Thẩm Tướng ngẩn ngơ.
Một cơn gió thổi qua, cây hạnh trồng sát bức tường đất sét vàng khẽ rung rinh, những cánh hoa hạnh như tuyết trắng rụng lả tả.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Thẩm Hương Quân kìm đưa tay đón, tiếc chẳng bắt cánh hoa nào.
Biệt ly bao năm.
mùa hoa rơi, gặp .
Lộ Dao dỗ dành Chu Châu xong xuôi, liền chuẩn sang tiệm thú cưng lông xù. Trước khi , cô quên dặn dò Khốc Bát: "Tan đừng vội về nhé, sẽ nhuộm tóc cho ."
Khốc Bát đỏ hoe mắt ở cổng soát vé, cúi gầm mặt, phẩy phẩy tay tỏ ý "Đã rõ".
Cú sốc cảm xúc mà "Mùa Hoa Rơi Lại Phùng Quân" mang quá mạnh mẽ, dư âm vô cùng lớn, đến mức nhắc tới chuyện nhuộm tóc Khốc Bát cũng chẳng buồn nhấc nổi tinh thần.
Hắn vốn dĩ là một sát thủ, trải nghiệm thuở ấu thơ cũng chẳng khác Hoa Thời là bao.
Nếu nhờ lão Các chủ nhặt về Lăng Tiêu Các, lẽ bỏ mạng trong cái năm mất mùa đói kém .
Mấy năm nay Lăng Tiêu Các ăn cũng khá khẩm, đến nỗi lưu lạc đến bước đường cùng như Hoa Thời. khi chứng kiến cảnh của nàng, thật khó lòng mà đồng cảm sâu sắc.
Chu Châu dựa lưng tường thút thít. Sự chấn động mà "Hoa Rơi" mang cho cô bé còn dữ dội hơn cả "Thiên Hạ Đệ Nhất".
Câu chuyện đan xen nhiều mạch truyện, những tình tiết ngầm cài cắm khéo léo bên tuyến tình cảm vui buồn. Nửa đầu phim nhẹ nhàng, náo nhiệt bao nhiêu, thì cái kết cô liêu, bi thương bấy nhiêu.
Nửa đầu phim phác họa tính cách và trải nghiệm của nhân vật một cách tinh tế và chân thực qua vô vàn chi tiết nhỏ. Lựa chọn cuối cùng của hai họ vô cùng hợp lý với mạch phát triển của câu chuyện, mang theo một sự trầm mặc và dứt khoát thể lay chuyển.
Cảnh tượng cứa tim nhất chính là đoạn kết.
Chu Châu diễn tả vì đau buồn đến thế. Cứ nghĩ đến Hoa Thời và Thẩm Hương Quân, trái tim cô bé nặng trĩu và nhói đau.
Cô bé trượt dài theo bức tường, xổm xuống đất, cố nén tiếng nức nở.
Khốc Bát vốn kìm nén cảm xúc, định bụng tiếp tục việc, nhưng Chu Châu lây nhiễm, những tình cảm gắng gượng đè nén trào dâng. Hắn lẳng lặng bước tới cạnh Chu Châu.
Hai cứ như hai chú cún con xổm trong góc tường, sụt sùi lau nước mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-593.html.]
Phó Trì một bên: "..."
"Hoa Rơi" do đạo diễn, nhưng góp vốn đầu tư.
Hình như Lộ Dao vẫn bộ phim mua từ chính công ty của .
Tâm trạng của Phó Trì lúc quả thực chút phức tạp. Ban đầu hiểu vì giữa vô vàn bộ phim cổ trang, Lộ Dao chọn một tác phẩm từ vài năm . Dẫu cho thiết lập hoán đổi linh hồn mới lạ, nhưng thiếu vắng yếu tố thần ma, còn dính dáng đến những âm mưu tranh quyền đoạt vị chốn quan trường, nội hàm của câu chuyện vốn chẳng lấy gì nhẹ nhàng, bách tính chắc thấu cảm .
Lúc , phản ứng của khán giả và các nhân viên trong rạp, dường như lờ mờ hiểu lý do.
Vạn Bảo Châu bước từ phòng chiếu, về phía nhà vệ sinh.
Vì đang mặc nam trang nên nàng tiện đường hoàng bước nhà vệ sinh nữ, đành đợi ở hành lang đến khi ai mới lẻn .
Thúy Châu bồn rửa mặt, lấy khăn thấm nước lạnh lau mắt. Vừa nãy trong phòng chiếu, nàng cạn cả nước mắt.
Cốt truyện phần của "Hoa Rơi" quả thực quá đ.á.n.h lừa xem. Nàng đinh ninh rằng hai họ nhất định sẽ nên duyên vợ chồng.
Nào ngờ Thẩm đại nhân tỉnh táo, mà Hoa Thời càng tỉnh táo hơn .
Khi chuyện lắng xuống, họ chọn cách rời xa .
Thúy Châu thực sự thấu hiểu cho Hoa Thời.
Từ ngày bước chân cung tỳ nữ, nàng chỉ một khao khát duy nhất là sống, cố gắng sống càng lâu càng .
Sau phân phó hầu hạ Đức Nghi Công chúa, nàng bao giờ mơ tưởng đến chuyện lấy chồng nữa. Kết cục viên mãn nhất cuộc đời trong lòng nàng chính là hầu hạ công chúa đến lúc già yếu, tự chải b.úi tóc (xin nghỉ hưu).
Tình cảm khắc họa trong "Hoa Rơi" vô cùng thuần khiết và kiềm chế. Hai họ luôn ở bên , từng cãi vã, từng loạn, từng ôm ấp, nhưng mãi cho đến tận những giây cuối cùng cũng hề lấy một cảnh hôn, hề buông lời đường mật. Chỉ những ánh mắt trĩu nặng, đong đầy những tâm tư trực chờ bùng nổ.
Mơ hồ mà cuồng nhiệt.
Thúy Châu tự bản cả đời sẽ chẳng bao giờ thứ tình cảm , nhưng nàng kìm nước mắt vì họ.
Vạn Bảo Châu bước ngoài, rửa tay đưa tay xuống máy sấy, luồng gió ấm phả da thịt, nhanh ch.óng khô những giọt nước đọng . "Những vật dụng nhỏ tuy chẳng đáng chú ý, nhưng vô cùng rẻ và tiện lợi."