CẢM GIÁC CỦA BA NGÀY XUÂN TRONG CƠN KHÔ CẰN CỦA SA MẠC - Chương 70

Cập nhật lúc: 2024-12-30 09:26:21
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi tin tức về hôn sự giữa gia đình họ Kiều và gia đình họ Lương được truyền đến, anh đã tìm hiểu thông tin của Lương Khâm Việt.

Lương Khâm Việt đã rời đi một ngày trước khi anh đến biệt thự, hộp đồ đã mở trong phòng ngủ chính là của anh ta để lại.

Vừa mới làm loạn bên ngoài, lại lập tức đi liên hôn với gia đình nhà họ Kiều, thật nực cười.

“Đúng là Lương Khâm Việt đã từng đến, nhưng trước khi anh đến thì cậu ta đã rời đi.” Tiêu Đạc không ngờ lại có nhiều hiểu lầm như vậy, “Chỉ có ông Khâu biết về việc anh đến biệt thự, vì anh đã đặc biệt nhờ ông ấy giữ bí mật, nên ông Khâu cũng không nói với bà Khâu.”

“Ôi… thì ra là vậy!” Kiều Nhụy Kỳ lập tức đẩy trách nhiệm đi, “Em đã nói mà, khó trách khó trách.”

Tiêu Đạc nhìn thấy dáng vẻ nhẹ nhõm của cô, mỉm cười nhẹ: “Nhưng anh nhớ anh đã nói với em rằng anh tên là Đa Đa mà?”

Kiều Nhụy Kỳ: “……”

Cứu mạng, thì ra Đa Đa không phải là biệt danh của Lương Khâm Việt, mà là biệt danh của Tiêu Đạc!

“Vậy đúng là em đã quên?” Tiêu Đạc lại nhẹ nhàng trêu chọc cô.

Kiều Nhụy Kỳ: “……”

“Khụ, anh đừng nói gì, để em nghĩ một chút.” Kiều Nhụy Kỳ đặt tay lên cằm, chăm chú nhìn người trước mặt, như thể muốn từ khuôn mặt anh mà nhìn ra điều gì.

Tiêu Đạc cũng không thúc giục, chỉ đứng yên chờ đợi, cả hai đã đứng im như vậy một lúc lâu, cuối cùng Kiều Nhụy Kỳ lên tiếng: “Anh đang nấu cái gì trong nồi thế? Chắc sắp cháy rồi?”

“……” Tiêu Đạc quay người, đi cứu lấy bữa trưa của mình.

Kiều Nhụy Kỳ tạm thời thở phào, nhưng khi Tiêu Đạc mang bữa trưa ra bàn, cô vẫn không nghĩ ra được manh mối nào.

Vừa rồi cô thậm chí còn phải cầu cứu bên ngoài, mẹ cô nói rằng những nhà hàng xóm cô chơi thân từ nhỏ đều không có ai họ Tiêu hay họ Hứa cả!

“Thế nào, đã nhớ ra chưa?” Tiêu Đạc sắp xếp bát đĩa, hỏi Kiều Nhụy Kỳ đang đứng bên cạnh.

Kiều Nhụy Kỳ ngượng ngùng cười hai tiếng, vừa định ngồi xuống bàn thì Tiêu Đạc lại cắt ngang: “Chờ một chút.”

“……” Kiều Nhụy Kỳ suýt nữa đã ngồi xuống lại đứng thẳng dậy.

Không phải chứ, không nhớ ra thì không cho ăn sao??

Tiêu Đạc quay người đi lấy một chiếc đệm mềm, đặt lên ghế của Kiều Nhụy Kỳ, sau khi trải xong mới nói: “Ngồi đi.”

Kiều Nhụy Kỳ: “……”

Cô hiểu tại sao Tiêu Đạc lại muốn đặt cho mình một chiếc đệm mềm, nhưng chính vì hiểu nên cô càng thấy ngại hơn.

Mặc dù xấu hổ nhưng thật sự ngồi lên đó thấy rất thoải mái.

Cô ngẩng đầu, lại mỉm cười với Tiêu Đạc: “Hay là anh cho em một chút gợi ý? Chỉ một chút thôi.”

Tiêu Đạc nhìn cô một cái, ngồi xuống đối diện: “Lần trước ở nhà anh, em có nhớ kẹo chocolate không?”

“Có.” Kiều Nhụy Kỳ một tay cầm đũa, tay kia chống cằm, giả vờ suy tư.

Chocolate, Đa Đa…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-giac-cua-ba-ngay-xuan-trong-con-kho-can-cua-sa-mac/chuong-70.html.]

Đột nhiên trong đầu cô lóe lên một ý nghĩ, cô “bốp” một cái đặt đũa xuống bàn, nhìn thẳng vào mặt Tiêu Đạc: “Em nhớ ra rồi, anh là anh trai Đa Đa!”

Câu “anh trai Đa Đa” lại khiến Tiêu Đạc bên kia cảm thấy không được tự nhiên.

Thật ra, hồi nhỏ đúng là Kiều Nhụy Kỳ gọi như vậy.

Nhà họ Hứa không sống cùng khu với nhà họ Kiều. Nguyên nhân Tiêu Đạc gặp được Kiều Nhụy Kỳ là do mẹ anh phát hiện chuyện của Hứa Thế Hành và đang gây gổ với ông ấy về việc ly hôn.

Vào dịp hè, Tiêu Đạc được nghỉ ở nhà, mẹ anh không muốn ảnh hưởng đến con trai, nên tạm thời gửi anh đến nhà dì.

Căn hộ mới của dì Tiêu được mua trong khu dân cư nơi nhà họ Kiều sinh sống.

Khi đó Tiêu Đạc chỉ mới tám tuổi, nhưng anh đã hiểu ly hôn là gì, thậm chí biết Hứa Thế Hành có con ba tuổi với người khác.

Đêm trước khi được gửi đến, bố mẹ anh cãi nhau ầm ĩ trong phòng khách, cuối cùng anh là người báo cảnh sát.

Tiêu Đạc vốn ít nói, vì chuyện này, khi đến nhà dì, anh càng ít nói hơn.

Dì Tiêu biết anh từ nhỏ đã thông minh, hiểu chuyện, sợ anh một mình sẽ buồn bã, nên đã để anh ra ngoài chơi với các bạn.

Vừa bắt đầu kỳ nghỉ hè, có nhiều bạn nhỏ đến chơi, cũng khá nhộn nhịp.

Tiêu Đạc không muốn chơi với bọn họ, nhưng để dì yên tâm, anh vẫn ra ngoài.

Anh không nói chuyện với ai, chỉ lặng lẽ ngồi một mình một góc.

Kiều Nhụy Kỳ chính là người phát hiện ra anh, lúc đó cô chỉ mới bốn tuổi, nhưng với tài năng nghệ thuật tương lai, cô đã có gu thẩm mỹ riêng.

Cô cảm thấy người anh trai chưa từng gặp này rất đẹp trai.

Cô muốn trò chuyện với anh.

Ban đầu Tiêu Đạc không để ý đến cô bé, nhưng sau khi Kiều Nhụy Kỳ lải nhải bên tai một hồi, có lẽ cảm thấy chán nên đã chạy đi.

Tiêu Đạc lại chìm trong thế giới yên tĩnh của mình, không ngờ một lát sau, cô bé lại chạy trở lại, tay cầm vài miếng sô-cô-la.

Cô nói với anh rằng, khi không vui, ăn chút đồ ngọt sẽ thấy vui vẻ trở lại.

“Đây là em đặc biệt chọn cho anh, sô-cô-la ngọt nhất!” Kiều Nhụy Kỳ có rất nhiều sô-cô-la ở nhà, nhưng loại cô đang cầm không phải là ngon nhất, mà là ngọt nhất.

Chiều hè oi ả, thời tiết vẫn nóng, sô-cô-la nằm trong lòng bàn tay của cô bé, dần dần hấp thụ hơi ấm từ bên ngoài.

Trước khi sô-cô-la tan chảy Tiêu Đạc đã mở ra và cho vào miệng.

“Lần trước khi thấy sô-cô-la ở nhà anh, đáng lẽ anh phải nói cho em biết chứ.”. Trước đây Kiều Nhụy Kỳ luôn nghĩ rằng Tiêu Đạc nói mua nhà máy sô-cô-la là vì tình cảm, câu nói đó chỉ để tự an ủi mình, nhưng bây giờ có vẻ như điều đó có lẽ là thật.

Đôi môi Tiêu Đạc hơi cong lên, nhìn cô cười nhưng lại mang theo chút lạnh lẽo:

“Ai biết em đã cho bao nhiêu cậu bé sô-cô-la rồi?”

Kiều Nhụy Kỳ: “……”

Cô từ ghế đứng dậy, đi đến bên Tiêu Đạc, cúi xuống hôn nhẹ lên môi anh: “Chỉ có mình anh thôi, anh trai Đa Đa.”

Loading...