Trình Tri Nam mím môi, vẻ oan ức : " chỉ cảm thấy chị như , nếu thể tham gia phim của chị thì đó là phúc phận của chị, chị Yên Yên gì mà nổi giận như thế!"
Cậu đưa tất cả tài nguyên nhất cho chị Chi Chi, nhưng ngặt nỗi bản câu cũng đủ nổi tiếng, chỉ là một kẻ thuê nên lực bất tòng tâm.
"Phúc phận cho , lấy ? là hiểu tiếng mà! chỉ đang phổ cập kiến thức cho thôi, mà trong mắt thành nổi giận."
" vô dụng, nhưng mà đây ! thích cách mắt mà chẳng gì đấy."
Tổng cộng tám khách mời thường trú, ngoại trừ Nhược Lan , mấy còn kẻ nào kẻ nấy đều là những thằng simp lỏ của Hàng Cảnh Chi.
Ngày nào đến kiếm chuyện với cô thì bọn họ sống yên .
Thanh niên trong thôn còn mấy, phần lớn đều là già neo đơn, con cháu đều ở xa, chỉ dịp lễ tết mới về thăm vài .
Thấy các khách mời đến, các cụ ông cụ bà đều vui vẻ. Lúc họ về, các cụ còn nhiệt tình tặng đồ ăn vặt tự cho họ.
Trên đường trở về nhà chung, trong đầu Hàng Cảnh Yên đột nhiên nảy ý tưởng mới, lẽ thể một kịch bản xoay quanh vấn đề già neo đơn .
Thế nhưng Trình Tri Nam cứ ở bên tai cô lải nhải dứt.
"Chị xem giờ chị Chi Chi về nhà nhỉ?"
"Tay chị Chi Chi thương mà vẫn thực hiện nhiệm vụ, chịu đựng nổi ."
"Cũng hai khách mời chăm sóc cho chị , chị gầy yếu còn thương nữa. Biết thế xin sang tổ bên đó , dù nhiệm vụ cũng giống ."
"Lát nữa về thể xin tổ chương trình kinh phí mua một con gà chạy bộ về bồi bổ cho chị Chi Chi nữa."
Hàng Cảnh Yên cho đau đầu nhức óc, phiền não : "Cậu lo lắng như thì chạy mau về mà xem, cần thiết ở bên tai phô diễn chức năng ngôn ngữ ."
Nói to còn nhiều, sợ khác thấy chắc, phiền c.h.ế.t .
Trình Tri Nam sững .
Cậu Hàng Cảnh Yên bằng ánh mắt quái dị, chợt nhớ danh tiếng của cô và những chuyện với chị Chi Chi.
Chi Chi từng vô tình rằng nếu khác phái nào cứ liên tục nhắc đến tên mặt Hàng Cảnh Yên, cô sẽ ghen và nổi giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-49-nguoi-do-chet-roi-toi-song-tiep-con-y-nghia-gi.html.]
Người phụ nữ ... lẽ là trúng đấy chứ?
Cậu từ chối nhé!!
Đừng mơ!
" thích cô , cô đừng mơ." Cậu khoanh tay n.g.ự.c, bày bộ dạng phòng thủ, lập tức kéo giãn cách với cô.
Hàng Cảnh Yên nhếch môi nở một nụ : "Trường đình ngoại, cổ đạo biên, phương thảo thiên... chính là cái loại ' cần thiết' (biên - mặt) đó đấy." (Câu thơ gốc ám chỉ kẻ hổ).
Cô ôm qua, hôn qua hạng "cực phẩm" như Cố Dập Hàn, thì cái loại như á?
Hừ!
Có đưa đầu cho cô bóng để đá thì cô còn suy nghĩ đấy!
Trình Tri Nam ngẫm ý tứ trong câu , sắc mặt lập tức trầm xuống.
Nhược Lan lững thững phía , tay xách một túi đồ ăn vặt nhỏ.
Cảm nhận bước chân nhanh chậm của đàn ông phía , cô mím môi, định bụng mở lời chuyện với .
Thế nhưng cổ họng như nghẹn .
Đường đá rêu xanh trơn trượt do trận mưa lúc , lúc xuống cầu thang cô cẩn thận hụt chân.
Ngay khi tưởng sẽ ngã một trận đau điếng, một cánh tay mạnh mẽ vững vàng siết lấy eo cô.
Cô mở mắt , bắt gặp đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo của đàn ông, trái tim bỗng run rẩy.
Cô vội vàng thẳng dậy, định lời cảm ơn thì thấy giọng lạnh thấu xương của :"Mấy năm trôi qua, bản lĩnh chủ động 'đưa chân' ôm ấp của cô đây xem càng ngày càng điêu luyện nhỉ."
Sắc mặt Nhược Lan biến sắc, ánh mắt tối sầm , cơ thể khẽ run lên.
"Cô hẳn hận cô đến nhường nào chứ!" Hắn tàn nhẫn bóp c.h.ặ.t cằm cô, "Cô trong mơ đều bóp c.h.ế.t cô ?"