Bồn Tắm Thông Ra Biển, Tôi Trở Thành Đoàn Sủng Của Sinh Vật Biển - Chương 1: Nghe hiểu tiếng nói của sinh vật biển

Cập nhật lúc: 2026-02-11 03:18:13
Lượt xem: 4

Lộc Linh kéo vali cổng biệt thự, tức đến nỗi mặt mày bốc khói.

là đồ môi giới c.h.ế.t tiệt, dám lừa cô trắng trợn thế !

 

Ban đầu quảng cáo sang chảnh lắm: “Biệt thự ven biển, view triệu đô, xách vali ở ngay”. Thế mà giờ đây, đập mắt cô chỉ là một nơi tiêu điều lạnh lẽo, chẳng khác gì ngôi nhà ma bỏ hoang.

 

Lộc Linh rút điện thoại định gọi cho gã trung gian thì phát hiện chặn .

Càng nghĩ càng tức sôi m.á.u!

 

Thế nhưng, biệt thự bỏ hẳn một triệu rưỡi để mua, diện tích những sáu trăm mét vuông, còn cả vườn và hồ bơi.

Lúc ký hợp đồng, cô còn hí hửng tưởng vớ món hời. Ai ngờ, nơi bỏ hoang từ lâu, cỏ dại mọc cao quá đầu gối, rêu phong bám đầy tường, thôi cũng chán nản.

 

Ở cái nỗi gì mà ở chứ!

Quả nhiên, của rẻ thì chẳng bao giờ ngon.

 

Nghĩ đến chuyện tốn thêm một mớ tiền để cải tạo, Lộc Linh chỉ tự vả cho hai cái, trách bản dại dột.

 

Sáu năm trời bên cạnh Giang Yến, cô kề vai sát cánh, cùng từ một diễn viên vô danh cho đến khi lên ngôi Ảnh đế. Vậy mà kẻ đầu tiên phản bội, chính là !

 

Lúc chia tay, đưa cô mười triệu gọi là phí bồi thường. Nghĩ thấy đúng là quá ngốc, đáng lẽ ép bù thêm năm triệu cho phí tổn thương tinh thần mới !

 

Không , lát nữa nhất định moi thêm cho bằng .

 

Lộc Linh hậm hực kéo vali trong, mở cửa biệt thự.

Bên trong, đồ đạc đầy đủ, chỉ là tất cả đều phủ khăn chống bụi. May mà trông vẫn còn lành lặn, chỉ cần dọn dẹp .

 

Cô vứt vali sang một bên, lập tức lên mạng đặt dịch vụ vệ sinh. Vì biệt thự quá rộng, chẳng mấy chốc hơn ba mươi nhân công kéo đến, hì hục dọn từ trong ngoài.

 

Mấy tiếng , cả căn biệt thự sáng choang như hồi sinh.

 

Xong xuôi thì trời tối. Lộc Linh gọi đồ ăn ngoài, tắm, mở nước cho đầy bồn. Trong lúc chờ, cô còn nhắn tin cho Giang Yến:

 

Lộc Linh: [Chuyển tiền thẻ cho . Không thì bóc phốt .]

 

Lộc Linh: [ rút khỏi giới giải trí , chẳng còn gì để mất. Còn vẫn đang mơ mộng cái danh ảnh đế thì nhất ngoan ngoãn chuyển tiền .]

 

phịch xuống ghế quý phi, hai tay gõ điện thoại lạch cạch.

 

Đột nhiên, trong căn phòng yên tĩnh, vang lên một giọng trong trẻo, ngọt ngào:

 

[Thoải mái quá mất!]

 

Lộc Linh giật b.ắ.n , run tay chiếc điện thoại đời mới rơi cạch xuống sàn.

Cô bật dậy, mặt cắt còn giọt m.á.u, đôi mắt hoảng hốt.

 

Không lẽ nhà ma?

 

[Nước sạch lẫn rác, tuyệt vời thật!]

 

Âm thanh vẫn tiếp tục, kỹ thì dường như phát từ phía phòng tắm.

 

[Cái lưới đ.á.n.h cá bao giờ mới gỡ , siết c.h.ặ.t đến mức sắp thở nổi ...]

 

lúc , trong phòng tắm vang lên một giọng nam trung niên, trầm , chậm rãi.

Lộc Linh trố mắt, sững sờ.

[Cái gì cơ? Trong phòng còn hai ?]

 

Cô hốt hoảng chạy một vòng khắp phòng ngủ, cuối cùng moi cây gậy golf mà chủ nhà cũ để . Cầm gậy trong tay, cô rón rén thò đầu .

Trong phòng tắm chẳng , cũng chẳng ma.

[Vậy thì ai ?]

 

Nước trong bồn tràn ngoài. Lộc Linh cuống cuồng lao tới khóa vòi, ngẩn ngơ phát hiện trong bồn một con cá đỏ loang vàng và một con rùa biển to tướng đang thảnh thơi bơi lội!

 

Cô c.h.ế.t lặng.

Rõ ràng khi mở vòi, bồn trống trơn, nào con vật nào !

 

[Người! Có kìa!]

[Ông nội rùa, ở đây con !]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bon-tam-thong-ra-bien-toi-tro-thanh-doan-sung-cua-sinh-vat-bien/chuong-1-nghe-hieu-tieng-noi-cua-sinh-vat-bien.html.]

Lộc Linh rõ mồn một hai giọng , đôi mắt chớp liên hồi.

[Chẳng lẽ mấy câu ban nãy là do bọn nó ?]

 

Cô choáng váng, đầu óc cuồng, suýt vững.

[Không lẽ căng thẳng quá nên sinh ảo giác?]

 

Nghĩ thế, Lộc Linh giơ tay tát bốp má. Đau thấu trời.

Vậy là ảo giác !

 

[Cái con đang trò quái gì thế, tự vả mặt ?]

[ là sở thích kỳ lạ.]

 

Con rùa bên cạnh chậm rãi cất giọng: [Tiểu Hồng Sam, tôn trọng sở thích cá nhân chứ.]

 

[Ồ.] Con cá đỏ vàng gật gù, bĩu môi: [Người kỳ cục thật, thích tự đ.á.n.h .]

 

Nghe thế, Lộc Linh tức điên, quát ngay: “Quái cái m.ô.n.g! còn các thì thôi đấy!”

“Còn nữa, ai cho phép các tự tiện chui vô bồn tắm nhà hả?”

 

Một cá một rùa đồng loạt sững sờ.

 

[Trời ạ, con hiểu tiếng bọn !] Con cá đỏ kinh hãi, bơi vòng vòng quanh bồn, hớn hở như bắt vàng.

 

Con rùa chậm rãi bơi tới, cái cổ to lưới xanh siết c.h.ặ.t, giọng khàn khàn: [Nếu cô hiểu, thì ơn gỡ cái lưới cổ . Nó siết c.h.ặ.t đến nỗi thở nổi nữa ...]

 

Lúc , Lộc Linh mới chú ý thấy lưới nylon quấn c.h.ặ.t lấy cổ rùa, ăn sâu da thịt. Nếu tháo kịp, chắc chắn nó sẽ ngạt thở mà c.h.ế.t.

 

“Được!” Cô gật đầu, xoay chạy lục vali tìm kéo.

 

Tiện tay nhặt điện thoại đang rơi đất, màn hình sáng lên một tin nhắn từ Giang Yến:

 

Giang Yến: [Quả nhiên cô là loại đàn bà tham tiền.]

 

Chỉ một câu thôi cũng đủ khiến Lộc Linh bốc hỏa.

 

Tham tiền? Nếu cô tham thì ngày xưa chẳng ở cùng trong căn trọ ọp ẹp, ăn mấy bữa vỉa hè mười mấy đồng, chắt chiu từng đồng cho .

 

Cô lo cho từng li từng tí, kết cục đổi lấy hai chữ “tham tiền”?

 

Cười khẩy, cô gõ :

 

Lộc Linh: [Giang Yến, phát tởm.]

 

Lộc Linh: [Ừ thì tham tiền đó, mau chuyển ngay! Nhớ thêm năm triệu tiền tổn thất tinh thần!]

 

Lộc Linh: [Chuyển khoản thì ghi rõ “tự nguyện biếu tặng”. Không thì coi như công sức mấy năm qua của đổ sông đổ biển hết!]

 

Gửi xong, cô tắt máy, mặt vẫn còn sầm sì, phòng tắm.

 

Cẩn thận bế con rùa nặng nề khỏi bồn, cô kiên nhẫn dùng kéo cắt từng sợi lưới.

[Ối giời, cô thật sự hiểu lời bọn !] Con cá đỏ nhảy tưng tưng trong nước, mừng rỡ phát cuồng.

 

Mất khá nhiều thời gian, cuối cùng Lộc Linh cũng cắt xong. Ngay khoảnh khắc lưới bung , con rùa hít một thật sâu, thở phào nhẹ nhõm.

Cô còn tỉ mẩn gỡ những đoạn lưới ăn sâu da thịt, vết thương rỉ m.á.u đỏ loang, dám tưởng tượng nó chịu đựng bao lâu.

 

“Để đặt mua ít t.h.u.ố.c sát trùng.” Lộc Linh lên, mở app tìm mua cồn i-ốt.

 

lúc , điện thoại reo, shipper gọi báo giao đồ ăn.

Cô chạy cổng nhận đồ, shipper đưa hộp cơm liếc căn biệt thự.

 

“Chị mua biệt thự ?”

 

, chuyện gì ?” Lộc Linh nhận hộp cơm, thắc mắc.

 

“Không, gì.” Anh shipper kỹ khuôn mặt cô, thấy quen quen, chợt hỏi:

“Khoan, chị là minh tinh Lộc Linh ?”

 

 

 

Loading...