Thế nhưng hôm nay chút khác thường, mãi cho tới lúc yến tiệc sắp sửa khai mạc, Đức Nghi công chúa mới đủng đỉnh chậm rễ bước tới.
Tiệc ngắm trăng Trung thu thường kéo dài cho đến lúc trăng lên đến đỉnh đầu mới kết thúc.
Và trong ngày , lệnh cấm ban đêm trong thành cũng đặc cách dỡ bỏ một hôm.
Trên đường phố tưng bừng lễ hội hoa đăng, cả mấy cô nương của Kinh Hồng Quán dạo thuyền sông đ.á.n.h đàn múa hát, khí náo nhiệt đến cực điểm.
Rạp chiếu phim mở cửa bán hàng đến 5 giờ chiều, giảm bớt một suất chiếu so với thường lệ.
Dù cũng là ngày tết, khách hàng cần trở về nhà đoàn viên, và nhân viên rạp chiếu phim cũng cần nghỉ ngơi ăn tết.
Rạp chiếu phim chu đáo chuẩn những phần quà tặng nhân ngày lễ cho từng nhân viên, kể cả bốn nhân viên mới đang trong thời gian thử việc cũng ngoại lệ.
Hộp quà bánh trung thu phiên bản liên kết đặc biệt từ năm gian hàng Cửa Hàng Phố, đặt gọn gàng trong những chiếc hộp đựng đồ ăn bằng gỗ đỏ tinh xảo thiết kế năm tầng, mỗi xách một hộp về nhà. Điệp Bảy kịp thời nhắc nhở Lộ Dao hủy bỏ phiên bản l.ồ.ng chim siêu cao cấp đính trang sức đắt tiền.
Nhân viên trong rạp chỉ nhận năm hộp bánh trung thu, tuy nhiên, thiết kế bao bì bên trong vẫn giữ nguyên, kèm trọn bộ bưu và một chiếc móc khóa thú nhồi bông tùy chọn vô cùng đáng yêu.
Chu Châu quà lễ tết là bánh trung thu, phấn khích nhảy cẫng lên hò reo: "Chưởng quầy, ngài thật sự tặng mỗi một hộp bánh to thế ư?"
Điệp Bảy đưa tay ôm trán, nét mặt não nề chiều vô cùng đau đầu: "Cái thói tiêu pha phung phí của tiểu chưởng quầy, ngày sạt nghiệp cho xem."
Khóc Tám vuốt ve b.í.m tóc nhỏ, đôi mắt sáng rực như : "Phóng khoáng thế , ưng cái bụng. Nếu rạp chiếu phim sạt nghiệp thật, tiểu chưởng quầy cứ dọn tới nhà ở, nhà cũng rộng rãi lắm."
Diệp Tiêu kìm , giơ tay gõ cho Khóc Tám một cái điếng .
Khóc Tám đưa tay ôm gáy, mặt mày cau đầy ấm ức: "Làm cái trò gì thế, đ.á.n.h lộn hả?"
Diệp Tiêu ngửa mặt trời, cái điệu bộ khiêu khích ngút ngàn.
Khóc Tám nổi m.á.u yêng hùng, chực lao sống mái, nhưng Diệp Tiêu dùng một tay tóm gọn, khống chế nhẹ tênh.
Phó Trì uể oải ngả ghế, vắt chéo đôi chân dài, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ mỉm: "Cứ yên tâm, hầu bao của Lộ Dao dày lắm, ngày một ngày hai dễ gì nhẵn túi ."
Điệp Bảy liền bắt tín hiệu, mắt sáng rỡ ám chỉ điên cuồng: "Ồ? Ta thấy tiểu chưởng quầy quản lý tài chính chẳng khéo cho lắm, thực ngài thể thuê một phòng thu chi đắc lực mà."
Điệp Bảy chẳng sở thích gì đặc biệt ngoài việc mân mê bạc vụn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-654.html.]
Dù là tiền của ai, tiền của tiền của khác, hễ lọt tay nàng thì còn an , chắc chắn hơn cả việc cất giữ trong két sắt của tiệm.
Diệp Tiêu bất chợt buông một câu bâng quơ: "Cô vốn dĩ sành sỏi chuyện quản lý tiền bạc."
Điệp Bảy thuận miệng hỏi : "Ai cơ?"
Diệp Tiêu: "Lộ Dao."
Điệp Bảy nhíu mày, nét mặt khó hiểu: "Sao ngươi rõ thế? Ngươi vẻ thiết với tiểu chưởng quầy nhỉ?"
Diệp Tiêu chọn cách im lặng.
Lộ Dao liếc mắt Diệp Tiêu, trong bụng cũng dấy lên đôi chút hồ nghi.
Diệp Tiêu ở rạp chiếu phim cũng một dạo. Thường ngày tính tình biếng nhác, đa phần chỉ lầm lì ít , nhưng việc thì thấy để xảy sai sót nào.
Lần cũng giống hệt như đợt ở tiệm đồ ăn vặt đây, nhiệm vụ của dường như chỉ là lo liệu phụ việc lặt vặt trong tiệm.
Thế nhưng câu của mang đến một cảm giác quen thuộc đến lạ, cứ như thể tường tận chân tơ kẽ tóc về con nàng .
Phó Trì liếc đồng hồ, lên tiếng nhắc nhở: "Cũng còn sớm nữa, chủ tiệm, phiền nàng chinh ngoài một chuyến ."
Một dịp đặc biệt như lễ hội hoa đăng Trung thu, phố chắc chắn sẽ vô vàn trò vui lạ lẫm.
Phó Trì tự tay thu thập tư liệu hình ảnh, ngặt nỗi chẳng thể rời chân khỏi rạp để bước đường phố Đại Võ triều, đành nhờ vả Lộ Dao .
Bản Lộ Dao cũng hòa khí ngày hội chân thực của thời cổ đại, thế là nàng quyết định buổi tối sẽ dạo bước ngắm hội hoa đăng.
Các nhân viên khác xách theo túi quà lễ tết tung tăng về nhà đón lễ.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Diệp Tiêu bảo tối nay phố phường đông đúc xô bồ, Lộ Dao gái một sẽ an . Hắn cũng chẳng vướng bận gì, chi bằng để tháp tùng nàng dạo.
Khóc Tám và Điệp Bảy thấy thế liền gào rú đòi nhập hội cho bằng .