"Lưu Văn Bân, lấy nước lau cho Tiểu Hàm ." Thiên Nhạn c.ắ.n một miếng táo, ung dung lệnh, ý định động tay việc gì.
Chăm sóc vợ đẻ, chẳng là việc chồng nên gánh vác ? Lưu Văn Bân sững sờ mất một lúc. Chợt nhận các ông bố trẻ khác trong phòng bệnh đều đang tất bật cầm thau chậu, khăn mặt với vẻ mặt hiển nhiên vô cùng, đành vội vàng xách chậu hứng nước nóng.
Giang Tĩnh Hàm toan hé miệng định gì đó, nhưng liền ánh mắt sắc lẹm của Thiên Nhạn ngăn .
Tận sâu trong tiềm thức của Giang Tĩnh Hàm, việc bắt đàn ông động tay mấy chuyện lặt vặt phần đành. Thế nhưng, cái lườm uy quyền của Thiên Nhạn khiến cô đành ngậm tăm, chẳng dám trái lời.
"Tiểu Hàm, chuyện ngày hôm nay, con suy nghĩ gì ?"
Giang Tĩnh Hàm sững sờ, nhất thời đoán ẩn ý phía câu hỏi của .
"Giả sử hôm nay đến, tình mạng con khó mà giữ ." Lời Thiên Nhạn lạnh lùng nhưng là sự thật tàn nhẫn. Không kịp đưa đến bệnh viện, con cô chắc chắn sẽ một xác hai mạng.
"Thái độ của La Kiến Anh, con cũng thấy rõ đấy. Mấy năm nay ở Lưu gia, con chịu bao nhiêu cay đắng ?"
Sống mũi Giang Tĩnh Hàm bất giác cay xè, nước mắt trào dâng. Bàn tay nhỏ bé bấu c.h.ặ.t lấy mép chăn. Hồi tưởng quãng thời gian dâu, l.ồ.ng n.g.ự.c cô quặn thắt chua xót.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Cô và La Kiến Anh tựa hồ như nước với lửa, vĩnh viễn thể hòa hợp. Mỗi xích mích, Lưu Văn Bân luôn chọn cách trốn tránh. Cô khó xử nên luôn c.ắ.n răng nhẫn nhịn để tránh xung đột. Nào ngờ, cô càng lùi bước, La Kiến Anh càng lấn tới, còn Lưu Văn Bân thì sang trách móc cô đủ điều.
"Mẹ... rốt cuộc gì ạ?"
Thiên Nhạn từ tốn thái quả táo thành những miếng nhỏ xíu xếp đều đặn đĩa, cắm tăm . Dưới ánh mắt dò xét của con gái, cô nhón lấy một miếng táo nhai chầm chậm, giọng điệu đủng đỉnh: "Con bao giờ nghĩ đến việc đổi một cách sống mới, dứt khoát đoạn tuyệt với Lưu gia ?"
Giang Tĩnh Hàm: "..."
Lấy tinh thần, cô sững sờ, trố mắt Thiên Nhạn như thể tin tai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ca-vu-tru-quy-lay-cau-xin-nu-phan-dien-hang-dau-lam-nguoi-xlpj/chuong-418-nu-cuong-ra-tay-bao-ve-con-gai-10.html.]
"Không cần vội trả lời , cứ từ từ mà suy nghĩ." Thiên Nhạn hề hối thúc ép buộc. "Bao giờ nghĩ thấu đáo hẵng cho ."
Tâm trí Giang Tĩnh Hàm lúc rối như tơ vò. Cô đứa ngốc mà hiểu, ý cô rõ ràng là khuyên cô ly hôn! Cô thật sự dám tin những lời thốt từ miệng luôn cam chịu của .
Bố cô hễ rượu là lên cơn điên, nào cũng lôi cô bao cát trút giận. Vậy mà bao nhiêu năm nay, cô từng một đả động đến hai từ "ly hôn".
Nhìn cảnh của , cô lấy chồng nhiều năm, giờ con. Cắt đứt sợi dây hôn nhân là điều cô từng nghĩ tới. Giả dụ ly hôn thật, đứa bé ? Chẳng lẽ chào đời mang tiếng đứa trẻ bố?
Thâm tâm cô vốn dĩ cũng chẳng sống chung một mái nhà với La Kiến Anh. Bỏ qua chuyện đó, Lưu Văn Bân thực chất đối đãi với cô , tình cảm chân thành, cũng chẳng tính trăng hoa. Trong phút chốc, Giang Tĩnh Hàm rơi vòng luẩn quẩn mâu thuẫn, chẳng quyết định thế nào.
Chỉ biểu cảm do dự của con gái, Thiên Nhạn thừa cô chẳng thể đưa quyết định ngay .
Suốt mấy ngày tiếp theo, Thiên Nhạn tuyệt nhiên đả động chủ đề . Mọi việc lớn nhỏ trong quá trình chăm đẻ, cô đều răm rắp sai bảo Lưu Văn Bân. Có miễn phí tội gì xài cho kiệt quệ?
Từ việc giặt giũ quần áo tã lót đến nửa đêm lục đục dậy pha sữa cho con b.ú, Thiên Nhạn đều thẳng tay dựng cổ Lưu Văn Bân dậy bắt . Lý do cô đưa đường hoàng: để sớm quen với cương vị bố.
Đứng sự uy nghiêm của vợ, Lưu Văn Bân nửa chữ "" cũng chẳng dám ho he.
Bây giờ, dù đứa bé ị tè dầm dề , cũng thể điềm nhiên đối phó, dọn dẹp một cách thuần thục.
Nhìn dáng vẻ đổi của chồng, Giang Tĩnh Hàm càng thêm do dự, đành lòng buông tay. Thấy , Thiên Nhạn cũng lười thêm.
Việc sai bảo Lưu Văn Bân như osin chắc chắn sẽ khiến Giang Tĩnh Hàm càng thêm vấn vương, nhưng bà chẳng bận tâm. Cứ hành hạ cho hết đường lười biếng là .
Duy chỉ khẩu phần ăn của sản phụ là do chính tay Thiên Nhạn chuẩn . Mấy món như hầm gà, ninh xương, đó là sở trường của bà .
Hôm thủ tục xuất viện, Giang Tĩnh Hàm kéo áo Thiên Nhạn, khẽ: "Mẹ, thật Văn Bân . Mâu thuẫn chồng nàng dâu xưa nay vốn dĩ khó giải quyết, dần dần sẽ thôi ạ."
Thiên Nhạn chẳng buồn khuyên can thêm nửa lời. Đơn giản là Giang Tĩnh Hàm nếm mùi đau khổ vẫn đủ độ thấm thôi.