Cả Nhà Đều Là Phản Diện Pháo Hôi, Theo Sư Muội Quậy Đến Bay Màu - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-04-01 16:50:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bên ngoài truyền tai về con cô gọi là vô cùng ly kỳ, chính cô xong cũng giơ ngón tay cái tán thưởng kiểu đó.”

 

Lê Dương Bạch Ngọc ném tới mặt Trang Sở Nhiên, mắt to trừng mắt nhỏ, nhất thời chút tủi , bộ dạng đáng thương:

 

“Sư tỷ tỷ, ôm một cái~”

 

Ánh mắt Trang Sở Nhiên động, đầu ngón tay túm lấy cổ áo cô, đẩy tới Kinh Hồng kiếm, lạnh lùng :

 

“Làm nũng cũng vô dụng.”

 

Lê Dương kêu t.h.ả.m:

 

“Đừng mà...”

 

Có lẽ vì Ngự Phong Tông quá ít, thí sinh bây giờ quá nhiều, nên họ lên sân hiện tại tính là nhiều, thế là trong thời gian , ngày nào Lê Dương cũng Trang Sở Nhiên đuổi theo đ-ấm, tìm đủ cách để đ-ấm.

 

Cầu Cầu cũng , khi Trang Sở Nhiên thực thiết thú con thể giúp Lê Dương, liền vo nó thành viên cùng đ-ấm một thể.

 

Hình ảnh một một bóng ôm mỗi ngày, thấy đau lòng, thấy rơi lệ.

 

Cho đến khi trận đấu lớn đầu tiên kết thúc, thí sinh từ bốn trăm còn hai trăm , ngày chuẩn công bố quy trình tiếp theo.

 

Ba đối thủ tiếp theo của Lê Dương là nhân vật gì đặc biệt lợi hại, nhưng khi đ-ánh thắng ba , tức là mười ngày , đối thủ của Lê Dương là...

 

Tạ Chiết.

 

Lê Dương phản ứng gì đặc biệt lớn, ngược Tạ Chiết dường như khá vui vẻ, khoảnh khắc ánh mắt hai chạm , nhướn mày với Lê Dương, dường như điều gì đó.

 

“Tiểu sư gặp Tạ Chiết sớm như , cũng .”

 

Bạch Ngọc chút lo lắng, điểm tích lũy của mỗi đều đủ để thua hai trận, cho nên cho dù Lê Dương thua Tạ Chiết, cô vẫn cơ hội để tiếp tục.

 

Bạch Ngọc chỉ lo tiểu sư ăn đòn như , sẽ Tạ Chiết đ-ấm cho bán bất toại mất.

 

Lê Dương xoa xoa cằm, một nữa tụ tập mấy với :

 

“Có cá cược nữa ?”

 

Bạch Ngọc:

 

“...”

 

Lâm Nhai:

 

“...”

 

Ninh Thời Yến:

 

“...”

 

Ba thiếu niên thống nhất tư thế khước từ:

 

“Không cược.”

 

Lê Dương trái giận, thong thả :

 

“Không cược cũng , các nội dung mới quyết định ?”

 

Ba , trao đổi ánh mắt.

 

Vẫn là Bạch Ngọc đưa quyết định:

 

“Muội .”

 

Lê Dương:

 

“Trận đấu lớn thứ hai tổng cộng bốn lên võ đài, cược thắng bộ, dám ?”

 

Thắng bộ?

 

Lời thì dễ, nhưng rằng, kẻ địch của trận cuối cùng chính là Tạ Chiết, Tạ Chiết để Lê Dương thắng ?

 

Ninh Thời Yến thấy sư là cược điên , nhỏ giọng hỏi:

 

“Tiền cược là gì?”

 

“Lần cần linh thạch.”

 

Lê Dương giữ nụ :

 

“Nếu thắng, thời gian từ giờ đến khi kết thúc đại tỷ thí, nếu đại sư và nhị sư tỷ huấn luyện thì các giúp lấp l-iếm .”

 

Nói đơn giản là, các chịu phạt, nghỉ ngơi.

 

“Hả?

 

Không cược linh thạch?”

 

Bạch Ngọc hỏi:

 

“Vậy nếu cược thua thì ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ca-nha-deu-la-phan-dien-phao-hoi-theo-su-muoi-quay-den-bay-mau/chuong-147.html.]

Lê Dương nghĩ nghĩ:

 

“Muội để đại sư và nhị sư tỷ hợp sức huấn luyện , để các nghỉ ngơi, thấy ?”

 

Bị Lâu Khí và Trang Sở Nhiên hợp sức đ-ấm, hình ảnh đó mấy nghĩ thôi dám nghĩ , thể thấy thành ý của Lê Dương .

 

“Thành giao.”

 

Bạch Ngọc đ-ập tay còn nhanh hơn .

 

Nhanh đến mức khiến Lê Dương cảm thấy một cơn gió, Bạch Ngọc giống như tát cô một cái mạnh tay nhanh ch.óng vỗ tới, kết quả là nhẹ nhàng đ-ập tay với .

 

Lê Dương nhướn mày, về phía Lâm Nhai và Ninh Thời Yến.

 

Lâm Nhai quyết định cược .

 

Ninh Thời Yến do dự một chút, nghiêng nghiêng đầu:

 

tiểu sư , tự tin đ-ánh thắng Tạ Chiết ?”

 

“Không .”

 

Lê Dương tỏ vẻ thành thật.

 

Đ-ánh thắng Tạ Chiết?

 

Hì hì, .

 

Có điều, cô tính toán khác.

 

Cuối cùng, Ninh Thời Yến sự khuyên bảo của hai vị sư , cũng cùng cá cược với Lê Dương, ba kẻ xui xẻo sẵn sàng.

 

Trang Sở Nhiên mới chuyện với thành chủ Lưu Ly thành, chậm rãi tới, dáng vẻ lén lút của bốn , cau mày:

 

“Lại gì?”

 

“Không gì cả.”

 

Lê Dương lắc đầu nguầy nguậy, bí hiểm.

 

Đợi đến buổi tối, cô bắt đầu nghiên cứu quy trình tiếp theo.

 

Lê Dương giấu kỹ thở, đêm đến lén lút lẻn ngoài, tới sân vườn nhà khác...

 

Chương 115 Lê Dương sáu nổ tung

 

“Các con cá cược với con bé ?”

 

Tín hiệu của tông môn chắc là lắm, đến ngày thứ tư, Từ Tư Thanh thấy gì đó từ lời thì thầm của mấy đứa nhỏ, cả bao gồm quần áo bao gồm thắt lưng đều cảm thấy , giọng run rẩy:

 

“Lần cược bao nhiêu?”

 

Trong tông môn đáng sợ là mấy vị trưởng lão, đại sư và nhị sư tỷ.

 

Từ Tư Thanh mặc dù là tông chủ, nhưng thuộc kiểu gây chuyện thỉnh thoảng còn đồ dạy bảo cho một trận, bao nhiêu tính sát thương đối với họ, Bạch Ngọc thấy ông đang hỏi, trả lời gọi là vô cùng dứt khoát:

 

“Cược , nhưng cược linh thạch, tiểu sư ...”

 

Bạch Ngọc đem cá cược ngày hôm đó với Lê Dương kể một lượt cho Từ Tư Thanh , bán thiếu một chữ.

 

Lê Dương đối với ba gã ngốc trái nương tay chút nào, chỉ cược mấy ngày tự do thôi.

 

Nghe xong, Từ Tư Thanh thở phào nhẹ nhõm, nghiến răng:

 

“Đáng ghét quá ...”

 

Lần nếu cược tiền, ông thấy ông cũng thể tham gia mà.

 

Ông cũng chơi với họ.

 

Bốn hiếm khi chủ đề chung, tụ tập bàn tán một chút:

 

“Lê Dương thể nào đ-ánh thắng Tạ Chiết...

 

chứ?”

 

Đến lúc , thực Bạch Ngọc cũng tự tin lắm nữa.

 

Tạ Chiết mạnh thì mạnh thật, tính cách vẫn đơn thuần, mà tiểu sư nhiều thao tác ảo lắm...

 

Từ Tư Thanh nhanh ch.óng gia nhập nhóm chat:

 

“Ta thấy chắc là khá khó đấy, họ ở cùng một đẳng cấp, Tạ Chiết thể dùng hai đ-ấm đ-ánh văng Lê Dương ngoài.”

 

Tạ Chiết cũng là Nguyên Anh kỳ vững chắc, giống Lý Hạt kiểu dựa bí pháp mới lên Kim Đan đỉnh phong.

 

Có sự phân tích của sư tôn, Bạch Ngọc dường như thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhõm hẳn.

 

Hắn chọc chọc Lâm Nhai bên cạnh:

 

“Huynh thấy ?”

 

 

Loading...