CẢM GIÁC CỦA BA NGÀY XUÂN TRONG CƠN KHÔ CẰN CỦA SA MẠC - Chương 57

Cập nhật lúc: 2024-12-30 08:42:01
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nụ hôn của Tiêu Đạc mang theo sự mạnh mẽ, hoàn toàn khác với nụ hôn nhẹ nhàng như cánh chuồn chuồn của Kiều Nhụy Kỳ trước đó.

Từng hơi thở của anh đều mang tính xâm lược, bàn tay lớn của anh giữ sau gáy cô, không cho cô lùi lại dù chỉ một chút.

Quả dâu tây trong tay Kiều Nhụy Kỳ không biết lúc nào đã rơi xuống sàn nhà, nhưng chẳng ai để ý. Tay cô vô thức vòng qua vai Tiêu Đạc, không biết là muốn tựa vào hay muốn đẩy anh ra.

Nguyên Soái ngồi bên cạnh, thấy không ai quan tâm đến nó, liền nhặt quả dâu rơi trên đất và chạy ra vườn.

Hai người trên sofa vẫn chưa tách ra. Khi Kiều Nhụy Kỳ cảm thấy mình sắp không thở nổi, Tiêu Đạc cuối cùng cũng buông môi cô ra, hơi lùi lại một chút.

Đôi môi anh kéo ra một vết hôn mờ ám, còn ngón tay của anh vẫn kẹt trong tóc Kiều Nhụy Kỳ, dịu dàng xoa nhẹ đầu cô.

Kiều Nhụy Kỳ thở gấp, hôm nay cô đã đạp xe ba mươi phút và chạy đến địa điểm lễ hội âm nhạc mà còn không thấy thiếu không khí như thế này.

Ngực Tiêu Đạc cũng lên xuống rõ ràng, bàn tay to của anh từ từ di chuyển đến vành tai Kiều Nhụy Kỳ, nhẹ nhàng xoa xoa hai lần: “Tai em đỏ hết rồi.”

Giọng nói của anh mang theo hơi thở, nghe quyến rũ hơn nhiều so với bình thường, cộng với ánh cười trong giọng nói khiến Kiều Nhụy Kỳ đỏ mặt, màu đỏ lan đến cả cổ.

Ánh mắt Tiêu Đạc theo đó rơi xuống cổ cô, hơi thở dường như cũng nặng nề hơn lúc trước hai phần: “Cổ cũng đỏ rồi.”

Kiều Nhụy Kỳ vừa xấu hổ vừa ngại, nhưng không thể phản bác lại, đành kéo anh vào: “Tai của anh cũng đỏ đó!”

Tiêu Đạc cười nhẹ, giọng nói mờ ám bên tai cô: “Ừ, vì bây giờ anh thật sự rất nóng.”

“……” Không phải chứ, anh đang nói chỗ nào nóng vậy!

Cô còn chưa kịp đề xuất cho anh một vài cách giảm nhiệt, thì nụ hôn của Tiêu Đạc lại hạ xuống.

Kiều Nhụy Kỳ thực sự nhận ra rằng Tiêu Đạc luôn muốn hôn cô, nhưng anh vẫn kiềm chế. Nên khi cô chủ động hôn anh, đó chính là cách cô đáp lại anh.

Nhưng cô không ngờ rằng chỉ với một nụ hôn nhẹ nhàng như thế, cũng có thể khiến Tiêu Đạc mất kiểm soát như vậy.

Cô đương nhiên không biết.

Tối hôm đó, khi cô say, ngay cả việc bế cô lên giường Tiêu Đạc cũng không dám. Anh luôn lịch thiệp, cẩn thận giữ khoảng cách với cô. Không phải vì anh quá nhã nhặn, mà vì anh sợ rằng chỉ cần lại gần một chút là sẽ không kiềm chế nổi.

Anh không thích cảm giác mất kiểm soát, kể cả là với chính bản thân mình.

Nhưng vừa rồi Kiều Nhụy Kỳ đã chủ động hôn anh.

Đối với anh, đó chính là cám dỗ c.h.ế.t người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-giac-cua-ba-ngay-xuan-trong-con-kho-can-cua-sa-mac/chuong-57.html.]

Anh không phải là một vị thánh, anh cũng có những ham muốn và toan tính riêng, anh muốn giữ Kiều Nhụy Kỳ bên mình, dù phải dùng đến những thủ đoạn không mấy hay ho.

Như bây giờ, anh không ngại buông thả bản thân đắm chìm trong dục vọng, chỉ cần người đối diện là Kiều Nhụy Kỳ.

Sáng nay tóc của Kiều Nhụy Kỳ được cô đã cẩn thận chải chuốt, giờ đây đã trở nên rối bời, một vài chiếc cúc áo sơ mi cũng không biết từ lúc nào đã tuột mất. Cô nghĩ rằng lớp trang điểm của mình giờ chắc chắn đã bị lem nhem, trong khi đó, chiếc áo sơ mi trắng Tiêu Đạc mới thay vào lại in rõ dấu môi.

Kiều Nhụy Kỳ nắm chặt góc áo của anh, kéo mạnh một cái, Tiêu Đạc cuối cùng cũng ngừng lại, đôi mắt đen ướt át nhìn thẳng vào cô.

Ánh mắt đó khiến trái tim Kiều Nhụy Kỳ đập nhanh hơn, cô nắm chặt áo anh hơn, thấp giọng nói: “Em muốn tắm…”

Dù bây giờ vẫn là mùa xuân, nhưng những ngày qua ở thành phố A ánh nắng rực rỡ, nhiệt độ không thấp, thêm vào đó hôm nay ở lễ hội âm nhạc cô đã hoạt động cả ngày, đổ không ít mồ hôi…

Cô càng khao khát muốn tắm hơn.

Tiêu Đạc hơi ngẩn ra, dường như không ngờ cô lại nói như vậy. Anh nhìn cô một lúc rồi không nhịn được bật cười: “Được, đi tắm ở phòng anh nhé?”

“……Đâu cũng được.” Kiều Nhụy Kỳ cảm thấy trong tình huống hiện tại, tắm ở phòng nào cũng không quan trọng, vì vậy cô không suy nghĩ nhiều về điều đó.

Tiêu Đạc đứng dậy từ ghế sofa, Kiều Nhụy Kỳ cũng định đứng dậy theo, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo cô nhận ra rằng mình không còn sức lực nữa!

Chân cô lại mềm nhũn đến vậy!

Khoảnh khắc này, Kiều Nhụy Kỳ thật sự muốn đào một cái hố để chôn mình, mặc dù trong lòng đã ngượng ngùng không chịu nổi, nhưng cô vẫn không mở miệng cầu cứu Tiêu Đạc.

Nói rằng cô không đứng dậy được, còn chẳng bằng chôn sống cô luôn.

Tiêu Đạc thấy cô ngồi trên sofa không nhúc nhích, nhanh chóng hiểu ra, anh tiến lại, cúi người bế Kiều Nhụy Kỳ lên, bước về phía cầu thang.

Trong suốt quá trình, anh không nói một lời nào, nhưng Kiều Nhụy Kỳ bị anh ôm vào lòng vẫn cứng đầu lên tiếng: “Em có thể tự đi được.”

“Anh biết.” Tiêu Đạc cũng không phản bác gì, “Nhưng anh thích ôm em.”

“……” Kiều Nhụy Kỳ mím môi, quay đầu sang một bên.

Đôi khi cô cảm thấy phụ nữ vẫn có quá nhiều cảm giác xấu hổ. Chỉ là chân cô có chút mềm yếu thôi mà, có gì đâu? Sự thay đổi trên người Tiêu Đạc còn rõ ràng hơn, nhưng anh lại không hề ngại ngùng.

Có lẽ đàn ông thật sự không có lòng tự trọng.

Tiêu Đạc bế cô về phòng, trước tiên đặt cô lên sofa, anh vào tủ quần áo tìm một bộ khăn tắm và đồ ngủ sạch sẽ, xếp gọn gàng rồi để vào phòng tắm: “Khăn tắm và đồ ngủ đã chuẩn bị xong, sữa tắm em có thể dùng của anh, nhưng ở đây chỉ có đồ cho nam.”

Kiều Nhụy Kỳ gật đầu, Tiêu Đạc nhìn cô rồi hỏi thêm: “Cần anh giúp gì không?”

“…… Không cần đâu, cảm ơn anh.” Kiều Nhụy Kỳ mỉm cười với anh, gắng gượng đứng dậy khỏi sofa.

Loading...