Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 98

Cập nhật lúc: 2025-03-31 21:12:48
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh ấy là con cả trong nhà, trước kia cũng là đi vào thành cùng ông bà nội.

Ông ngoại bà ngoại của anh ấy đều là nhân vật lợi hại cho nên nhà họ Dương bọn họ mới có thể nhanh chóng đứng vững gót chân ở kinh đô như vậy.

Nhưng mà nhà bọn họ có thể đứng vững ở kinh đô nhanh như thế cũng là nhờ tài lực của nhà bọn họ.

Dù sao thì trước kia ông nội cũng là công tử nhà có tiền.

Nếu nói không có chút gia sản nào thì là chuyện không thể.

Vào thời đại này, chỉ cần là gia tộc lâu năm thì trong tay đều có đồ vật tốt.

Chỉ là sau phong trào lớn, mọi người đều hết sức khiêm tốn.

Nếu không phải do trước đó chú nhỏ mất khiến ông bà nội nhớ quá độ thì đã không càng ngày càng sa sút.

Cũng may ông trời chiếu cố, cuối cùng thì bọn họ cũng tìm được người.

Tần Phong thấy anh ấy chăm chỉ như vậy thì cũng vô cùng thưởng thức.

Huyết mạch của nhà bọn họ nên như vậy, có thể chịu khổ nhọc, còn không kiêu ngạo.

Chỉ là sức của Minh Trạch quá kém.

Một đứa con trai mà còn không khỏe bằng con gái mình, sao có thể chấp nhận được. Sau đó nói: “Đứa nhỏ Minh Trạch kia, có phải là bình thường không rèn luyện cơ thể không?”

“Chú ba, Minh Trạch là đứa cháu nhỏ nhất trong nhà cho nên bình thường được ông bà nội cưng chiều, thằng bé có thể học tập nhưng mà bình thường lại không thích rèn luyện cơ thể.”

“Nhưng mà vẫn có một chút công phu mèo quào.”

Dù sao thì không phải chỉ gọi giáo bá cho có.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nhưng mà trong mắt Tần Phong thì chính là con gà yếu, tiểu bạch kiểm.

“Minh Thần à, sao con trai có thể yếu như thế được, chú thấy chờ sau khi chú trở về thì mấy đứa nên rèn tập võ với chú.”

“Bản lĩnh khác thì chú ba không có, nhưng mà công phu quyền cước thì chắc chắn là đứng hàng đầu.”

“Không phải là chú nói khoác, nếu không phải là chú thông minh, công phu tốt thì cấp trên cũng không giao cho chú nhiệm vụ quan trọng như thế.”

“Cho nên, chú thật sự chướng mắt loại cơ thể này của mấy đứa, cảm thấy chỉ cần đánh một quyền thì mấy đứa sẽ thực sự đi gặp diêm vương.”

Nghe chú ba lải nhải, Dương Minh Thần cảm thấy chú ba này chính là một phần tử bạo lực.

Anh em bọn họ đều được rèn luyện mà lớn, kết quả đến chỗ chú ba thì đều biến thành gà yếu.

Có người ba như thế, bảo sao em gái lại có những kỹ năng như vậy.

Bây giờ cậu ấy lại có chút oán trách chú ba, một cô bé thật tốt, tại sao lại giáo dục thành dáng vẻ này.

Em gái mềm mại thơm tho không đáng yêu hơn sao?

Nhưng mà, vừa nghĩ tới việc em gái trở lại kinh đô, đây chắc chắn là ác mộng của Hồng Nhị Đại. Sau đó nói: “Chú ba, chúng cháu đã lớn rồi, tay và chân đều cứng rắn, cháu thấy chú vẫn nên để dành để dạy dỗ cháu ngoại của mình, bỏ qua cho chúng cháu đi!”

Tần Phong thấy anh ấy thật sự không muốn học thì không thể làm gì khác hơn là nói: “Được rồi, chú vẫn nên trở về huấn luyện đám lính thì hơn.”

Dương Minh Thần: Chỉ yên lặng cầu nguyện cho đám lính kia...

“Đúng rồi, chú ba. Sao chú về được, sao lại tìm được em gái?”

“Căn cứ vào những gì cháu điều tra thì hình như là chú đã mất tích được 5,6 năm.”

Anh ấy đã tốn biết bao mạng lưới quan hệ mà vẫn không tìm ra tung tích của chú ba, kết quả người ta đã tự mình trở về.

Nếu nói không hiếu kỳ thì không đúng.

Mà Tần Phong nghe nói như thế thì cũng lúng túng nói: “Đây đều là cơ mật, cháu đừng hỏi, cứ biết chú về là được rồi.”

Ông ấy mới không nói cho bọn họ biết, cái quá trình quay về hỏng bét của mình, ông ấy cũng cảm thấy mất mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-98.html.]

Hơn nữa ông ấy cũng cần thể diện, loại chuyện này đúng là lịch sử đen, có đánh c.h.ế.t thì ông ấy cũng không nói cho người khác.

Đương nhiên, áo bông nhỏ biết cũng không sao.

Dù sao thì hai bọn họ cũng là ba con, đã quen cắm đao nhau.

Dương Minh Thần thấy chú ba không nói gì thì cũng không tiếp tục hỏi.

Nhưng mà anh ấy vẫn rất hiếu kì, đến cùng là chú ba đã đi đâu vào những năm này.

Ngay khi hai người nói chuyện gần đến trưa thì Tần Sương trở về.

Cả người này đầy mồ hôi, vừa về tới nhà liền uống một ly nước ấm lớn.

Tiếp đó hỏi: “Ba à, giữa trưa muốn ăn cái gì, con đi lên núi kiếm thịt rừng về cho ba ăn.”

“Đúng lúc anh cả cũng ở đây, cũng có thể lấy đồ giúp em.”

“Ba ăn cái gì cũng được, con cứ xem mà làm, nhưng mà nếu bảo anh cả đi vào núi cùng thì con phải chiếu cố cho tốt.” Tần Phong giao phó.

Trong mắt ông ấy, Dương Minh Thần chính là con gà yếu, nếu con gái nhà mình chiếu cố không tốt thì rất dễ bị thương.

Mà Dương Minh Thần thấy chú ba nói như vậy thì cũng xuất hiện vạch hắc tuyến. Lập tức nói: “Chú ba, cháu có thể tự chiếu cố tốt cho bản thân, tuyệt đối sẽ không cản trở em gái.”

Đúng lúc, anh ấy cũng không lên núi lâu rồi, cũng coi như hôm nay đi du ngoạn.

Tiếp đó Tần Sương cho dụng cụ vào gùi rồi dẫn đại ca đi đến ngọn núi phía sau.

Vào mùa này thì cũng có thể bắt được chút động vật nhỏ, sau khi chờ một lúc thì thực sự bắt được.

Đương nhiên, hôm nay cô đến đây chủ yếu là vẫn để ý cây khô, có thể chặt bất cứ cây nào.

Cho nên sau khi hai người vào núi, Tần Sương cũng không đi vào núi sâu.

Chờ đến khi bắt được con hoẵng ngốc thì cô cũng không định đi bắt con gì nữa.

Cô tìm được hai cây khô đã chết, liền cầm lấy rìu bắt đầu làm việc.

Dương Minh Thần thấy thế thì cũng mở miệng nói: “Em gái, để anh chặt cho, em nghỉ ngơi một hồi.”

“Anh cả, anh có thể không làm được chuyện này đâu, sức của anh không quá khỏe, đợi lát nữa chỉ cần kéo về nhà giúp em là được.”

Không phải cô xem thường anh cả, dù sao thì cô cũng là người ăn Đại Lực Hoàn, không phải ai cũng có thể so sức được.

Chủ yếu nhất là sắp đến giờ ăn cơm trưa, cô cũng không muốn tốn quá nhiều thời gian.

Dương Minh Thần thấy em gái nói như vậy thì cũng không nói gì nữa.

Nhưng mà khi nhìn thấy em gái c.h.é.m mấy lần liền lật đổ cây thì muốn nói không khiếp sợ là không có khả năng.

Anh ấy chỉ biết công phu của em gái tốt, không ngờ là sức của cô lại khỏe như vậy.

Cũng may là vừa rồi anh ấy không chặt cây, nếu không thì mặt mũi cũng phải vứt đến nhà bà ngoại.

Chờ đến mười mấy phút sau, Tần Sương và Dương Minh Thần mỗi người kéo một cái cây khô xuống núi.

Mà lúc này, Hoắc Đình Châu bên kia đang đi mua quà cho bạn gái yêu dấu, vừa nghĩ tới đêm nay là có thể nhìn thấy người thì anh đã gấp gáp không chịu được.

Nhất là khi nghĩ tới đôi môi đỏ của bạn gái, anh cũng có chút chờ mong.

Sau khi mua đồ xong thì anh lập tức quay về chỗ đóng quân, bắt đầu sắp xếp công việc trong hai ngày. Rồi tự mình lái xe đi đến đại đội Cảnh Dương...

Sau khi Tần Sương và anh cả kéo cây khô về đến nhà thì mấy người đi làm cũng quay về.

Hoắc Đình Xuyên trông thấy cây khô lớn như thế thì cũng bội phục sức mạnh của hai người.

Tần Phong thì ngồi trên chiếc ghế nhỏ chẻ củi. Ông ấy đã không nhớ rõ mình đã chưa làm chuyện này bao lâu.

Lúc này người phát thư ở ngoài cửa gọi: “Xin hỏi Mục Nghiệp Kiêu thanh niên tri thức Mục có ở đây không?”

Loading...