Vì là ăn uống, việc gì gọi mấy nhà đến tụ tập, mỗi họ đến đều kéo theo cả nhà.
Người lớn trẻ con cùng đến, tính năm nhà cũng ăn ít.
Lúc , t.h.u.ố.c lá rượu lấy một ít, món ăn ngon còn đóng gói mang về.
Lúc đến tay , lúc túi lớn túi nhỏ.
Ăn chực ngon lành.
Nuôi một con ch.ó cũng nên nuôi tình cảm chứ.
Chẳng lẽ chính vì , những mới cảm thấy nhà tiền, hơn nữa còn ngốc.
Sau bao giờ tổ chức tụ tập nữa, những thứ ăn đó, dùng để kinh doanh, còn thể kiếm tiền.
Cho họ ăn, kết quả còn nhớ ơn , Văn Khang Thịnh trong lòng uất ức.
Ninh Thư dáng vẻ của Văn Khang Thịnh, : "Cho một đấu gạo thì thành thù, khác luôn cảm thấy chúng nợ họ."
Văn Khang Thịnh là khá nhiệt tình, việc gì còn thích gọi đến ăn cơm, lẽ quen, nếu ngừng mời, e là những trong lòng còn oán hận.
Như thể đây là việc Văn Khang Thịnh nên .
Nếu một ngày một mỗi ngày đều cho khác một quả trứng, ngày nào cũng , đột nhiên một ngày, cho quả trứng đó cho khác, cho .
Người sẽ nổi giận, cảm thấy thứ đáng lẽ khác cướp .
Lại quên mất thứ vốn là của khác, bây giờ khác lấy .
oán niệm trong lòng cướp sẽ cảm thấy thứ vốn là của khác.
Mình vẫn luôn hưởng thụ, đột nhiên nữa, trong lòng oán hận , những cảm ơn cho quả trứng, ngược còn oán hận đối phương tại cho .
Quen thói .
Văn Khang Thịnh mượn tiền bạn bè chẳng qua là một cái cớ, từ ngân hàng rút mười vạn, nhưng cũng lập tức đưa tiền cho Trần.
Đưa quá sớm, còn cảm thấy mười vạn đến dễ dàng.
Hơn nữa, gom tiền với bạn bè, cũng cần một thời gian, thể để lời dối vạch trần.
Có lúc, còn dối với , nếu sẽ là những rắc rối như thủy triều ập đến.
Với lạ giao tiếp và qua , việc gì sẽ dối với lạ.
Dường như mấy nhà đều suy nghĩ , Trần thúc giục mấy , mỗi nhà đều đang gom tiền, sắp xong .
Miệng thì nộp tiền, nhưng Trần thấy một đồng nào, lập tức nổi giận: "Bây giờ trong tay bao nhiêu tiền, mau nộp lên, đóng phí ."
Văn Khang Thịnh hỏi Ninh Thư: "Em là nộp hết, là nộp một phần , ý là nộp một nửa , đợi nguồn thận xác định, nộp phần còn ."
Ninh Thư gật đầu: "Em ý kiến, theo ."
Nộp một phần là để tạo ảo giác họ đang gom tiền, nộp một , cảm giác thỏa mãn bằng việc cho một ít một , nộp nhiều .
Hơn nữa nguồn thận thể xác định còn chắc, nếu đến lúc đó thể phẫu thuật, tiền thực cũng lấy .
Dù giấy nợ, tiền coi như là nợ nhà họ Trương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/but-ky-phan-cong-cua-nu-phu-phao-hoi/chuong-3783-luong-nan-14.html.]
Nói lúc giấy nợ, nên thêm là phẫu thuật, tiền nên trả.
Ai...
Bây giờ những điều muộn, căn bản thể lấy giấy nợ từ tay Trần, trừ khi mười vạn trả xong.
Suy bụng bụng , đều nghĩ cho , lời của Trần hoàng thái hậu, mấy nhà bắt đầu nộp tiền, Văn Khang Thịnh cảm thấy vẫn còn quá ngây thơ.
Anh cho năm vạn, thế mà vẫn là cho nhiều nhất trong những , bên rể cả thế mà chỉ cho một vạn, một vạn??!!
Bên rể ba cho hai vạn, bên Trương Quân cũng , cho bốn vạn.
Văn Khang Thịnh: ...
Cảm giác trở thành kẻ mũi chịu sào, thực sự là những còn vô liêm sỉ hơn tưởng tượng.
Ninh Thư cũng im lặng, với Trương: "Mẹ, chúng con tạm thời chỉ mượn từng tiền, đóng tiền thể sẽ thiếu một chút."
Mẹ Trương một vạn của con rể cả, trực tiếp mỉa mai: "Một vạn cũng lấy , thấy hổ , quan tâm quỵt mười vạn , là thật sự tiền, nhất là gom tiền ."
"Nếu cầm giấy nợ thể kiện các , đừng nghĩ đến việc kéo dài, chuyện cứ thế cho qua."
Ở một mức độ nào đó, Trần cũng là gừng càng già càng cay, đối với mấy con rể con gái cũng coi như là hiểu rõ, nhấc m.ô.n.g lên là họ định gì.
Mặt con rể cả đen thể tả, trực tiếp dùng ánh mắt lườm vợ Trần Phượng Anh một cái, là cô , cho ít một chút, nếu đến lúc đó thật sự lấy , sẽ lo.
Nguồn thận hiếm , bỏ lỡ là nữa, cho nên đến lúc đó tiền đủ, lo lắng, sẽ lo tiền.
Có lẽ Trần sẽ tự lo một phần tiền.
Mẹ Trần góp tiền nghĩa là trong tay bà tiền.
Bây giờ xem , lo cái rắm gì, ngược còn mất mặt mặt bao nhiêu .
Còn cầm giấy nợ kiện tòa, thật là uất ức, từ khi nào nợ nhiều tiền như .
Có lẽ là vì Ninh Thư cho nhiều tiền nhất, thái độ của Trần đối với Ninh Thư phần hòa nhã hơn một chút, hỏi Ninh Thư việc kinh doanh của quán thế nào, chú ý sức khỏe, đừng quá mệt mỏi các loại.
Cảnh tượng trông khá ấm áp, Ninh Thư đều trả lời hết.
Mẹ Trần hỏi con trai: "Con lấy tiền?"
Thực mỗi nhà lấy mười vạn, nhưng tiền của Trần Quân là do Trần lấy, Trần Quân lấy bốn vạn, quả thực khiến Trần vui mừng khôn xiết.
Có lẽ là vì kỳ vọng con trai thấp nhất, một chút đổi của con trai khiến Trần bất ngờ.
Nhà con gái thứ hai thể lấy năm vạn là bình thường, dù họ kiếm nhiều tiền.
Trần Quân thì khác, vẫn luôn là hình ảnh của một kẻ vô công nghề trong lòng , bây giờ phát hiện , là kẻ vô công nghề như họ tưởng tượng, sự bất ngờ thể tả.
Có sự đóng góp của Trần Quân, kỳ vọng thấp nhất, lập tức so sánh với nhà rể cả cho một vạn, còn gì để .
Mẹ Trần mỉa mai rể cả: "Anh mỗi ngày sớm về muộn, kết quả còn bằng một đứa trẻ ở nhà kiếm nhiều tiền, hổ , còn dám kiếm tiền."
Sắc mặt rể cả khó coi, Trần Quân lấy bốn vạn sớm hối hận, Trần so sánh với rể cả, cảm giác càng .
Đến lúc đó là con trai, lo cho ông già, e là chuyện gì, họ sẽ quan tâm, còn , em rể kiếm nhiều tiền , thể gánh vác.
Anh thể gánh vác cái rắm.
Trần Quân chuyển chủ đề, tránh để Trần còn lải nhải, lải nhải đến mức đều khó chịu, vốn vui vì góp tiền, còn mỉa mai một chút, trong lòng càng thoải mái.