Cố Dập Hàn ngẩn một chút, dường như đang đắn đo suy nghĩ.
Hàng Cảnh Yên liền tung chiêu mềm mỏng nũng nịu: "Em sẽ thích đàn ông nào khác , em chỉ thích mỗi thôi. Bọn họ đều ưu tú bằng chồng em, em chẳng thèm để ý đến họ ."
"Anh cũng đừng ghen tuông lung tung nữa ? Chờ hôm nay xong chương trình, chúng cùng về nhà nhé."
Chương trình “Hướng tới cuộc sống” trong hai ngày, hôm nay vặn là ngày thứ hai, xong là cô thể theo về .
Đôi môi mỏng của Cố Dập Hàn mím , im lặng hồi lâu chậm rãi thốt một chữ: "Được."
Trong lòng cô vui mừng khôn xiết nhưng ngoài mặt hề biểu lộ, cô đàn ông mặt.
Vuốt ve đôi mắt đầy vẻ mệt mỏi của , lo lắng hỏi: "Sao mắt đỏ ngầu thế ? Đêm qua ngủ ?"
Chẳng lẽ ngay khi chuyện đó là lập tức lao tới đây luôn?
Nghĩ đến đây, Hàng Cảnh Yên khẽ híp mắt hỏi: "Sao em gặp ?"
Chẳng lẽ kẻ âm thầm giám sát cô?
Anh đáp: "Là Hàng Cảnh Chi chụp, cô gửi ảnh cho trợ lý của , trợ lý chuyển cho ."
"Hàng Cảnh Chi."
Hàng Cảnh Yên chậm rãi nhắc cái tên . là đằng chân lân đằng đầu mà!
Đang suy tính xem nên đối phó cô thế nào thì giọng đàn ông trầm xuống: "Cô bây giờ bệnh viện ."
Kẻ lợi dụng đời vẫn đời !
Còn về phần Hàn Tu Lâm! Hừ!
Đụng phụ nữ của , cái giá trả chịu đựng nổi .
"Vào bệnh viện? Cô ?"
"Không thích chụp ảnh ? Cho cô tạm thời thể chụp ảnh nữa thôi."
Thực chất là lệnh cho trợ lý bẻ gãy tay cô mới đưa bệnh viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-47-bot-quan-chuyen-cua-chi-di-nhin-cau-la-thay-xui-quay-roi.html.]
"Ồ! Chồng , nghỉ ngơi một lát ?"
Nơi đồng m.ô.n.g quạnh, taxi chắc chắn , lát nữa cô còn nhờ đưa xuống núi để tiếp chương trình.
đôi mắt đỏ ngầu của , cô thực sự yên tâm, chút xót xa.
"Được." Cố Dập Hàn gật đầu, cô trưng cầu ý kiến: "Em ở bên cạnh chứ?"
Cô nhúc nhích chân, sợi xích sắt kêu lên đinh đương, cô bĩu môi: " chân em đang..."
Anh cúi , tháo bỏ xiềng xích cho cô, đó ôm cô xuống giường.
Anh ôm cô c.h.ặ.t, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, thì thầm: "Em hãy ngoan ngoãn ở bên cạnh , đừng chạy mất nữa."
Anh đủ mạnh mẽ, ai thể ức h.i.ế.p con hai nữa.
Hàng Cảnh Yên hiểu tại , thấy lời thầm thì của , trái tim bỗng thắt một cơn đau âm ỉ.
Cô vùi mặt l.ồ.ng n.g.ự.c , khẽ ừ một tiếng coi như lời đáp.
Sau khi nghỉ ngơi một lúc, Cố Dập Hàn lái xe đưa cô trở . Hàng Cảnh Yên thở phào nhẹ nhõm.
Cảm giác như thoát khỏi miệng cọp.
Sắp đến nơi, Hàng Cảnh Yên bảo dừng xe, chủ động hôn lên môi một cái thật sâu.
Nụ hôn kết thúc, cô mềm mỏng dặn dò: "Buổi tối xong nhớ tới đón em, đừng ghen tuông lung tung nữa. Phải nhớ kỹ trong lòng em chỉ , ai khác."
"Được."
Hàng Cảnh Yên đẩy cửa xe xuống, ánh mắt Cố Dập Hàn vẫn luôn dõi theo bóng lưng cô cho đến khi cô biến mất mới xe rời .
Vừa bước nhà chung, Hàng Cảnh Yên thấy một đám đông đang vây quanh Hàng Cảnh Chi. Cô đang sụt sùi, hốc mắt đỏ hoe.
Trên cổ tay bó bột, cổ còn đeo một chiếc khăn tam giác để cố định.
Bốn trai cùng với Diệp Trăn Trăn đang vây quanh hỏi han ân cần. Biết rõ chân tướng, Hàng Cảnh Yên chẳng mảy may thương hại.
Nếu cô cơ trí, hôm nay e là xuống núi, nhốt c.h.ế.t ở đó .