CẢM GIÁC CỦA BA NGÀY XUÂN TRONG CƠN KHÔ CẰN CỦA SA MẠC - Chương 106

Cập nhật lúc: 2024-12-30 16:14:10
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần trước Tiêu Đạc đã dẫn Kiều Nhụy Kỳ đi ăn món ăn địa phương, lần này đổi sang hương vị khác.

Nhà hàng này chủ yếu là ăn cá, với nước lẩu tiêu xanh là đặc sản của quán, Tiêu Đạc nghĩ Kiều Nhụy Kỳ chắc chắn sẽ thích, vì vậy đã đặt chỗ ở đây.

“Nhà hàng này rất nổi tiếng ở thành phố S, ngày thường còn khó đặt chỗ.” Tiêu Tư Dĩnh nghe Tiêu Đạc nói đến ăn cá, đã biết chắc anh chắc chắn là vì Kiều Nhụy Kỳ, “Chỉ có điều vị hơi nặng với mẹ.”

Tiêu Đạc biết bà luôn ăn thanh đạm, anh vừa lái xe vừa nói với Tiêu Tư Dĩnh ở phía sau: “Nhà hàng ngoài cá còn có những món khác, cũng có nhiều món thanh đạm.”

Tiêu Tư Dĩnh cười một cái, không nói gì, đặc sản của nhà hàng này chính là cá, món khác ở nơi khác cũng có thể ăn được.

Xét đến việc Kiều Nhụy Kỳ đến từ nơi khác, bà quyết định không tính toán nữa.

Trong xe yên tĩnh một lúc, Tiêu Đạc liếc nhìn túi quà mà Kiều Nhụy Kỳ đặt bên cạnh: “Em mua gì thế, quà cho Diêu Hinh Vũ à?”

Cửa hàng trang sức mà họ đã ghé qua tuy là một thương hiệu nhỏ, nhưng nếu cô thích, chắc chắn là không tệ. Anh đoán Kiều Nhụy Kỳ đi cùng mẹ mình chọn quà, nhưng món này được đóng gói tinh tế như vậy, chắc chắn là mua để tặng ai đó.

Kiều Nhụy Kỳ nâng túi quà lên một chút, nhìn anh nhướng mày: “Cái này à? Là quà tặng cho anh.”

Tiêu Đạc ngạc nhiên, anh thực sự không nghĩ đây là quà dành cho mình: “Là gì vậy?”

“Là gì thì không nói cho anh biết, anh về mở ra sẽ biết.”

Tiêu Đạc lại liếc túi quà, đoán: “Khuy măng sét?”

Kiều Nhụy Kỳ: “…”

Không phải chứ, thế này thì còn gì bất ngờ?

Thấy biểu cảm của cô, Tiêu Đạc biết mình đoán đúng: “Thật là khuy măng sét? Sao em lại nghĩ đến việc tặng anh khuy măng sét?”

“Chỉ là thấy thích, em nghĩ là rất hợp với anh.” Kiều Nhụy Kỳ nói đến đây, rồi đặt quà sang bên khác, như muốn để xa Tiêu Đạc hơn, “Nhưng giờ em không muốn tặng anh nữa, chẳng còn chút bất ngờ nào cả.”

Tiêu Đạc khẽ cười, nói với cô: “Không sao, quà em tặng anh, lúc nào anh cũng thấy bất ngờ.”

Kiều Nhụy Kỳ chưa kịp đáp lại thì Tiêu Tư Dĩnh ngồi phía sau đã không chịu nổi mà lên tiếng: “Tài xế khi lái xe thì đừng nói chuyện, tập trung chút được không?”

“…” Tiêu Đạc im lặng một chút, không nói gì thêm.

Đến nhà hàng, nhân viên dẫn họ vào phòng đã đặt trước. Nơi này trang trí theo phong cách hiện đại, khác với quán ăn đậm nét địa phương mà Kiều Nhụy Kỳ từng đến lần trước.

Nhà hàng trông không lớn lắm, Tiêu Đạc nói với Kiều Nhụy Kỳ rằng ở đây mỗi ngày chỉ phục vụ mười hai bàn.

“Vậy đúng là khó đặt bàn, chỉ có vài bàn thế này, muốn đặt cũng khó,” Kiều Nhụy Kỳ nhận xét. Hiện nay những nơi kinh doanh hay tạo ra chiêu trò như thế, và nhiều người lại thích kiểu này.

Như phòng riêng Tĩnh Giang Tiên ở Thiên Hạ vậy.

Tuy nhiên, Kiều Nhụy Kỳ vẫn tự tin vào gu chọn nơi ăn uống của Tiêu Đạc. Anh không phải kiểu người chạy theo xu hướng một cách mù quáng, nên chọn nhà hàng này chắc chắn vì hương vị ở đây thực sự ngon.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/cam-giac-cua-ba-ngay-xuan-trong-con-kho-can-cua-sa-mac/chuong-106.html.]

Vì Tiêu Đạc đã gọi món cá, Kiều Nhụy Kỳ không gọi thêm món khác mà đưa thực đơn cho Tiêu Tư Dĩnh.

Tiêu Tư Dĩnh đã từng ăn ở đây, bà gọi thêm vài món mà mình thấy khá ổn và nhờ đầu bếp chọn thêm hai món phù hợp với thực đơn họ đã gọi.

Có lẽ vì mỗi ngày nhà hàng chỉ phục vụ ít bàn nên tốc độ phục vụ khá nhanh. Kiều Nhụy Kỳ đã ăn cá không ít lần khi còn ở thành phố H, và cá ở đây đúng là thuộc top ba món ngon nhất mà cô từng ăn.

Những món khác tuy không nổi bật bằng cá nhưng cũng rất ngon, khiến Kiều Nhụy Kỳ ăn bữa này rất hài lòng.

“Khi nào ăn xong thì tài xế của mẹ sẽ đến đón, mẹ sẽ không đi cùng hai đứa nữa,” lúc ra về, Tiêu Tư Dĩnh quyết định không ngồi xe Tiêu Đạc, thấy tài xế đã tới thì Tiêu Đạc gật đầu, cùng Kiều Nhụy Kỳ lên xe mình.

Không còn Tiêu Tư Dĩnh, Kiều Nhụy Kỳ rõ ràng thả lỏng hơn, tư thế ngồi cũng thoải mái hơn hẳn.

Tiêu Đạc vừa khởi động xe vừa cười nói: “Không ngờ em lại có ý giữ hình tượng trước mặt mẹ anh.”

“Em đâu phải không biết giữ hình tượng,” Kiều Nhụy Kỳ bĩu môi, vì đã để lại ấn tượng đầu tiên không tốt, nên sau đó phải cố gắng sửa đổi. “Vừa nãy có dì Tiêu ở đó, em ăn cơm còn chẳng dám nghịch điện thoại.”

Mẹ cô không thích việc cô chơi điện thoại suốt, cô đoán dì Tiêu, người nghiêm khắc như vậy, chắc chắn lại càng không thích.

Kiều Nhụy Kỳ thậm chí còn không dám lấy điện thoại ra khỏi túi, sợ sẽ tiện tay mà mở lên chơi.

Giờ chỉ còn lại hai người, cô cũng không cần giữ ý nữa, liền lấy điện thoại ra và bắt đầu lướt mạng.

Vừa lướt một lúc, cô chợt phát hiện ra mình lại là nhân vật chính trong một drama mới.

“Chúng ta lên hot search rồi.” Kiều Nhụy Kỳ thật sự có phần sững sờ. Cô chỉ là một hoạ sĩ, cho dù có ngoại hình nổi bật, nhưng cũng đâu phải minh tinh! Đám phóng viên này rốt cuộc bám theo cô làm gì?

“‘Chuyện tình của Kiều Nhụy Kỳ’,” cô đọc cái tiêu đề mà không khỏi bật cười, “Bọn họ chắc chắn ai cũng biết Kiều Nhụy Kỳ là ai à?”

Tiêu Đạc đang lái xe bình thản đáp: “Trên hot search có bao nhiêu người còn chẳng ai biết đấy?”

Kiều Nhụy Kỳ: “…”

Có lý thật.

“Bên trong viết gì vậy?” Tiêu Đạc vì đang lái xe nên không tiện xem điện thoại, liền hỏi Kiều Nhụy Kỳ.

Cô đọc cho anh nghe bài viết của tài khoản truyền thông: “Hoạ sĩ đang nổi Kiều Nhụy Kỳ, gần đây âm thầm tới thành phố S gặp bạn trai.”

“…” Tiêu Đạc im lặng một chút rồi nhận xét, “Đúng đấy, nhưng không hoàn toàn chính xác.”

“Còn đăng cả ảnh chụp chung của chúng ta hôm nay nữa!” Kiều Nhụy Kỳ mở ảnh lên xem, dù ảnh có hơi mờ nhưng cô có thể nhận ra ngay đó là cô và Tiêu Đạc. “Bọn họ chụp khi nào thế nhỉ? Em hoàn toàn không phát hiện ra.”

Tiêu Đạc cũng hơi nhíu mày, có vẻ như lần sau ra ngoài sẽ cần mang theo vệ sĩ.

“Họ còn viết cả về dì Tiêu, nói là em đã gặp phụ huynh của bạn trai, dự đoán là sắp có tin vui rồi??” Thật là, sắp xếp mọi chuyện rõ ràng thế này luôn!

Tiêu Đạc không nói gì, điều này anh cũng chẳng phản đối.

“Không đúng.” Kiều Nhụy Kỳ chợt nghĩ ra điều gì đó, quay sang nhìn Tiêu Đạc, hỏi: “Anh nói xem, người theo dõi em hôm nay liệu có phải là đám phóng viên này không?”

Loading...