Sân ga vốn là trạm cuối. Khách cũ xuống hết, những vị khách mới ùn ùn lên xe, chuẩn khởi hành đến những bến bờ mới.
Ống kính chuyển cảnh nhanh thoăn thoắt, từng nhân vật lượt bước lên từ những cánh cửa khác , tiến những toa xe khác .
Đoàn tàu biển bắt đầu khởi hành, rầm rập lướt qua ngay mắt khán giả.
Có xem dụi mắt, lẩm bẩm nhỏ giọng: “Đông quá, căn bản tài nào nhớ nổi mặt mũi ai với ai.”
Người bên cạnh vội vàng an ủi: “Cứ từ từ mà xem, phần sẽ dần dần hiểu thôi.”
Việc quá nhiều nhân vật cùng xuất hiện ngay ở phần mở màn quả thực gây lúng túng. Hơn nữa, trang phục và diện mạo của họ đối với bá tánh Đại Võ triều cũng dễ dàng phân biệt, khiến mới xem dễ rơi tình trạng "mù mặt".
Lúc đây, so với tình tiết câu chuyện, khán giả dồn sự quan tâm nhiều hơn đoàn tàu biển. Cái cách nó lướt mặt biển vững chãi tựa dạo bước đất bằng, vận tốc lao nhanh êm ái.
Nó phá vỡ quy chuẩn nhận thức về xe ngựa và thuyền buôn mà bá tánh Đại Võ triều từng đến.
Bên ngoài cửa sổ xe, những tầng mây xám xanh lớp lớp chồng chất lên , bóng chiều tà dần buông xuống nặng nề.
Trong toa xe, những mảnh đời đan xen: kẻ thần bí khoác áo choàng nâu sẫm, nhóm mặc âu phục đen bệ vệ mang theo chiếc rương trĩu nặng, vị phu nhân đài các cùng cô con gái, đàn ông nhã nhặn tự xưng là chủ biên tòa soạn báo, thiếu nữ kiên quyết đến Đài Thành để tìm , một lão bá tước thọt chân với lời lẽ sắc mỏng chua ngoa, đôi tình nhân đang đường về quê cử hành hôn lễ…… Họ quần tụ ánh đèn vàng vọt, kẻ nhâm nhi ly rượu vang đỏ trò chuyện, lôi cỗ bài Poker tiêu khiển, cũng kẻ gục đầu cửa sổ xe lim dim chìm giấc ngủ.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Xét góc độ một câu chuyện, phần mở đầu vẻ êm đềm, thiếu điểm nhấn.
Bóng đêm dần buông xuống mịt mù, cảm giác mới mẻ ban đầu khi lên xe cũng dần tan biến. Phẩn đông hành khách bắt đầu nghỉ ngơi, thỉnh thoảng dậy vệ sinh.
“Đoàng ——”
Một tiếng s.ú.n.g trầm đục, nặng nề vang lên x.é to.ạc màn đêm tĩnh lặng, giật b.ắ.n . Nạn nhân đầu tiên xuất hiện.
Vụ nổ s.ú.n.g diễn tại phòng vệ sinh nối liền giữa toa một và toa hai. Nghe thấy động tĩnh, hành khách từ hai phía vội vã ùa tới hiện trường. Từ khe cửa phòng vệ sinh, một dòng chất lỏng đỏ ối rỉ , khiến ai nấy đều cau mày nhíu mặt.
Phòng chiếu phim lập tức rộn lên những tiếng xì xào bàn tán. Quả thực là một vụ án mạng, họ còn kịp hồn thì sóng gió ập đến.
Nhạc Hãn khẽ nheo đôi mắt , những ngón tay vuốt ve dọc theo viền hoa văn thêu ống tay áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-649.html.]
Lúc xem trailer, đặc biệt lưu tâm đến tiếng động trầm đục , linh cảm đó là một tín hiệu báo .
Giờ thì rõ, đó chính là tín hiệu "g.i.ế.c ", đang khao khát ngọn nguồn của tiếng s.ú.n.g nọ.
Trên màn hình, vài nam hành khách đồng tâm hiệp lực phá tung cửa phòng vệ sinh. Nạn nhân là một gã thanh niên trẻ tuổi, ngã sấp mặt xuống sàn nhà, một viên đạn găm thẳng giữa n.g.ự.c, thở tắt lịm.
Khám xét qua hiện trường, danh tính của nạn nhân vẫn là một bức màn bí ẩn.
Dòng m.á.u rỉ từ khe cửa phòng vệ sinh cũng đặt một dấu chấm hỏi lớn. Nạn nhân trúng đạn ngay n.g.ự.c, đôi chân hướng cửa, vết thương chí mạng lẽ thể gây lượng m.á.u chảy lênh láng đến .
Vậy m.á.u là của ai?
Và kẻ nào tay sát hại gã đàn ông ?
Bá tánh Đại Võ triều đầu tiên tiếp cận với thể loại phim ảnh hóc b.úa , bắt đầu hòa tình huống, suy đoán phận hung thủ.
“Sẽ là ai nhỉ?”
“Ta linh cảm là lão già thọt chân , trông diện mạo như phường bất lương, ăn hung tợn.”
“Chưa chắc , thấy gã chủ biên tờ báo cũng vấn đề, ánh mắt lúc nào cũng khiến rờn rợn.”
Khán giả tuy tường tận về chức nghiệp "chủ biên báo chí", nhưng bắt đầu m.ổ x.ẻ dựa cảm quan cá nhân.
Tạ Húc bên cạnh ngóng, nhịn mà thì thầm xen : “Nếu theo logic đó, đám mặc đồ đen và kẻ thần bí khoác áo choàng chẳng còn khả nghi hơn gấp bội ?”
Trần Vũ Ninh trong mắt lóe lên tia sáng thấu hiểu, hèn gì lúc mở màn máy ưu ái cho nhóm đó nhiều khung hình đến . Chắc mẩm hung thủ đang ẩn nấp trong họ.
Trần Vũ Ninh kiềm phản bác Tạ Húc: “Đám mặc đồ đen lên xe xong liền lặn mất tăm, lẽ họ ở trong hai toa xe , tạm thời thể loại bỏ hiềm nghi. Còn mặc áo choàng nâu , trông vẻ khả nghi thật, nhưng chắc là hung thủ.”