Cái Gì? Tổng Tài Cố Chấp Bá Đạo Đã Chờ Tôi Mười Tám Năm - Chương 42: Từ chối Cố Thời Yến
Cập nhật lúc: 2026-01-05 13:53:38
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa xuống lầu, cô thấy đàn ông đang tựa hờ xe. Ánh trăng thanh khiết bao phủ lên làn da một lớp màu trắng lạnh lẽo. Nhìn thấy cô xuất hiện, gương mặt vốn dĩ lạnh lùng xa cách lập tức hiện lên một nụ ấm áp.
Hạ Điềm Điềm chậm rãi bước tới. Thật lòng cô đối mặt với đàn ông thế nào. Lúc ở quán bar, đầu tiên cô tận mắt chứng kiến sự khủng khiếp của chứng dị ứng. Cứ nghĩ đến việc dù dị ứng nặng như mà vẫn chút do dự lao cứu , lòng cô dâng lên một cảm giác khó tả.
"Em..." Cô ngập ngừng, nên mở lời .
"Lên xe ." Cố Thời Yến khẽ , giọng nhẹ nhàng: "Để đưa em về nhà ."
Khi xe dừng chân khu chung cư, cô gái nhỏ tựa ghế ngủ . Cố Thời Yến gọi cô dậy. Có lẽ cô thực sự mệt mỏi và hoảng sợ suốt cả tối nên giờ đang ngủ say, đôi môi hé mở, trông đáng yêu đến lạ kỳ. Anh kìm lòng mà cúi xuống, chạm nhẹ môi lên môi cô, một lúc lâu mới rời .
Ánh mắt dừng miếng băng gạc nơi trán cô, trong đáy mắt thoáng qua một tia vui.
Hạ Điềm Điềm vươn vai một cái thật thoải mái. Có lẽ vì quá mệt và trải qua cơn kinh hãi, hoặc cũng thể vì ở cạnh Cố Thời Yến quá khó xử nên ban đầu cô chỉ định giả vờ ngủ, ai ngờ ngủ quên mất thật.
Cánh tay đang vươn của cô bỗng khựng , cô từ từ đầu, thấy Cố Thời Yến đang với ánh mắt đầy ý .
Cô ngượng nghịu hì hì: "Ngại quá, mất thời gian của , lẽ nên gọi em dậy chứ."
" nỡ."
Thời gian như ngừng trôi, rặng mây đỏ nhuộm hồng cả gương mặt cô. Dường như nghĩ đến điều gì đó, Hạ Điềm Điềm hít một thật sâu, chậm rãi mở lời:
"Cố Thời Yến, cảm ơn cứu em mấy . mà... lời đề nghị của , em thể đồng ý . Em ... thích ."
Dù Nam Cung Thần luôn bá đạo, cố chấp và thường xuyên chọc cô tức điên, nhưng đối với ... cô thực sự rung động. Cô thể "ăn trong bát trông trong xoong". Cố Thời Yến giúp cô quá nhiều, ban đầu cô còn nghĩ thêm một sự lựa chọn, nhưng giờ đây chỉ thấy hổ thẹn.
Cơ hàm Cố Thời Yến căng cứng, rũ mắt để che giấu cảm xúc đang cuộn trào, giọng chút khàn : "Là ai? thể cạnh tranh công bằng..."
"Không." Hạ Điềm Điềm lắc đầu, điều đó công bằng với .
"Anh đừng lãng phí thời gian em nữa, nên tìm một cô gái khác. Chúng ... gặp quá muộn ." Phải, nếu cô gặp đầu tiên là , chắc chắn cô sẽ yêu .
Tìm phụ nữ khác? Cố Thời Yến đưa bàn tay vẫn tan hết những nốt mẩn đỏ đến mặt cô: "Em bảo cứ thế mà tìm phụ nữ khác ?"
Rõ ràng ban đầu chọn cô chỉ vì cô là duy nhất dị ứng, mà khi cô trong mộng, trái tim truyền đến từng cơn đau thắt. Ánh mắt thủy chung vẫn đặt cô, tập trung mà đầy khắc chế: "Hạ Điềm Điềm, em xem, em tìm ai đây?"
Hạ Điềm Điềm im lặng. Giờ ? Cô cũng thể phân hai để mỗi một nửa?
Thấy cô im lặng đáp, đàn ông bất ngờ kéo cô lòng. Một tay giữ c.h.ặ.t gáy cô, tay siết c.h.ặ.t eo, ép cô dán sát l.ồ.ng n.g.ự.c , cho phép cô vùng vẫy.
Nghe tiếng trái tim đang đập thình thịch liên hồi trong l.ồ.ng n.g.ự.c, Hạ Điềm Điềm chật vật chống cự, giọng run rẩy: "Cố Thời Yến, buông em ."
Lực tay của Cố Thời Yến lớn, sự phản kháng của cô dường như chẳng mảy may ảnh hưởng đến . Anh ghé sát , trán chạm trán với cô, thở trở nên nặng nề: "Không buông."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cai-gi-tong-tai-co-chap-ba-dao-da-cho-toi-muoi-tam-nam/chuong-42-tu-choi-co-thoi-yen.html.]
Nói , đàn ông bỗng bật : "Hạ Điềm Điềm, chỉ mới là thích thôi mà, vẫn còn cơ hội. Đừng từ chối , thể... đợi đến lúc em còn thích đó nữa."
" em bao giờ thích hai cùng một lúc." Hạ Điềm Điềm thấy thoát nên cũng thôi vùng vẫy nữa. Cô bình thản thẳng mắt Cố Thời Yến, ánh mắt chút gợn sóng.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Cô nghiêm túc giải thích với : "Anh , những điều kiện đưa cũng khiến em động lòng. em gặp , em xin ..." Cô , bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t: "Cố Thời Yến, đừng lãng phí thời gian em."
"Vậy em chắc chắn và đó nhất định sẽ kết hôn ?" Cố Thời Yến lạnh lùng cắt ngang. Cho dù thực sự kết hôn chăng nữa, cũng sẽ bỏ cuộc.
Hạ Điềm Điềm ngơ ngác lắc đầu. Dù Nam Cung Thần thích cô, nhưng giống như một màn sương mù, rõ, nắm thấu. Kết hôn ư? Cô còn chẳng dám nghĩ tới.
"Vậy thì vẫn còn cơ hội. Đừng từ chối , hãy cứ đối xử với như một bạn. Chỉ cần những lúc cần giúp đỡ em nhớ đến đầu tiên là . Đừng cảm thấy áp lực tâm lý, tự nguyện thứ cho em." Người đàn ông rũ mắt, trầm giọng dụ dỗ cô.
"Tại ?" Hạ Điềm Điềm đầy vẻ khó tin. Cố thiếu gia cao cao tại thượng thể hạ đến mức với cô ?
" cũng tại . khi đối mặt với em, vô thức mềm lòng, ôm em, cưng chiều em." Mọi thứ đến một cách tự nhiên như thể đó là định mệnh của .
"Nếu... giả sử mà dị ứng là một khác, cũng sẽ như chứ?" Hạ Điềm Điềm tò mò hỏi.
" ." Cố Thời Yến thản nhiên lắc đầu, " duy nhất dị ứng chính là em. Ở mặt em, việc bất cứ điều gì cho em đều giống như lẽ đương nhiên ."
Phải, từ đầu tiên gặp cô, trái tim đập rộn ràng như thể mà chờ đợi bấy lâu nay chính là cô.
" em thực sự thích ." Cô kiên trì giảng đạo lý với , "Trái tim của một thể chia đôi cho hai ."
"Hừ... ai bảo là thể?"
Hạ Điềm Điềm tưởng lầm, cô ngỡ ngàng , chỉ thấy ánh mắt tối sầm đến đáng sợ: "Vậy chúng hãy cứ thử xem, xem Điềm Điềm sẽ thích nhiều hơn, là thích nhiều hơn?"
Trời ạ! Hạ Điềm Điềm cạn lời đưa tay day trán. Cô gì bản lĩnh "bắt cá hai tay" chứ. Cô dùng sức đẩy đàn ông đang ôm : "Dù em cũng rõ với , chúng là thể nào ."
Cố Thời Yến theo bản năng định kéo cô lòng, ngón tay khẽ cử động nhưng nhẫn nhịn dừng : "Chỉ cần em đừng bài xích sự hiện diện của , việc hậu quả gì khác, sẽ tự gánh vác."
Anh thẳng mắt cô với vẻ chân thành, giọng điệu bình thản nhưng lời lẽ vô cùng đanh thép: "Hôm đó em hứa với , em nuốt lời."
Hạ Điềm Điềm mắt , thấy rõ sự kiên định trong đó, cô chỉ thở dài bất lực. Dù chuyện cần cô cũng hết , bớt tiếp xúc là .
"Muộn , em lên lầu ngủ đây."
Giọng mềm mại của cô khiến ánh mắt Cố Thời Yến dịu . Anh xoa đầu cô: "Lên ."
Nhìn theo bóng dáng cô biến mất cánh cửa, thở quanh Cố Thời Yến lập tức trở nên lạnh lẽo. Anh ngả mạnh ghế, nhắm mắt , trong lòng cuộn lên những đợt sóng dữ dội.
Một lúc lâu , mở mắt , trong mắt mang theo quyết tâm nhất định giành cô. Anh nổ máy xe rời .