Cả Nhà Phản Diện Đều Hắc Hóa, Chỉ Có Sư Muội Là Hài Hước - Chương 1076: Ta Thích Cùng Nàng Ăn Đồ Ăn
Cập nhật lúc: 2026-04-26 20:54:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
So với Hắc Long, Bích Liên điều hơn nhiều, là sắc mặt.
Mặc dù tại , thậm chí cảm thấy Dạ Thanh Huyền chút kỳ lạ, nhưng tâm tư của đại lão hỏi, thành thật một con thỏ trắng ngoan ngoãn lời.
hỏi nghĩa là tò mò, thế là về phía Lạc Nhật Thành, nhịn đầu xem hai bọn họ lén lút gì.
cái gì cũng thấy.
Diệp Linh Lung vẫn luôn tu luyện, còn Dạ Thanh Huyền thì yên lặng bên cạnh bầu bạn với nàng.
Hai bọn họ yên tĩnh, dường như thứ chính là thời gian tĩnh lặng .
Bích Liên ôm suy đoán bát quái , bước cổng thành của Lạc Nhật Thành.
Chân thò , liền nhớ ở Lạc Hà Thành đ.á.n.h cho ngốc luôn , là tìm Diệp tổ tông chữa thương a!
Hắn sợ hãi vội vàng rút chân , nhưng kịp nữa , hút một cách vô tình, bóng dáng biến mất ở cổng thành của Lạc Nhật Thành.
Diệp Linh Lung thời gian trôi qua bao lâu, nhưng nhất định là lâu lâu.
Bởi vì đoàn linh khí mà Dạ Thanh Huyền đưa cho nàng nhiều hơn nhiều so với linh khí nàng tự thu thập ở Đệ Lục U, nhiều đến mức nàng đều tưởng sắp hấp thu hết .
nghĩ tới Bích Liên và Hắc Long vẫn xuống, đợi thì cũng là đợi, thế là nàng tĩnh tâm, kiên nhẫn tiếp tục hấp thu chuyển hóa tu luyện.
Mãi cho đến khi bộ quả cầu linh khí đều nàng hấp thu sạch sẽ, nàng mới từ trong trạng thái tu luyện kết thúc .
Đừng , nhiều linh khí miên man như nàng dùng nhiều gốc Kinh Hồng Tiên Thảo mới đem chúng hấp thu chuyển hóa , dẫn đến việc nàng mặc dù mới đột phá Luyện Hư hậu kỳ lâu, nhưng tu vi tiến bộ nhiều.
Lúc nàng mở mắt , đầu tiên thấy chính là Dạ Thanh Huyền, mà khi nàng một vòng, thể thấy vẫn chỉ Dạ Thanh Huyền.
"Hắc Long và Bích Liên bọn họ vẫn xuống ?"
"Chưa."
"Lâu như ?"
"Nàng ở Đệ Lục U hề chiến đấu, là dựa trí óc để qua, nhưng bọn họ là một chút cơ duyên cũng , dựa thể lực đ.á.n.h qua. Độ khó của hai tình huống là giống ."
Diệp Linh Lung gật đầu.
Cũng đúng, dù tiện tay đập một lão nãi nãi, cùng với tùy tiện vứt bỏ một cái đầu lâu Ma tộc là thể mọc lá chuyện , bình thường gặp .
"Bọn họ sẽ là xuống đấy chứ?"
"Ai chứ?"
Diệp Linh Lung sửng sốt.
"Cho nên, đừng đợi nữa, chúng ."
Diệp Linh Lung trừng lớn hai mắt, vẫn luôn cùng ? Sao đợi nữa ?
"Hay là vẫn nên đợi thêm chút nữa ?"
"Nàng bọn họ xuống mất bao nhiêu thời gian, một năm hai năm, hoặc là ba năm năm năm thậm chí mười năm, bọn họ mãi xuống, nàng liền mãi ?"
Diệp Linh Lung há miệng.
" chúng vẫn luôn cùng mà."
" con đường của Lạc Nhật Thành chỉ thể tự ."
Diệp Linh Lung Lạc Nhật Thành, hướng từ Đệ Lục U xuống, đột nhiên nảy một ý niệm.
Sẽ là bọn họ đấy chứ?
Không thể nào, bọn họ sẽ tiếng nào tự .
Trừ phi là Dạ Thanh Huyền bảo bọn họ , nhưng nếu Dạ Thanh Huyền như , trong lòng nhất định là chuyện.
"Nàng liền đừng bận tâm bọn họ nữa, tu vi của bọn họ cao hơn nàng, ở Lạc Nhật Thành tốc độ sẽ nhanh hơn nàng nhiều, nàng bây giờ , để bọn họ đến mức ở Đệ Bát Uyên đợi nàng quá lâu, Đệ Bát Uyên còn thể hội hợp."
Diệp Linh Lung nhíu mày, nàng cảm thấy chỗ nào đó đúng lắm, nhưng là đúng ở .
Lời của Dạ Thanh Huyền lý, đợi bọn họ đến khi nào, Lạc Nhật Thành thể kết bạn, là chính xác, đợi đến nơi tiếp theo hội hợp cũng gì .
"Nếu nàng vẫn đợi, thì chúng cứ đợi ."
Dạ Thanh Huyền thỏa hiệp, Diệp Linh Lung cảm thấy là nghĩ nhiều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ca-nha-phan-dien-deu-hac-hoa-chi-co-su-muoi-la-hai-huoc/chuong-1076-ta-thich-cung-nang-an-do-an.html.]
"Vậy chúng liền đợi thêm hai ngày nữa, nếu bọn họ vẫn xuống chúng sẽ ."
"Được."
Dạ Thanh Huyền vươn tay về phía Diệp Linh Lung.
"Cho thêm một linh quả, thể dùng linh khí trao đổi với nàng."
Diệp Linh Lung mang vẻ mặt buồn , đó chạy trong gian của địa bàn của Bàn Đầu.
Lúc đó, Bàn Đầu đang xổm khu rừng của canh giữ, chắc hẳn là nàng hái quả Bàn Đầu phát hiện , nó vì để tài sản của tổn thất thêm nữa, dứt khoát canh giữ ở khu rừng.
Lúc thấy Diệp Linh Lung đến, Bàn Đầu lạnh một tiếng.
"Ta ngươi sẽ còn đến ăn trộm mà, đang đợi ngươi đây!"
Diệp Linh Lung thấy cũng theo một tiếng.
"Đợi gì? Đợi đến đ.á.n.h ngươi ? Ngươi đồ ăn trộm bản sẽ đ.á.n.h, nhưng đồ cướp thì giống , đó chịu một trận đòn ."
Bàn Đầu trừng lớn hai mắt, sợ tới mức co giò vội vàng chạy mất.
"Đồ cường đạo, ác ôn, khốn kiếp nhà ngươi! Ngươi là ỷ việc đ.á.n.h ngươi ? Ngươi đợi đó cho !"
"Cả đời ngươi đều đ.á.n.h , ngươi bằng thành thật để bắt nạt cho xong, hiểu mỗi ngươi giãy giụa cái gì."
Nói xong, Diệp Linh Lung quang minh chính đại trong khu rừng của Bàn Đầu, ngay mặt Bàn Đầu đang trốn trong bóng tối, nàng hái hai quả.
Nhìn thấy tổn thất gấp đôi , Bàn Đầu đau lòng thôi, trong cơn tức giận, nó tức giận một chút.
Diệp Linh Lung lấy hai quả từ trong gian , chia cho Dạ Thanh Huyền một quả.
"Nè, cho ."
Dạ Thanh Huyền cũng đúng hẹn lấy một quả cầu linh khí đưa cho nàng.
"Nàng hấp thu đợi bọn họ ?"
Trước đó tốn nhiều thời gian , bây giờ hấp thu thêm một quả nữa mất bao lâu.
Thế là, Diệp Linh Lung cất quả cầu linh khí .
"Không cần."
Dạ Thanh Huyền cũng gì, yên lặng ăn linh quả của .
Hắn ăn chăm chú, thần thái chút mê .
"Ngon ?"
"Ngon a."
"Bàn Đầu trồng đấy."
"Vẫn là nàng thông minh, đổi là khác trực tiếp ăn thịt Bàn Đầu , sẽ sinh nhiều quả như nữa." Dạ Thanh Huyền khẽ .
"Nếu thích ăn, liền lấy thêm cho một ít, dù cũng mất tiền."
"Ta thích ăn linh quả, là thích cùng nàng ở bên ăn đồ ăn."
Câu đột ngột của Dạ Thanh Huyền, khiến Diệp Linh Lung thành công sững sờ, đồng thời thể khống chế mà nóng ran cả mặt.
"Ta vẫn còn nhớ đầu tiên nếm mùi vị khi tỉnh , là lúc bám nàng, cùng nàng nếm thử. Khoảnh khắc mùi vị thơm ngọt rõ ràng tươi mới lan tỏa trong miệng, đột nhiên cảm thấy thật sự tỉnh , nếm mùi vị của nhân gian ."
Diệp Linh Lung giật , nàng ngây ngốc Dạ Thanh Huyền.
Những lời từng với nàng, đem tất cả cảm xúc che giấu kỹ, dẫn đến việc nàng thường xuyên sẽ cho rằng đối với chuyện gì cũng bận tâm, cũng bao nhiêu cảm xúc.
bây giờ nàng mới phát hiện, chỉ là , chứ là .
"Ta vẫn luôn nhớ khoảnh khắc đó, cho nên, thích cùng nàng ăn đồ ăn. Giống như là thôn trang bỏ hoang từ lâu, dâng lên một làn khói bếp lượn lờ."
"Đại Diệp Tử."
"Hả?"
*
Ngủ ngon, hôm nay hai chương, ngày mai về nhà.