Điện thoại đổ chuông, là Nam Cung Thần. Cô run rẩy nhấn nút : "Nam Cung Thần... nhà em... còn cả... vay nặng lãi nữa." Giọng cô run rẩy, cả ngừng phát rầu.
Nam Cung Thần nhạy cảm nhận cảm xúc của cô đang : "Đừng sợ, em đang ở ? Cứ giao hết cho , ?"
Nghe giọng trầm , kiên định chút thản nhiên của , lòng Hạ Điềm Điềm mới bình tâm đôi chút. Cô gửi định vị cho lặng lẽ đợi đến.
Cô khẽ thở dài, những rắc rối vốn thứ mà một gia đình bình thường thể giải quyết . Lần , món nợ cô mang với , e là thực sự trả hết .
Nam Cung Thần đến nhanh. Nghe thấy tiếng động, Hạ Điềm Điềm lờ mờ về phía , gương mặt vẫn còn nét mờ mịt.
Anh bước đến mặt cô, ánh mắt tối sầm , cúi đầu cô dang rộng vòng tay. Thấy mặt cô gái nhỏ trắng bệch, xem là dọa sợ thật : "Sợ lắm ?"
Nước mắt đột nhiên trào , cô lao thẳng vòng tay đang mở rộng của : "Nam Cung Thần, bố em... mất tích ."
Anh bế cô về khách sạn. Vì mệt mỏi hoảng sợ, cô ngay đường, hàng mi vẫn còn vương chút ẩm. Anh lặng lẽ bên giường ngắm cô, trái tim mềm nhũn như một miếng bông. Tại đời ngoan ngoãn đáng yêu đến thế ?
"Rung... rung... rung..." Điện thoại trong túi áo rung lên liên hồi.
Một cái tát giáng xuống thật mạnh, khóe miệng đàn ông chảy m.á.u nhưng ông hề kêu la phản kháng, cứ như một linh hồn c.h.ế.t, chẳng còn đau đớn là gì.
"Các đừng đ.á.n.h ông nữa!" Mẹ Hạ đau như đứt từng khúc ruột, gào lên với đám đàn ông đang tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cai-gi-tong-tai-co-chap-ba-dao-da-cho-toi-muoi-tam-nam/chuong-58-cuu-mang.html.]
"Hừ, nợ tiền thì trả tiền. Các cứ trả tiền thì em cũng chẳng bẩn tay gì." Mấy gã đàn ông mặt mày bặm trợn, qua là loại chẳng nể nang ai.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Không trả tiền thì lão t.ử đây chỉ dừng ở một cái tát ."
"Nhà hết tiền thật ." Ánh mắt Hạ vô hồn, bà tựa góc tường từ từ ngã khụy xuống. Nhìn lão nhà giờ như cái xác hồn, bà thầm nghĩ, lẽ đem cả mạng già của hai vợ chồng cũng dẹp yên chuyện ...
"G.i.ế.c chúng ." Ánh mắt bà dần trở nên kiên định. Tuyệt đối để Điềm Điềm kéo chuyện , nếu cả đời con bé sẽ hủy hoại.
"Ha ha ha ha..."
"Ha ha ha ha..." Mấy gã đàn ông như thấy chuyện gì nực lắm, rộ lên điên cuồng.
"G.i.ế.c các thì đáng giá mấy đồng? Nợ tiền trả tiền là thiên kinh địa nghĩa, em chúng đây là công dân lương thiện. Không tiền chứ gì? Nghe các còn một đứa con gái? Bố nợ con trả, là..." Một gã dâm đãng rút điện thoại .
Mẹ Hạ trợn trừng mắt, điên cuồng lao lên cào cấu nhưng bọn chúng đè c.h.ặ.t xuống sàn: "Lũ lưu manh các , đừng hòng hại con gái ..."
"Nhổ!" Gã đàn ông khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt: "Lão bà phát điên ." Hắn thẳng dậy: "Bà già, một là trả tiền, hai là... bọn tao sẽ lên tận Kinh Thành tìm con gái bà. Nó sẽ thuộc về bọn tao."
Mẹ Hạ tuyệt vọng đất. Hai vợ chồng cả đời tận tụy chỉ mong con gái lớn lên bình an hạnh phúc, ngờ ông nhà gài bẫy sâu đến thế. Bây giờ ông thần trí tỉnh táo, Điềm Điềm ơi... con nghìn vạn đừng trở về... Bà nhắm mắt , hai hàng lệ tuyệt vọng tuôn trào.
Cánh cửa một nữa mở , chính là đám . , một gã đàn ông khúm núm đỡ Hạ dậy: "Đại tỷ, chúng nào gì bà . Bà đại nhân đại lượng, nghìn vạn đừng lung tung nhé."