Bổn Cung Thành Áp trại Phu Nhân - 4
Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:29:31
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta liếc mắt Bùi Hưu đang lăm lăm thanh trường kiếm sắc bén trong tay, tự chủ mà mềm nhũn vài phần.
Ta gắt gao bám c.h.ặ.t lấy Tạ Tố:
“Bùi Hưu, ngươi gì? Đừng là g.i.ế.c diệt khẩu đấy nhé?”
Bùi Hưu xông , thấy và Tạ Tố đang dựa sát , mặt đen sì như thể rút kiếm c.h.é.m ngay lập tức. Nghe hỏi , lạnh một tiếng:
“Công chúa thật là hưởng thụ, trái ôm ấp, cực kỳ khoái hoạt nhỉ!”
Ta trố mắt, tặng một cái lườm:
“Liên quan cái rắm gì đến ngươi?”
Bùi Hưu nghiến răng nghiến lợi, bàn tay cầm kiếm run lên bần bật vì giận dữ:
“Đứa con trong bụng Liễu Nhi còn nữa, Công chúa như nguyện chứ?”
Cái nồi đen nhất quyết đội!
“Liên quan gì đến ?”
“Người là do ngươi mang , giờ xảy t.h.a.i cũng định ăn vạ lên đầu ?”
“Thế nào? Ngươi cắm sừng lên đầu Bổn cung, giờ Bổn cung còn mang ơn đội nghĩa mà nuôi con cho ngươi ?”
“Phi! Cũng tự soi gương xem mặt to đến .”
Ánh mắt Bùi Hưu nặng nề, chất vấn:
“Chuyện tới nước , rốt cuộc Công chúa thế nào mới chịu chủ động từ hôn? Mới chịu buông tha cho chúng ?”
Ta cũng lui hôn lắm chứ, nhưng Mẫu hậu cho phép a! Vở kịch còn diễn xong, nam chính thể hết vai sớm thế ?
Ta lười biếng nhướng mi:
Thư Sách
“Từ hôn là thể nào từ hôn.”
“Ngươi cứ mơ .”
20.
Không ngờ, Bùi Hưu đột nhiên bật , đáy mắt tràn ngập vẻ điên cuồng:
“Nếu Công chúa cứ nhất quyết dồn chúng chỗ c.h.ế.t, thì đừng trách tại hạ cá c.h.ế.t lưới rách, cùng ngọc đá cùng tan!”
Trong lúc nhất thời, giật đến mức quên cả ăn nho, sang hỏi Tạ Tố:
“Hắn điên hả? Hắn dám ám sát Công chúa ?”
Tạ Tố liếc Bùi Hưu, vòng tay ôm càng c.h.ặ.t hơn, giọng điệu đầy vẻ kịch tính:
“Công chúa đừng sợ, Li nô sẽ bảo vệ .”
“……”
Đã là lúc nào mà tên còn diễn sâu thế hả?
Ta đẩy Tạ Tố một cái:
“Mau lên! Thay Bổn cung tẩn một trận, cho tỉnh cái đầu .”
Tạ Tố , thanh kiếm trong tay Bùi Hưu, tận tình khuyên bảo:
“Công chúa, cổ nhân câu: lùi một bước trời cao biển rộng, là thôi ? Chúng chấp nhặt với kẻ điên.”
“Quan trọng nhất là, trong tay kiếm đấy!”
Ta cạn lời đ.á.n.h giá từ đầu đến chân:
“Bên đông thế , đối phó với một tên què thôi mà ngươi cũng đùn đẩy! Ngươi nam nhân thế?”
Cái khí thế hào hùng vạn trượng, b.ắ.n tên là b.ắ.n tên của tên trùm sơn phỉ ngày nào mất ?
Tạ Tố sững sờ, lập tức nở nụ ái :
“Li nô nam nhân , Công chúa ?”
Ta theo bản năng liếc xuống n.g.ự.c . Ừ thì... cũng thể phủ nhận là khá hoài niệm cái xúc cảm rắn chắc đó.
Bùi Hưu một bên thấy chúng liếc mắt đưa tình, coi như khí thì m.á.u dồn lên não, hét lớn vung kiếm lao tới:
“Sĩ khả sát bất khả nhục!”
Bùi Hưu dù cũng đang trọng thương, chẳng qua chỉ là nỏ mạnh hết đà. Mới qua hai ba chiêu Cửu Minh nhảy tung một cước đá bay.
Ta ngờ Cửu Minh qua thanh lãnh thư sinh thế mà cũng võ nghệ phòng , nhịn mà thêm vài .
Kỳ thực kỹ thì, gương mặt Cửu Minh tuy bằng Tạ Tố, nhưng vóc dáng cường tráng hơn Tạ Tố vài phần.
Cộng điểm!!
Ngay lúc ánh mắt đang "bay nhảy" lung tung, bỗng nhiên mắt tối sầm . Bên tai truyền đến giọng u oán của Tạ Tố:
“Công chúa khác.”
“Nếu ……”
Ta chút tò mò: “Nếu thì ?”
Tạ Tố khẽ “hừ” một tiếng:
“Nếu , sẽ xích Công chúa đấy.”
??? Đây chẳng là tình tiết trong cuốn thoại bản đang cầm tay ?
Ta vẻ mặt cạn lời, gạt tay Tạ Tố , hung hăng lườm một cái:
“Li nô , ngươi bớt bớt .”
“Suốt ngày chính sự , chuyên xem mấy thứ linh tinh vớ vẩn.”
Tạ Tố tỏ vẻ vô tội:
“Chẳng là Công chúa dẫn Li nô cùng xem ?”
Ta , , đừng bậy!
21.
Cửu Minh chen giữa và Tạ Tố, giọng điệu cứng nhắc nhắc nhở:
“Công chúa.”
“Phò mã xử trí thế nào đây?”
À, suýt nữa thì quên.
Ta đầu lướt qua Bùi Hưu đang Cửu Minh đè xuống đất, ánh mắt mất vẻ kiêu ngạo ban đầu. Thấy , ý đồ dùng "chân tình" để cảm hóa :
“Công chúa kim tôn ngọc quý, loại nam nhân nào mà chẳng ?”
“ Liễu Nhi từ nhỏ cơ khổ, hiện giờ nàng chỉ còn dựa . Công chúa chẳng lẽ thể đại phát từ bi, để chúng hữu tình nhân chung thành quyến thuộc ?”
Ta đảo mắt, suýt chút nữa thì lật ngược tròng trắng lên trời.
Lúc khi gian tình của hai bại lộ, thấy các buông tha cho ?
“Phi! Ngươi giả vờ sói đuôi to cái gì chứ?”
“Ngươi nếu thực sự cùng Thôi Liễu Nhi song túc song phi, thì hãy vứt bỏ phận đại thiếu gia , cùng nàng quy ẩn núi rừng ?”
“Nếu ngươi luyến tiếc vinh hoa phú quý , thì còn cách nào nữa?”
Tạ Tố bên cạnh gật đầu lia lịa:
“Công chúa chí .”
“Phò mã , đời ngắn lắm, nhẫn nhịn một chút là qua thôi mà.”
Bùi Hưu cả đời từng chịu uất ức như , tức nổ phổi, trút hết lửa giận lên đầu Tạ Tố:
“Ở đây gì chỗ cho một tên nam sủng như ngươi lên tiếng?!”
Tạ Tố rụt , nấp lưng đầy vẻ ủy khuất:
“Công chúa, tính tình Phò mã kém như , chắc chắn cách hầu hạ . Sau Công chúa vẫn là nên sủng ái Li nô nhiều hơn nhé.”
Ta sủng nịch ngoéo cằm một cái:
“Hắn so với ngươi?”
Rồi sang lệnh:
“Cửu Minh! Tẩn cho một trận, đó ném ngoài cho !”
“Rõ.”
Cửu Minh nhận lệnh, đơn giản thô bạo giáng hai cú đ.ấ.m Bùi Hưu ngất xỉu, đó lôi xềnh xệch ngoài.
Chờ Cửu Minh khỏi, Tam Hoàng - nãy giờ thấy tăm - mới khoan t.h.a.i tới, giả vờ quan tâm hỏi han:
“Hoàng , chứ?”
Ta liếc chiếc đai lưng bằng ngọc nắm c.h.ặ.t trong tay , thầm đoán xem mới leo từ giường của cô nương nào xuống, bình tĩnh lắc đầu:
“Muội .”
Tạo nghiệp chướng quá mà.
Phụ hoàng thanh tâm quả d.ụ.c đến mức tu, sinh vị Tam Hoàng là con quỷ đói trong lốt thế ? Rủ du ngoạn mà vẫn quên chuyện bậy bạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bon-cung-thanh-ap-trai-phu-nhan/4.html.]
Người "tre già măng mọc", còn nhà thì... Phụ hoàng sinh hai Hoàng t.ử trưởng thành: Đại Hoàng thì bảo thủ, lòng hẹp hòi; Tam Hoàng t.ử thì hoang dâm vô độ, khó nên chuyện lớn.
Giao giang sơn xã tắc tay hai kẻ , sớm muộn gì cũng xong đời!
22.
Màn sỉ nhục của ngày hôm dường như thức tỉnh Bùi Hưu.
Sau khi khiêng về Bùi phủ, việc đầu tiên Bùi Hưu khi tỉnh là tìm cha , đòi thoát ly khỏi gia tộc.
Bùi Hưu là kẻ "luyến ái não" (mù quáng vì tình), nhưng Bùi gia gia chủ là cực kỳ tỉnh táo. Cũng ông gì với Bùi Hưu, mà cuối cùng chọn cách im lặng.
Đêm hôm đó, Thôi Liễu Nhi đuổi thẳng cổ khỏi Bùi phủ. Nàng lóc ngoài tường cao Bùi phủ hai ngày, đó liền rời , rõ tung tích.
Lần tới gặp nàng là một tháng , ngay tại hôn lễ đầy biến cố của và Bùi Hưu.
Nàng như hình với bóng theo Tam Hoàng của , ánh mắt đầy phẫn hận mà kính rượu :
“Liễu Nhi ở đây cung chúc Công chúa: Hỉ, Đắc, Lương, Duyên!”
Ta khỏi nghĩa bằng con mắt khác. Dã tâm của nàng cũng nhỏ, thấy Bùi Hưu còn hy vọng, đầu liền leo lên giường của Tam Hoàng .
Thảo nào phái theo dõi nàng hai ngày thì cắt đuôi.
Có lẽ vì Thôi Liễu Nhi lâu, khiến Tam Hoàng hiểu lầm. Hắn sáp gần , như thể đang tranh công:
“Hiện giờ Liễu Nhi là trong viện của , Hoàng cần lo lắng nữa.”
Khoan ?!
Ngươi tự ham của lạ, đừng lôi bia đỡ đạn! Không thấy Bùi Hưu bên cạnh đang bóp nát cả ly rượu ?
Chuyện đến nước , cũng coi như hiểu tại Mẫu hậu dồn trọng điểm Đại Hoàng .
Với cái chỉ thông minh của Tam Hoàng , nếu mẫu tộc hùng mạnh chống lưng, e là c.h.ế.t bao nhiêu .
Ngay lúc tưởng Bùi Hưu sẽ tức đến mức lật bàn tại chỗ, rút d.a.o đ.â.m c.h.ế.t tên Tam Hoàng đang dâm đãng dắt Thôi Liễu Nhi cao chạy xa bay, thì ngoài dự đoán của , Bùi Hưu nhịn.
Hắn ngẩng đầu uống cạn ly rượu trong tay:
“Đa tạ Tam Hoàng .”
Kết thúc một ngày nghi lễ rườm rà, đêm về khuya.
Ta Vạn Chi hầu hạ tẩy trang, đang ngáp ngắn ngáp dài chuẩn ngủ thì cửa phòng đá văng. Bùi Hưu nồng nặc mùi rượu loạng choạng bước .
“Công chúa đợi ?”
23.
Cơn buồn ngủ của lập tức bay biến. Ta bất mãn quát:
“Bùi Hưu, ngươi cái gì ?”
Bùi Hưu đột nhiên lạnh:
“Hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng , Công chúa xem tới gì?”
Nói , lao tới định đè xuống giường.
“Công chúa phí hết tâm tư ép cưới , chẳng là vì cái ?”
Ta tung một cước đá phăng :
“Ai cho phép ngươi leo lên giường Bổn cung? Cút xuống!”
Bùi Hưu dù cũng là luyện võ, túm lấy chân , mặt đầy sát khí x.é to.ạc áo ngủ của . Hắn xé nhục mạ:
“Công chúa tưởng thèm khát chạm ? Loại đàn bà lả lơi ong bướm như ngươi...”
Lời còn dứt, ai đó ném văng xuống đất.
Tạ Tố một hắc y xuất hiện, đạp bay Bùi Hưu, vội vàng cúi xuống kiểm tra :
“Công chúa, chứ?”
Ta đau đến rưng rưng nước mắt, kéo ống quần lên chỉ vết cào bắp chân, mắng:
“Ngươi giống hả?!”
“Tên cẩu nam nhân dám dùng sức mạnh với Bổn cung!! Bổn cung lệnh cho ngươi lập tức phế bỏ chân ch.ó của !!!”
Tạ Tố chút do dự, bước tới dẫm gãy chân của Bùi Hưu.
“Áaaa!!”
Bùi Hưu hét t.h.ả.m một tiếng. Khi ngẩng đầu Tạ Tố, ánh mắt sững , nhận quen:
“Là ngươi?! Tên sơn phỉ ngày hôm đó?!”
Bùi Hưu chợt bừng tỉnh. Hắn hiểu tất cả những chuyện xảy thời gian qua đều là cái bẫy do Mẫu hậu giăng nhằm mượn tay suy yếu thế lực của Đại Hoàng . Hắn bắt đầu giãy giụa điên cuồng:
“Thả !!”
Tạ Tố thể để Bùi Hưu chạy ngoài báo tin? Hắn phất tay hờ hững:
“Phò mã trong đêm tân hôn mưu toan ám sát Công chúa. Còn mau bịt miệng lôi xuống.”
Sau khi cung nhân dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ như ban đầu, Tạ Tố mới khôi phục vẻ bình thường, tủm tỉm sán cọ cọ :
“Công chúa, Li nô ở đây hai ngày, Công chúa nhớ ?”
Ta ngước mắt, thấy sườn má còn vương một vệt m.á.u nhỏ, biểu tình một lời khó hết:
“Ngươi biến mất hai ngày nay, là g.i.ế.c đấy chứ?”
Tạ Tố l.i.ế.m nhẹ răng hàm, rạng rỡ như gió xuân:
“Công chúa ngày mai sẽ thôi.”
24.
Sáng sớm hôm , mở mắt định dậy thì Tạ Tố lười biếng kéo ngược trở . Hắn dụi đầu cổ , giọng khàn khàn:
“Hôm qua là đêm động phòng hoa chúc của Công chúa, dậy muộn chút cũng ai dám gì .”
Ta nhịn phàn nàn:
“Phò mã xích , động phòng hoa chúc cái nỗi gì?”
Tạ Tố híp mắt , biểu cảm điềm tĩnh lười biếng giống hệt một con mèo lớn đang rình mồi:
“Công chúa là đang ám chỉ Li nô ?”
Ta , , ngươi đừng mà tự biên tự diễn!
“Ngươi đừng nữa.”
“Ngươi cái bộ dạng của ngươi xem, điểm nào giống ‘Li nô’ (nô lệ của mèo) hả?”
Càng ngày càng thể thẳng cái tên "Li nô" nữa!!
Tạ Tố liếc một cái, khẽ:
“Công chúa thật đúng là mới nới cũ.”
“Cái tên lúc chẳng do Công chúa đặt cho ?”
“Hả??”
Ta vẻ mặt ngơ ngác.
“Ta đặt lúc nào?”
lúc , Vạn Chi đột nhiên xông , vẻ mặt hoảng hốt:
“Công chúa! Không !”
“Tam Hoàng t.ử đêm qua tập kích trong phủ, ... đời ngay trong đêm !!”
“Đột ngột như ?!”
Ta nhớ tới lời Tạ Tố ngày hôm qua. Ta khiếp sợ đầu , bốn mắt với .
“Người là do...”
Tạ Tố bày vẻ mặt vô tội cắt ngang lời :
“Công chúa đang nghĩ gì ? Li nô chỉ là một nam sủng nho nhỏ bên cạnh Công chúa mà thôi, thể liên quan đến chuyện tày trời ?”
Ta mà tin ngươi thì là con ngốc!
Tạ Tố chớp mắt, nụ môi đầy thâm ý:
“Thời gian , Công chúa cứ ngoan ngoãn ở trong phủ thôi.”
“Kinh đô... sắp loạn .”
như lời Tạ Tố, mặc kệ Tam Hoàng c.h.ế.t thế nào, chứng cứ đều chỉ thẳng về phía Đại Hoàng .
Mẹ ruột của Tam Hoàng là Lý Quý phi đau đớn mất con, dần trở nên điên cuồng. Để báo thù cho con trai, bà thậm chí tiếc "tự tổn hại một ngàn đả thương địch thủ tám trăm", bức phe cánh của Đại Hoàng liên tiếp bại lui, chật vật chịu nổi.
Nghe tin tức bên ngoài truyền về, c.ắ.n hạt dưa tổng kết:
“Xem thời gian , Đại Hoàng của sống dễ chịu chút nào nhỉ?”
Tạ Tố bên cạnh pha , :
“Thời gian như sẽ kéo dài lâu .”
Hắn là diễn biến tiếp theo ?
Ta bắt đầu thấy hứng thú đây.