CẢ NHÀ ĐỀU TÂM CƠ CHỈ MÌNH TA LÀ KẺ NGỐC - 3

Cập nhật lúc: 2026-02-28 08:27:25
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẫu từ nhỏ lớn lên trong cung, là trưởng nữ Tiên đế sủng ái nhất, hai chữ "quy củ" sớm khắc sâu xương tủy bà.

Ước mơ cả đời của bà là bồi dưỡng một đứa con gái mỹ, tì vết hơn bất kỳ vị công chúa nào trong cung.

hiển nhiên loại nguyên liệu đó.

Ta uống cũng sặc, đường cũng vấp. Khoác lên bộ cung trang rườm rà, hai bước là thể để dải lụa áo tự thắt c.h.ế.t chính luôn.

Mẫu hao tốn vô tâm huyết , cuối cùng rút kết luận: 

Gỗ mục thể chạm khắc.

Thế là, bà từ bỏ , đem tất cả hy vọng đặt hết lên Lâm Nhược Yên.

Lâm Nhược Yên mẫu "giải cứu" khỏi móng vuốt của phụ , đưa trong "Tĩnh Nhã Hiên" của bà, bắt đầu một vòng "học tập" mới.

Bài học đầu tiên: Học .

"Bước chân quá lớn! Nữ nhi bước uyển chuyển như hoa sen, một bước quá ba tấc."

Mẫu tay cầm một cây thước kẻ, sắc mặt thanh lãnh.

Lâm Nhược Yên lảo đảo một cái, cây thước "chát" một tiếng, vị mẫu mày liễu mặt đầy đặn của quất một nhát thật mạnh bắp chân nàng .

Bài học thứ hai: Học dùng bữa.

"Gắp thức ăn cổ tay quá cao, đưa miệng phát tiếng. 

Một đũa chỉ lấy thức ăn ngay mắt, một bữa chỉ ăn no bảy phần. 

Trong bát để thừa một hạt cơm, tự nhiên, cũng ăn dư một hạt nào."

Lâm Nhược Yên đói đến mức mắt nổ đom đóm, định gắp thêm một miếng gà xào phù dung ở xa một chút, cây thước "chát" một tiếng rơi xuống.

Vị mẫu nghi lễ đoan trang của nghiêm giọng quát:

 "Một đũa chỉ lấy thức ăn mắt!"

Bài học thứ ba: Học nghi thái.

"Cười hở răng, lớn tiếng, tư thế đoan chính, lưng thẳng như tùng.

 Trong vòng hai canh giờ, phép cử động dù chỉ một chút."

Ta lân la đến cửa Tĩnh Nhã Hiên, lén ngó trong một cái.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-deu-tam-co-chi-minh-ta-la-ke-ngoc/3.html.]

 Lâm Nhược Yên đó trông chẳng khác gì một con b.úp bê gỗ, trán đầy mồ hôi lạnh, cơ thể run rẩy nhẹ.

Mẫu bên cạnh thong thả thưởng , chậm rãi chỉ bảo:

 "Ánh mắt nhu hòa, ngó lung tung. 

Độ cong của khóe miệng vặn, nhếch thêm một phân thì thành lẳng lơ, thiếu một phân thì thành đơ cứng."

Lâm Nhược Yên sắp phát điên đến nơi .

Ai mà ngờ , một nữ t.ử lớn lên trong cung cấm ngay cả một ngày chớp mắt bao nhiêu , nhịp thở sâu nông cũng đều một bộ quy định nghiêm ngặt đến biến thái?

Nàng ném về phía một ánh mắt cầu cứu — chắc hẳn là nhớ cái đùi gà từng chính tay hất văng năm nào.

Ta nhún vai đầy vẻ lực bất tòng tâm. 

Mẫu canh chừng nghiêm ngặt thế , nào dám lén lút tiếp tế cho nàng ngay mí mắt bà?

Nhét một miếng bánh quế hoa miệng, giọng lơ mơ:

 "Nương, con đói ."

Ánh mắt mẫu quét qua, chứa đầy sự chê bai như tẩm băng, nhưng cuối cùng vẫn hóa thành một tia nuông chiều bất lực:

 "Đi , bảo nhà bếp món con thích, đừng ở đây vướng mắt ."

Ta chạy biến, để phía là ánh mắt càng thêm tuyệt vọng của Lâm Nhược Yên.

Lại nửa tháng nữa trôi qua, Lâm Nhược Yên gầy rộc cả , ánh mắt đờ đẫn như một đóa hoa sương muối vùi dập. 

Nàng bắt đầu kiểu "tay chân cùng chiều", ăn cơm thì vô thức đếm từng hạt gạo, hễ thấy hành đại lễ quỳ lạy.

Ca ca thực sự nổi nữa.

Huynh tuổi trẻ tài cao, phong thái đoan trang, ôn văn nhã nhặn, vốn là tình trong mộng của bao nhiêu thiếu nữ kinh thành.

 Huynh gọi một Lâm Nhược Yên mặt mày hốc hác đến thư phòng của .

Lâm Nhược Yên tưởng cứu

Nàng nghĩ, vị ca ca Trạng nguyên ngọc thụ lâm phong, tư bất phàm chắc hẳn là một bình thường chứ nhỉ?

Thế nhưng, nàng sai ...

 

Loading...