kết nước tro. Gội xong, mái tóc sẽ lưu hương thơm dịu nhẹ và suôn mượt vô cùng.”
Tiểu Đào nén nổi sự kiêu hãnh xen : “Nương t.ử nhà chúng nào dùng đến mấy thứ thô thiển như bồ kết nước tro. Nàng dùng loại cao dưỡng tóc thượng hạng nhất của Yên Chi Lâu, nhờ mới giữ mái tóc bồng bềnh, óng ả thế đấy.”