Thật sự tưởng là cái rễ hành chắc!
Hàn Tu Lâm nhếch môi, tự tin : "Thôi , cô tưởng chắc! Cô đối xử với Chi Chi như , chẳng qua cũng chỉ là vì thôi."
"Cái gì cơ?" Thứ gì thế ?
"Đừng giả vờ nữa, tối qua cô đ.á.n.h Chi Chi. chẳng qua chỉ là phối hợp với cô diễn một vở kịch thôi mà, cô cần đố kỵ đến mức đó ? Là phụ nữ, khuyên cô đừng ghen tuông quá mức, như sẽ bao giờ tình cảm chân thành của một đàn ông . Huống hồ Chi Chi hiền lành, dịu dàng như , cô thể tay với cô ."
Hàn Tu Lâm cô với ánh mắt đầy chế giễu và ghê tởm.
"Nói xong ? Nói xong thì cút."
Hiện tại cô chẳng buồn giải thích với rằng còn thích nữa, vì cô cái gã tồi chẳng lọt tai .
Tư duy tự luyến ăn sâu xương tủy .
Hàn Tu Lâm khó chịu cau mày, như thích chuyện với cô lắm bằng: "Hai ngày bảo cô đá cái diễn viên mới , cô suy nghĩ đến ?"
Chẳng quản lý của cái gì nữa, cứ bắt lấy bằng cái kịch bản .
Rõ ràng còn nhiều lựa chọn hơn mà.
Tư duy của mấy trong đoàn phim đúng là quá hạn hẹp.
"Suy nghĩ kỹ ." Hàng Cảnh Yên đáp.
Hàn Tu Lâm nhướng mày, chờ đợi câu tiếp theo của cô.
Nàng thong thả, gằn từng chữ một: "Cảm ơn diễn, nhờ mới phát hiện một diễn viên hợp với vai Trần Mặc đến ."
Nói xong, cô định bỏ .
Hàn Tu Lâm chặn đường cô , lạnh lùng đe dọa: "Hôm nay nếu cô đá thằng nhóc diễn viên đó , thì đừng hòng rời khỏi đây."
Đầu dây bên , Cố Dập Hàn thấy lời , thở khát m.á.u trong mắt lập tức lan tỏa.
Anh lạnh lùng thốt hai chữ "tan họp" trực tiếp dậy sải bước ngoài.
Hàng Cảnh Yên liếc xéo : "Nếu cứ đấy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-28-tong-giam-doc-phu-nhan-danh-nguoi-ngat-xiu-roi.html.]
"Vậy thì đ.á.n.h bại , quật ngã , cô mới quyền rời khỏi." Hàn Tu Lâm chơi trò mèo vờn chuột với cô nữa, chỉ giải quyết cho xong.
Nếu , chỉ cần cô thêm một cái, hận thể bóp c.h.ế.t cô ngay lập tức.
Hàng Cảnh Yên nghiêng đầu, nở nụ ngọt ngào: "Anh thật lòng chứ?"
"Đương nhiên."
"Được!"
Hàng Cảnh Yên đặt túi xách xuống, bẻ khớp tay khớp chân cho giãn gân cốt.
Ở thế giới , cô vốn là một biên kịch nhỏ, tránh khỏi việc thường xuyên gặp những chuyện bất công.
Thế là cô dày công học Tán đả và Taekwondo. Không xuyên tới đây , võ công còn dùng ?
Lấy vật thí nghiệm cũng .
Dù mục đích chính của cô khi đến đây cũng là để giải quyết nam chính và nữ chính.
Cô chẳng tin cái lý thuyết "chỉ cần chọc họ thì họ sẽ để yên cho ", dù đối phương cũng hào quang nhân vật chính, nữ phụ thì sớm muộn cũng c.h.ế.t thôi.
Ừ, đ.á.n.h c.h.ế.t luôn.
Hàn Tu Lâm thấy cô vẻ nóng lòng thử, ánh mắt còn lộ rõ hung ác, liền khinh thường lắc đầu.
Một cô gái yếu ớt thì gì nổi .
Đám vệ sĩ nhận lệnh của Cố Dập Hàn nhanh ch.óng chạy tới, lập tức cảnh tượng mắt cho ngây .
Chỉ thấy phu nhân nhà tung một cú lên gối cực hiểm bụng , đó đá thẳng mặt, xoay bồi thêm một cú quật ngã qua vai điệu nghệ, thuận thế bẻ ngược cổ tay .
Hàn Tu Lâm bẹp đất chút phản ứng, trông như ngất xỉu.
Vệ sĩ dẫn đầu lập tức gửi một tin nhắn thoại cho Cố Dập Hàn:
"Tổng giám đốc, phu nhân đ.á.n.h ngất xỉu ."
Vừa đ.á.n.h xong, Hàng Cảnh Yên vẫn còn đang cảm thán thủ của hề mai một, thì thấy một hàng vệ sĩ áo đen cách đó xa. Cô chút ngượng ngùng xua tay: "Múa rìu qua mắt thợ, múa rìu qua mắt thợ !"