Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 96

Cập nhật lúc: 2025-03-31 21:12:44
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn muốn uống cà phê, thật là khiến người ta câm nín.

Mà sau khi Tần Phong nói ra hai chữ cà phê thì cũng hối hận.

Vừa mới vừa vui vẻ không nghĩ gì thì đã nói ra.

Tiếp đó cũng giải thích nói: “Con gái, ba sai rồi, đây không phải lúc làm nhiệm vụ bên kia, uống mấy lần có chút thích cho nên quên ở đây không có, con cũng đừng tức giận, tức giận không tốt cho sự phát triển của cơ thể.”

Tần Sương liếc mắt, cô mới không tức giận.

Bản thân đang ở độ tuổi phát triển, sẽ không thèm tức giận với cha già. Tiếp đó nói tiếp: “Ba à, chân của ba không thích hợp đi nhiều, nếu vết thương bị nứt thì con cũng sẽ mặc kệ ba.”

“Ba biết rồi, con gái không đáng yêu chút nào, nhìn người ta xem, nhu nhuận biết bao nhiêu, nếu con không có việc gì thì cũng có thể học hỏi một chút, tránh để sau này lập gia đình thì nhà chồng sẽ ghét bỏ con là tháo hán tử.”

Tần Sương im lặng, sao bản thân lại thành tháo hán tử?

Vân Mộng Hạ Vũ

Cô đây là tư thế hiên ngang, quả nhiên là ánh mắt đàn ông già có vấn đề.

Chỉ có Hoắc Đình Xuyên chen miệng nói: “Chú, anh cả cháu rất thích dáng vẻ này của chị Sương, bình thường hai người còn có thể luận bàn công phu một chút, đây chính là sở thích chung, cháu cảm thấy rất tốt.”

“Hơn nữa trước đây mẹ cháu cũng ra chiến trường, rất thích con gái có công phu tốt, cho nên chú cứ yên tâm đi.”

Tần Phong trợn mắt nhìn đồ đần một cái, lời của ông ấy có ý này sao?

Ông ấy chỉ muốn con gái có thể nhẹ nhàng với mình một chút. Đừng tiếp tục cắm hai đao vào ông ấy mỗi lần gặp mặt.

Chỉ có Dương Minh Trạch nhìn thấy sắc mặt táo bón của chú thì cũng chỉ muốn cười mà không dám cười.

Lúc này Vu Viên Viên nói cơm chín rồi thì mấy người kia mới kết thúc chủ đề.

Cái căn nhà nhỏ này của bọn họ càng ngày càng nhiều nhân khẩu, trước đây 3 người, đến bây giờ là 7 người, có lẽ là phải chờ đến khi khôi phục kỳ thi đại học thì chỗ này mới giải tán.

Tần Sương nhìn một nồi đất canh gà, vừa nhìn là biết chuẩn bị cho cha già.

Tiếp đó nói với hai người nấu cơm: “Hai người các cậu khổ cực, vậy mà còn nấu canh cho ông già nhà tôi.”

Lục Thần thấy Tần Sương khách sáo như vậy thì cũng ngượng ngùng nói: “Tôi cũng chỉ biết nấu cơm, cho nên chị Sương liền đừng có khách sáo như vậy.”

Vu Viên Viên cũng mở miệng nói: “Đúng vậy, bình thường hai chúng tớ cũng muốn làm nhiều như vậy, Sương Sương không cần khách sáo như thế.”

Nhìn bọn nhỏ đều tốt thì Tần Phong rất vui mừng.

Mặc dù kiếp trước con gái không thiếu gì cả, nhưng mà lại không có bạn bè thực sự thân thiết.

Những người kia không chỉ vừa ý thân phận của cô mà còn để ý đến bối cảnh sau lưng cô. Hoặc là người trong nhà cũng là coi cô là đại tiểu thư, gia chủ tương lai, không ai là không có mục đích riêng.

Bây giờ ở đây có thể có những người bạn này thì mới được coi là cuộc sống mà một đứa trẻ ở độ tuổi này nên có. Tiếp đó bưng lên bát, nói: “Đều ăn thôi, chú chính là phông nền, không cần để ý đến chú.”

Vừa dứt lời, ông ấy lập tức uống canh gà.

Tần Sương thấy thế thì cũng bảo mọi người nhanh chóng động đũa.

Chờ đến khi ăn cơm tối xong, Tần Sương liền bảo mấy người đàn ông bọn họ đi về trước.

Mấy người vừa đi, Tần Sương cũng nói với Vu Viên Viên và Mục Nghiệp Kiêu: “Thân yêu, tớ có thể ở cùng các cậu mấy ngày không? Chờ đến khi ba tớ đi thì tớ sẽ về phòng.”

Mục Nghiệp Kiêu: “Ôi trời, chút chuyện này bao lớn chứ, chiếc giường trong phòng bọn tôi lớn như vậy, muốn đến thì đến, chúng tôi không ngại.”

Vu Viên Viên: “Đúng thế, có thể ngủ cùng đại mỹ nữ, nói không chừng sau này tớ cũng sẽ biến thành mỹ nhân.”

Thấy hai người không có ý kiến, Tần Sương liền cầm hành lý của mình đến phòng của bọn họ, đặt ở vị trí giữa.

Bây giờ ba của cô cần dưỡng thương, không thể để ông ấy ngủ cùng Hoắc Đình Xuyên.

Dù sao thì đây cũng là ba ruột của mình, không thể làm phiền người khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-96.html.]

Huống chi, cho dù ba của cô không ngại thì người ta cũng sẽ để ý.

Cho nên, nếu là chuyện mình có thể giải quyết thì không nên làm phiền người khác.

Nếu đến lúc thực sự không còn cách nào khác thì đợi đến lúc đó rồi tính sau.

Mà Tần Phong thấy mình chiếm đoạt gian phòng của con gái thì cũng nói với mấy người Viên Viên: “Mấy ngày nay chú phải làm phiền mấy đứa, chờ người bên kia tới đón chú thì chú sẽ rời đi, cho nên hai đứa vất vả rồi.”

Vu Viên Viên thấy chú nói như vậy thì cũng nói: “Chú khách sáo rồi, chúng cháu cũng chỉ mượn chỗ này, huống chi bình thường Sương Sương rất chiếu cố chúng cháu, cho nên chút chuyện này thực sự không đáng là gì.”

Mục Nghiệp Kiêu: “Viên viên nói rất đúng, bình thường chúng cháu được Sương Sương chiếu cố không ít cho nên chú không nên nghĩ nhiều, chú muốn ở bao lâu cũng được.”

“Ôi, cũng là đứa trẻ ngoan, sắc trời đã tối, các cháu đi nghỉ ngơi đi, chờ chú khỏe lại thì sẽ làm một bàn đồ ăn ngon để khao mấy đứa.”

“Đươc, chú ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Tần Sương trải đồ ra nằm ở giữa hai người, luôn có loại ảo giác mình chính là hoàng đế.

Hai bên là hai phi tử muốn hầu hạ.

Càng nghĩ thì càng thấy bức tranh trở nên đẹp hơn.

Tiếp đó nghĩ đi nghĩ lại liền có chút phát hỏa.

Loại hình ảnh kia khiến cô nghĩ đến một hình ảnh trong bộ đam mỹ nổi tiếng.

Trong lòng chửi bới nói, lẽ ra trước đây không nên xem mấy loại manga đam mỹ rồi khiến cho chính mình mỗi khi nghĩ tới soái ca đều không nhớ đến khuôn mặt bạn trai mà lại nghĩ đến mấy anh chàng đẹp trai trong chuyện đam mỹ.

Dù sao thì trước kia làm cẩu độc thân, cô rất thích mấy anh chàng đẹp trai trong chuyện đam mỹ.

Ai bảo vào đời sau, muốn tìm một người đàn ông có cơ bụng, vòng eo chó đực rất khó chứ.

Quan trọng nhất vẫn là, cô nhìn mặt!

Sau đó nghĩ đi nghĩ lại liền ngủ thiếp đi.

Mà Hoắc Đình Châu đang huấn luyện ở bên kia, gần đây cũng rất nhớ Tần Sương. Còn nghĩ, chờ lần này đến gặp cô thì nhất định phải chụp bức ảnh mang đi.

Chỉ có điều, chờ đến khi anh đến...

Hôm sau trời vừa sáng, Tần Sương tỉnh dậy rồi nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng.

Đóng kỹ cửa phòng, duỗi lưng một cái, thấy sắc trời còn có chút lờ mờ, sau khi rửa mặt xong thì cô lập tức đi ra sau núi, tiến hành rèn luyện mỗi ngày.

Trải qua khoảng thời gian này, giá trị vũ lực của cô đã khôi phục bảy tám phần.

Ngay cả chiều cao cũng cao thêm 2 centimet.

Đương nhiên là mái tóc ngắn của cô cũng dài ra không ít.

Vừa khởi động làm nóng người xong thì cô đã thấy Hoắc Đình Xuyên chạy chậm tới.

“Chị Sương, chào buổi sáng, hôm nay học cái gì?”

Tần Sương nhìn cậu ấy một cái rồi nói: “Cậu cứ luyện giỏi bộ quyền mới rồi nói, lúc nào tôi cảm thấy cậu làm tốt thì sẽ học bộ tiếp theo.”

“A, được thôi, nhưng mà gần đây anh của em có viết thư cho chị không?”

Nhắc đến người đàn ông kia thì Tần Sương mới nhớ, sau khi trả lời bức thư kia thì bên đó cũng không có tin tức.

Cũng không biết là có việc hay đã đi làm nhiệm vụ.

Sau đó nói: “Có thể là gần đây anh trai cậu có nhiều công việc cho nên còn chưa hồi âm, cậu có biết số điện thoại đến khu bộ đội của bọn họ không?”

“Chị Sương, em có số điện thoại của chỗ anh cả, nhưng mà tối hôm qua lúc em gọi đến thì người bên kia nói người không có ở đó rồi treo máy.”

Loading...