Nhóm Tạ Húc tại khu vực nghỉ ngơi, khi xem xong bộ các đoạn phim quảng cáo và giới thiệu, trong lòng dẫu cuộn trào sóng dữ nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên, phảng phất như bận tâm.
Trần Vũ Ninh lên tiếng: "Nếu nãy ở ngoài cửa xem quá trình tạo con quái vật bắp rang , thì quả thực chút rợn ."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tạ Húc: "Hôm qua ở Tứ Hỉ Lâu, nữ t.ử sáng tỏ lai lịch của quái vật, chắc hẳn là cái đây."
Tấn Vương thế t.ử khẽ cau mày, giọng điệu lạnh lùng: "Mấy trò huyễn hoặc lòng , cũng chỉ lừa gạt bách tính tầm thường mà thôi."
Hai mắt Trần Vũ Ninh bỗng trợn tròn, trân trân phía lưng Tấn Vương thế t.ử.
Tấn Vương thế t.ử hiểu chuyện gì, nghiêng đầu.
Một chiếc móng vuốt màu xám xịt pha chút trắng bệch đang từ từ vươn tới.
Tấn Vương thế t.ử còn kịp rõ là vật gì, trong lòng giật thót, trong nháy mắt nhảy lùi xa mấy trượng, còn vô tình đổ luôn hai chiếc ghế.
Trần Vũ Ninh đối diện Tấn Vương thế t.ử và Tạ Húc, thấu rõ mồn một thứ phía hai .
Hắn sợ đến mức nhũn cả chân, âm thanh nghẹn ứ trong cổ họng, cứng đờ yên tại chỗ, trơ mắt cái móng vuốt khổng lồ giáng xuống vai Tạ Húc.
Tạ Húc còn rõ chuyện gì xảy , cảm giác ai đó vỗ vai, lực đạo khá mạnh, bèn đầu với vẻ vui, "Ai đấy?"
Cái đầu quái vật khổng lồ cách tới nửa thước, từng nếp nhăn da, màu sắc con ngươi đều thể rõ mồn một, thậm chí cả tiếng hít thở khe khẽ cũng văng vẳng bên tai.
Tạ Húc sợ đến mức tim suýt ngừng đập, mất vài giây mới hồn, hai con ngươi khẽ đảo qua đảo , dám hé răng nửa lời, chỉ lẳng lặng ngả lùi phía .
Lưng dán sát mép bàn kính, còn chỗ nào để lùi, bỗng khựng , nhíu mày.
Thứ quen mắt thật.
Ừm... đây chẳng là con quái vật bắp rang xuất hiện tường đó ?
Tạ Húc còn đang cố gắng tiêu hóa nhận thức , con quái vật thu móng vuốt , vụng về lục lọi bên chân, mãi một lúc mới moi một vật, dùng ngón cái và ngón trỏ dè dặt kẹp lấy, đưa đến mặt .
Tạ Húc sững , đưa tay nhận lấy: "Đây là..."
Hắn nhớ vật gọi là bức ảnh.
Cái miệng quái vật mấp máy, "Hôm qua chẳng , tặng ngươi một tấm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-579.html.]
Thứ chuyện!
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ?
Trần Vũ Ninh sức chớp mắt, nháy mắt hiệu cho Tạ Húc, nhưng đối phương chú ý tới.
Tấn Vương thế t.ử chạy trốn sang một bên, lưng cứng đờ, trong ánh mắt cũng chất chứa sự nghi hoặc.
Một giọng êm ái phát từ trong thể quái vật, Tạ Húc một cái là nhận ngay.
"Là cô!"
"Đến lúc mới phát hiện , các cũng chậm tiêu đấy nhỉ." Con quái vật dùng hai vuốt tóm lấy cái đầu bù gỡ xuống, hất hất mái tóc, để lộ khuôn mặt thanh tú, khóe mắt đuôi mày ngậm ý , rõ ràng là một nụ trào phúng.
Hôm qua, Lộ Dao cùng nhân viên tiệm ăn vặt, các NPC của công viên giải trí dùng ảo thuật tạo một phiên bản thu nhỏ của hình thái công viên Thanh, bổ sung thêm vài đoạn phim hậu trường, tạo thành phim ngắn "Một Con Quái Vật Ra Đời".
Cô cảm thấy mức độ tác động vẫn đủ, dứt khoát mang luôn cả bộ đồ thú bông xong qua đây, kết hợp với video, như mới thực sự sức thuyết phục.
Vừa nãy khi chép dữ liệu hệ thống và cài đặt định dạng phát sóng, thấy thời gian còn sớm, nhân viên ai tới, cô bèn thử hiệu ứng của bộ đồ thú bông.
Dẫu thu nhỏ nhiều theo tỷ lệ thực tế của Thanh, nhưng đạo cụ vẫn khổng lồ, đồ ở phòng nghỉ tiện cho lắm.
Nhân lúc ai, Lộ Dao chạy góc khuất ngoài hành lang phòng chiếu để .
Bộ đồ thú bông nặn bằng ảo thuật cấp cao, thoạt to lớn, cồng kềnh và đầy đủ chi tiết, nhưng thực chất nhẹ nhàng, cũng dễ biến mất như những hộp đóng gói thông thường.
Cảm giác khi mặc thực sự khá thoải mái và linh hoạt hơn các bộ đồ thú bông thông thường, tầm cũng đặc biệt rõ ràng.
Cô rảo bước tới lui vài vòng, đột nhiên phát hiện khách tới.
Nhìn kỹ , thì là mấy cô dùng điện thoại để câu nhử... khụ, để thu hút ngày hôm qua.
Cô vốn định tháo mũ trùm đầu để chào hỏi, nhưng khi đến gần thấy nam thanh niên bên cạnh "Mấy trò huyễn hoặc lòng , cũng chỉ lừa gạt bách tính tầm thường mà thôi", cô lặng lẽ buông thõng bàn tay đang định cởi mũ trùm đầu, cứ thế mà thẳng tới.
Tạ Húc Lộ Dao, nửa là cơ thể quái vật to lớn ục ịch, nửa là một cái đầu nhỏ bé, quả thực chút buồn , nhưng nhớ phản ứng của mấy , cảm thấy chính bọn họ mới là những kẻ mất mặt hơn, nhất thời gì.