Bổn Cung Thành Áp trại Phu Nhân - 1

Cập nhật lúc: 2026-02-07 08:07:57
Lượt xem: 48

 

 

 

[Văn án]

Ta là Vinh Hoan, Đích Công chúa do đương kim Hoàng hậu sinh.

Trước ngày đại hôn, sơn phỉ kề d.a.o cổ, ép vị hôn phu Bùi Hưu đưa lựa chọn giữa và nghĩa .

Buồn thật, đường đường là Công chúa lá ngọc cành vàng, đến kẻ ngốc cũng nên chọn ai mà, ?

Thế nhưng, trong ánh mắt đầy mong chờ của , Bùi Hưu dang tay che chắn cho nghĩa ở phía .

“Xin , Liễu Nhi mang cốt nhục của .”

Ngay lúc tức giận đến mức nổ tung tại chỗ, tên trùm sơn phỉ bỗng tủm tỉm ghé tai thì thầm:

“Gọi một tiếng ‘hảo ca ca’, giúp nàng dìm đôi cẩu nam nữ xuống sông.”

1.

Ta tên là Vinh Hoan, là Đích Công chúa cao quý nhất của triều đại .

Năm mười sáu tuổi, Mẫu hậu ban hôn cho cùng Thiếu tướng quân Bùi gia - Bùi Hưu.

Bùi Hưu đối xử với cực . Hắn chỉ thường xuyên vơ vét kỳ trân dị bảo đưa đến phủ Công chúa, mà khi khác chê châm chọc, luôn bảo vệ. Những lúc tâm trạng xuống dốc, đưa du ngoạn khắp nơi, che chở từng chút một.

Ta cứ ngỡ chúng là lưỡng tình tương duyệt, duyên trời tác hợp, nên lòng đầy vui sướng chờ mong hôn lễ .

Nào ngờ , ngay ngày thành hôn mấy hôm, khi dẫn chùa ngoại thành dâng hương thì bất ngờ sơn phỉ bắt cóc.

Cùng bắt với , còn nghĩa Thôi Liễu Nhi - từng cứu từ chốn lầu xanh.

2.

Đêm xuống, bọn sơn phỉ áp giải chúng nghỉ tại một ngôi miếu hoang.

Ta thì co dãn , cả, nhưng nghĩa Thôi Liễu Nhi vốn kiều thể nhược, cả đêm tỉnh ba , cứ hễ chạm mắt với tên nam nhân canh gác là trợn trắng mắt lăn đùng ngất.

Sau khi thấy Thôi Liễu Nhi một nữa dọa ngất, tên trùm sơn phỉ đeo mặt nạ thanh quỷ nhe răng nanh đầy hứng thú sang hỏi :

“Sao ngươi sợ?”

Ta , thôi.

“Sợ thì thể nào sợ .”

ngươi từng nghĩ, nàng ngươi đến mức ngất xỉu ?”

“A…” Tên trùm sơn phỉ tức quá hóa .

“Người ngợm ngươi tuy trông chẳng , nhưng tính tình thú vị phết đấy.”

“Hay là thế , ngày mai ngươi g.i.ế.c tên hôn phu hỗn trướng , ngươi theo .”

“Sau chỉ cần một miếng cơm ăn, tuyệt đối sẽ để ngươi đói, thấy thế nào?”

Ta xong liền nổi đóa, nếu đang trói gô nhúc nhích , thề sẽ cho tên ăn ngay hai cú đ.ấ.m.

“Ngươi ai trông chẳng hả???”

Ta thừa nhận nhan sắc bình thường, so với vẻ kiều diễm động lòng của nghĩa Thôi Liễu Nhi. Nghe năm xưa nàng lừa bán thanh lâu, là đào tạo theo tiêu chuẩn của hoa khôi.

thế thì ? Ta là Công chúa đấy!

Hắn thế mà dám chê ! Ăn khó hết sức!

tên sơn phỉ căn bản thèm tiếp lời , chỉ bật một tiếng khẽ sảng khoái.

“Ngủ sớm , qua ngày mai, ngươi còn giữ cái mạng nhỏ ?”

Hắn thế thì ai mà ngủ cho nổi?

Mắt lập tức trừng to như hai hòn bi, uy h.i.ế.p: “Bổn cung là Đích Công chúa đương triều! Ngươi dám động đến một sợi tóc của Bổn cung, tin ngày mai vị hôn phu của sẽ dẫn binh san bằng cái ổ của ngươi!”

“Đại ca , ngươi lấy chút tiền là , đừng si tâm vọng tưởng, Bổn cung đây là cho ngươi thôi…”

Trong tiếng mắng c.h.ử.i của , dường như càng vui vẻ hơn.

Không những giận, thậm chí còn chỉnh tư thế để… chăm chú lắng .

Hắn nghiêng theo kiểu Phật , chống tay lên đầu mắng.

Nghe suốt cả đêm.

Chờ đến khi trời sáng, giọng cũng khản đặc.

Tên trùm sơn phỉ xoay hỏi:

“Sao mắng nữa?”

“……”

Ta mặc kệ tất cả, dựa đầu cột, nhắm mắt dưỡng thần.

“Mệt .”

Hủy diệt ! Ta , tên đúng là kẻ tàn nhẫn!

3.

Ngay lúc nhắm mắt sắp thật, thì lay tỉnh thô bạo.

Nhìn thấy chiếc mặt nạ đồng xanh ma chê quỷ hờn , theo bản năng định phun nước bọt mặt .

Tên trùm sơn phỉ nhanh tay bịt miệng .

“Giữ sức , lát nữa khối chỗ cho ngươi phát huy.”

Ta: “???”

Còn kịp hiểu ý là gì, trực tiếp vác lên vai tha .

Đoạn đường núi ngắn ngủi xóc nảy đến mức suýt nôn cả cơm tối qua ngoài. Ta há miệng định hỏi thăm tổ tông mười tám đời nhà tên sơn phỉ thì ngẩng đầu lên, đập mắt là vị hôn phu mà ngày đêm mong nhớ.

Chỉ thấy Bùi Hưu tay cầm trường thương hồng , dáng vẻ cao ngạo tuấn dật giữa gió núi, trông như thiên thần hạ phàm.

“Bản tướng quân theo ý ngươi, một đến đây, mang theo tùy tùng!”

“Còn mau thả ?!”

Trong lòng thầm nghĩ Bùi Hưu quả nhiên yêu sâu sắc, vì cứu mà dám một dấn hang hùm miệng sói, thật dũng sợ c.h.ế.t, khiến cảm động.

Cơ mà, … thiếu thông minh ?

Lời của trùm sơn phỉ mà cũng tin ? Bảo một một thật ?

Ta ngó nghiêng lưng , xem thử lén giấu tinh binh mai phục ở .

Đáng tiếc nửa ngày trời, chẳng thấy gì cả.

Dường như thấu suy nghĩ của , tên trùm sơn phỉ quả nhiên đạo lý. Hắn rút trường đao kề sát cổ , cùng lúc đó, Thôi Liễu Nhi đang hôn mê cũng đẩy .

“Coi như ngươi cũng vài phần can đảm.”

“Đã dám một đến phó ước, cho ngươi một cơ hội lựa chọn: Hai chỉ chọn một để mang về, kẻ còn đây.”

đây để gì?

Một nữ nhân rơi tay đám sơn phỉ cùng hung cực ác thì kết cục gì chứ?

Bùi Hưu tự nhiên hiểu rõ điều đó, trầm mặc siết c.h.ặ.t cây thương bạc trong tay.

“Cả hai đều đưa .”

“Trên đời chuyện hời như thế!”

Tên trùm sơn phỉ hừ lạnh một tiếng, thủ hạ đang giữ Thôi Liễu Nhi run tay, một vệt m.á.u tươi lập tức thấm đỏ lưỡi d.a.o sắc bén.

Thôi Liễu Nhi đau đớn kêu lên một tiếng từ từ tỉnh . Khoảnh khắc thấy Bùi Hưu, nước mắt nàng rơi như mưa.

“Bùi lang?! Chàng ngốc như ? Sao một một lên núi? Chàng sống nữa ?”

“Chàng đừng lo cho ! Chạy mau !”

Thấy Thôi Liễu Nhi thương, thở Bùi Hưu trở nên dồn dập, theo bản năng lên tiếng trấn an:

“Liễu Nhi, đừng sợ! Hôm nay ở đây, ai cũng thể hại nàng!”

Chứng kiến hai bọn họ thâm tình , trong ánh mắt nhỏ bé của hiện lên sự hoang mang to lớn.

“Khoan !”

“Bùi lang?? Liễu Nhi?”

“Hai các ngươi… lén lút lưng từ bao giờ thế???”

Tình yêu đúng là một tia sáng, xanh đến mức hoảng loạn! (Ám chỉ "đội nón xanh" - cắm sừng)

4.

Bùi Hưu rõ ràng quen với cách dùng từ thô tục của , nhíu mày bất mãn :

“Công chúa phận tôn quý, xin hãy chú ý lời .”

Ta trực tiếp tặng một cái xem thường to đùng.

“Ngươi bớt giả vờ thanh cao !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bon-cung-thanh-ap-trai-phu-nhan/1.html.]

“Ngươi và đại hôn sắp tới, thế mà ngươi cùng nghĩa của châu t.h.a.i ám kết ( t.h.a.i lén lút). Thiếu tướng quân loại chuyện nhục nhã , còn mặt mũi nào bắt bẻ Bổn cung dùng từ đặt câu???”

“Đi c.h.ế.t đồ tra nam!”

Bùi Hưu mắng cho á khẩu trả lời , Thôi Liễu Nhi lúc mới sướt mướt quỳ rạp xuống đất.

“Tỷ tỷ, Liễu Nhi tự phận thấp hèn, xứng với Bùi lang, vốn định chôn c.h.ặ.t mối thâm tình đáy lòng mãi mãi.”

trời xui đất khiến thế nào mang cốt nhục của Bùi lang.”

“Ngàn sai vạn sai đều là của Liễu Nhi! Tỷ tỷ ngàn vạn đừng vì Liễu Nhi mà tổn thương hòa khí với Bùi lang.”

Ta liếc xéo Thôi Liễu Nhi một cái. Nhìn rõ vẻ đắc ý ẩn giấu biểu cảm đau khổ tột cùng của nàng , tức đến bật .

Năm xưa Thôi Liễu Nhi trốn khỏi lầu xanh, đụng đang cải trang vi hành chơi. Thấy nàng đáng thương, thuận tay cứu nàng thoát khỏi hang hùm miệng sói đó.

Sau đó nàng chốn dung , nguyện trâu ngựa hầu hạ nửa đời . Ta chẳng nghĩ nhiều liền giữ , thấy hợp tính nên nhận nghĩa .

Lúc là Công chúa, nàng còn sợ hãi, dám trèo cao. Ta kiên trì mãi nàng mới đồng ý.

Không ngờ, kẻ mặt từng hèn mọn đến thế, đầu tằng tịu với vị hôn phu của ?

“A đúng đúng đúng.”

“Muội gì cũng đúng cả.”

“Nếu ngươi mai mối mà tự gả, tự cam chịu hạ tiện, thì Bổn cung và Bùi Tiểu tướng quân đang tình ý , thể nông nỗi ?”

“Nếu tự thấy , thì nhân cơ hội , chi bằng ngươi tự vẫn ngay tại chỗ để tỏ lòng thành ?”

Thôi Liễu Nhi chịu nhục nhã, thành tiếng:

“Tỷ tỷ, thể sỉ nhục như ?”

Ồ, chỉ sỉ nhục ngươi ! Ta còn đ.á.n.h ngươi nữa kìa!

Bùi Hưu nhịn nổi khi thấy trong lòng nhục, lạnh lùng trừng mắt :

“Công chúa xin thận trọng lời !”

Ta: “Thận cái con khỉ! Tra nam tiện nữ, đồ hổ!”

Ta cứng , nắm tay cứng ngắc đây !

5.

“Đủ !”

Tên trùm sơn phỉ lờ nãy giờ cực kỳ bất mãn. Hắn vung lưỡi d.a.o sáng loáng, hung dữ hỏi Bùi Hưu:

“Nghĩ kỹ ? Hai nữ nhân , rốt cuộc ngươi chọn ai?”

“Còn lằng nhằng nữa là cho cả hai đầu rơi xuống đất đấy!”

Bùi Hưu trầm mặc, ánh mắt chần chừ ngừng đảo qua giữa và Thôi Liễu Nhi.

Thấy tên còn do dự, vẻ mặt thể tin nổi:

“Bùi Hưu? Ngươi thất tín bội nghĩa thì thôi , nhưng là Công chúa đấy!”

Hắn dám bỏ mặc ?

Chín tộc nhà giữ nữa ?

Bùi Hưu rõ ràng hiểu thâm ý trong lời , ánh mắt khẽ lóe lên, nhanh đưa quyết định.

“Công chúa.”

“Người tuy là thiên kim chi khu (cành vàng lá ngọc), nhưng Liễu Nhi… nàng rốt cuộc đang m.a.n.g t.h.a.i con của .”

“Công chúa yên tâm, bất luận thế nào, Bùi mỗ nhất định sẽ chịu trách nhiệm với !”

Ta trố mắt , chỉ trơ mắt Thôi Liễu Nhi lao lòng Bùi Hưu. Phút cuối, nàng còn với ánh mắt đầy khiêu khích.

“Tỷ tỷ, xin nhé.”

Ta chằm chằm độ cong như như khóe môi nàng , lời hứa hẹn giả tạo của Bùi Hưu.

Ta hắc hóa ngay tại chỗ!

“Bùi Hưu, bà đây đ.á.n.h gãy chân ch.ó của ngươi!!”

Ông trời ơi, mau đ.á.n.h xuống một tia sét đ.á.n.h c.h.ế.t đôi gian phu dâm phụ !!!

Ngay lúc tức giận đến mức sắp bùng nổ, hận thể tự tay tiễn đôi cẩu nam nữ về chầu trời, tên trùm sơn phỉ bỗng ghé sát tai thì thầm:

“Công chúa điện hạ gọi một tiếng ‘hảo ca ca’, sẽ nàng bắt hai kẻ đem dìm xuống sông, thế nào?”

Giờ phút đầu óc chỉ ý nghĩ g.i.ế.c c.h.ế.t đôi cẩu nam nữ , thấy chuyện như , gần như buột miệng thốt chút do dự:

“Hảo ca ca! Làm nhanh lên, g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ !”

Thư Sách

Tên trùm sơn phỉ quả nhiên giữ lời.

Hắn phất tay lệnh cho đám đàn em: “Người , bắt lấy hai tên cho !”

Sắc mặt Bùi Hưu đại biến, lập tức mắng to tên trùm sơn phỉ giữ chữ tín.

Hắn chẳng thèm để ý, thong thả ung dung cởi trói cho , như ảo thuật lôi một cây trường cung.

Hắn ôm lấy giương cung lắp tên, động tác mượt mà như nước chảy mây trôi.

Chỉ một tiếng “Vút ——”, hai mũi tên cùng bay , chuẩn xác sai lệch găm thẳng đùi Bùi Hưu.

Cùng với tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Bùi Hưu, thấy tiếng khẽ nỉ non:

“Bốn tròn thành năm, cũng coi như là Công chúa điện hạ tự tay phế bỏ chân ch.ó của nhé.”

6.

Chỉ tiếc là, Bùi Hưu vẫn mang theo Thôi Liễu Nhi chạy thoát.

cũng là cánh tay đắc lực của Đại Hoàng , vẫn chút bản lĩnh thật sự.

Nghe tin , tức đến mức ăn liền hai bát cơm đầy.

Lúc ăn cơm, tên trùm sơn phỉ cứ đối diện, chống cằm bằng ánh mắt đầy sủng nịch.

Ta chằm chằm đến mức mất tự nhiên, hung hăng trừng :

“Nhìn cái gì mà ??”

Hắn vô cùng thản nhiên:

“Nhìn phu nhân của , ?”

Nghe , suýt chút nữa thì thức ăn cho nghẹn c.h.ế.t.

“Khụ khụ khụ ——”

Ta vội vàng uống ực hai ba chén mới tỉnh táo .

“Ngươi hươu vượn cái gì thế? Ai là phu nhân của ngươi?!”

Ngón tay đang gõ lên mặt nạ của khẽ khựng , cả thẳng dậy. Giọng lạnh lùng phối hợp với chiếc mặt nạ đồng dữ tợn khiến chút rợn .

“Công chúa đây là hối hận?”

Ta liếc cái mặt nạ , lầm bầm:

“Rõ ràng hôm qua ngươi bảo là giúp xử lý tên cẩu nam nhân .”

“Cho ngươi cơ hội mà ngươi ?”

“Trách chắc?”

“……” Hắn nghiêng , dựa ghế.

“Tuy tạm thời để bọn chúng chạy thoát, nhưng sáng sớm nay cho phong tỏa núi .”

Mắt sáng rực lên, xoa tay hầm hè:

“Nói cách khác, bọn chúng vẫn còn trốn trong núi?”

Tên trùm sơn phỉ hừ một tiếng:

“Ngươi tưởng núi Long Tuyền dễ lắm ?”

Hắn liếc sắc trời bên ngoài, bỗng nở một nụ khó hiểu:

“Nhìn xem, sắp mưa .”

“Đêm mưa đường núi càng khó , nhất là Bùi Tiểu tướng quân còn đang thương, ngươi nghĩ bọn chúng trốn bao lâu?”

Ta kích động đến mức bỏ cả bát cơm, phắt dậy:

“Nhanh! Thừa lúc bệnh lấy mạng ! Mau đưa Bổn cung hồi phủ! Bổn cung cung cáo trạng !”

“Ngươi bắt , cáo trạng, hai chúng song kiếm hợp bích!”

Nghe , tên trùm sơn phỉ lười biếng ngước mắt :

“Hồi phủ? Ai đưa ngươi hồi phủ? Chẳng Công chúa điện hạ áp trại phu nhân của ?”

Lời còn dứt, đột nhiên tay, thừa cơ phòng liền giật phắt chiếc mặt nạ xuống.

Không còn chiếc mặt nạ hung thần ác sát che chắn, nụ môi cứng , biểu cảm vẻ cứng đờ...

 

 

 

Loading...