Chẳng bao lâu , bốn kẻ mới nhớ tờ thỏa thuận kỳ lạ mà chúng ký khi ở rạp chiếu phim. Nghĩ đến vị chưởng quầy , chúng khỏi rùng ớn lạnh, đêm về trằn trọc chợp mắt nổi.
Lão chủ Trường Dương Tửu Lâu và lão chủ quán mì vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, ngang nhiên sử dụng nguyên liệu ăn cắp từ rạp chiếu phim.
Một ngày nọ, khi nguyên liệu hết, đáy bao tải bỗng xuất hiện một viên đá quý đen nhánh, sáng lấp lánh.
Hai kẻ thấy viên đá thì mê mẩn thôi, thường xuyên mang mân mê, ngắm nghía. Càng càng thấy thích, chúng bất chợt nhớ đến rạp chiếu phim, trong mắt ánh lên sự tham lam tột độ.
cũng chính từ ngày đó, hai kẻ liên tục ác quỷ truy đuổi trong những giấc mơ, vùng vẫy mãi cũng tỉnh , đêm nào cũng hành hạ đến tận lúc trời sáng.
Khi tinh thần của đầu gia đình trở nên hoảng loạn, công việc kinh doanh của họ cũng bắt đầu trượt dốc phanh...
Rạp chiếu phim dán thông báo tuyển dụng nhân viên mới.
Phó Trì vô cùng bực bội, tuyển bốn thì cả bốn đều là tai mắt do khác cài cắm, trong khi do bà chủ tuyển thì chẳng vấn đề gì.
Vị quản lý đại sảnh bắt đầu hoài nghi về năng lực của bản , và thề sống thề c.h.ế.t sẽ bao giờ nhúng tay việc tuyển dụng nhân sự nữa.
Lộ Dao đang tất bật dọn dẹp kho hàng thì hệ thống hiện lên: 【 Lão chủ Trường Dương Tửu Lâu và lão chủ quán mì Ma Thần đại nhân để mắt tới. 】
Lộ Dao khựng một nhịp, "Chuyện là ?"
Nàng còn kịp tay, nguyên do chính là sắp đến Tết Trung thu, công việc ngập đầu ngập cổ, thời gian rảnh rỗi.
Hệ thống: 【 Cô quên mất đang mang đốt ngón tay của Ma Thần bên ? 】
Lộ Dao gật gù, "Tất nhiên là quên."
Hệ thống: 【 Ma Thần đại nhân căm ghét nhất là những kẻ tham lam vô độ, lẽ ngài thấy cô hành động chậm chạp quá nên mới tay . 】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-631.html.]
Lộ Dao mừng rỡ: "Có Ma Thần đại nhân tay, đỡ bận tâm."
Hệ thống chỉ câm nín, khổ mà thể nên lời.
Dẫu rõ ràng, nhưng mối liên kết giữa bà chủ tiệm và Ma Thần quả thực đang ngày càng bền c.h.ặ.t.
Hồng Ngọc đẩy cửa bước , "Chưởng quầy, chưởng quầy Ngọc Quế Trai đến tìm, là chuyện hệ trọng cần bàn bạc."
Ngọc Quế Trai là một trong những hiệu bánh ngọt nổi danh nhất Lương Kinh, cửa tiệm chính tọa lạc con phố Ngọc Trúc. Lộ Dao từng thưởng thức bánh trái của hiệu , quả thực ngon. Trong lòng nàng cũng đang vài dự định về chuyến viếng thăm của vị chưởng quầy , liền xoay bước ngoài, "Mời đây."
Lộ Dao sắc mặt vẫn mảy may đổi, điềm nhiên đáp: “Ta đưa bằng chứng .”
Tên nam t.ử phe phẩy chiếc quạt xếp nham hiểm: “Từ khi nào cơ? Sao bọn gì nhỉ?”
Về phần Trần thượng thư, khi thưởng thức xong Đi tìm cự thú biển sâu, ngài vẫn cảm thấy thỏa mãn nên yêu cầu chiếu thêm bộ Mùa hoa rơi phùng quân. Tuy nhiên, mới chỉ chiếu qua hai suất mà trời điểm giữa trưa. Ngồi liền tù tì suốt mấy canh giờ, ai nấy đều tránh khỏi chút mệt mỏi.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Nhóm gồm sáu bảy vị do Trần thượng thư dẫn đầu bèn rủ ngoài dùng bữa, cốt để tinh thần thư giãn đôi chút mới xem tiếp.
Nào ngờ bước khỏi phòng chiếu, mấy vị cảm thấy buồn vệ sinh nên ghé qua tịnh phòng một chuyến. Chẳng ai ngờ rằng, tịnh phòng của rạp chiếu phim khác biệt so với những nơi khác, sạch sẽ, tao nhã chẳng hề vương chút mùi xú uế nào.
Mấy vị quan viên tò mò sờ sờ, ngắm nghía khắp nơi, thậm chí kìm mà bắt tay nghiên cứu luôn cả hệ thống cống ngầm thoát nước. Cứ thế lề mề mất bao nhiêu thời gian, đến lúc bước ngoài thì vặn bắt gặp cảnh một đám thanh niên đang lời qua tiếng .
Trần thượng thư xuất hiện thấy Lộ Dao đang khó dễ. Nhìn đám công t.ử bột lêu lổng, ăn chơi trác táng , ngài chợt nhớ đến Trần Vũ Ninh nhà , bèn nghiêm giọng quát: “Đám tiểu t.ử vô tri, kiến thức nông cạn, chớ ở đây mà trò mất mặt hổ!”
Tên công t.ử ăn chơi cầm đầu vốn chẳng thèm để đám quý nữ như Tạ Vãn mắt, bởi lẽ bối cảnh của cũng vô cùng hiển hách: chính là con trai út của Trang Vương.
Vạn Bảo Hâm vốn dĩ chẳng mảy may hứng thú với chuyện triều chính nên nhất thời nhận mặt Trần thượng thư. Hắn kiêu ngạo lớn tiếng gào lên: “Tiểu gia đang bàn chuyện với tiểu chưởng quầy, lão già nhà ông bớt xen chuyện bao đồng !”