Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 95

Cập nhật lúc: 2025-03-31 21:12:42
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Hoắc Đình Xuyên rời đi, Dương Minh Trạch mới mở miệng nói: “Chú là chú ba của cháu đúng không? Cháu là Dương Minh Trạch, ba của cháu là Dương Gia Bình.”

Tần Phong nhìn đứa nhỏ đang nói chuyện trước mắt, nghĩ thầm vẻ ngoài này thực sự rất giống ông ấy, nếu đây là con của ông ấy thì hẳn là cũng sẽ giống như vậy.

Đương nhiên, hai đời ông ấy cũng chỉ có con gái, đừng mơ đến con gái. Tiếp đó cười ha hả nói: “Ôi, đứa bé ngoan, Sương Sương đã nói với chú, ta thấy để đảm bảo độ chính xác, sau này chúng ta đi giám định một chút, đúng lúc chú sẽ quay trở về kinh đô trong một khoảng thời gian ngắn nữa.”

Từ trước đến nay ông ấy vẫn luôn làm việc cẩn thận, nếu gen của con gái không giống thì đây đúng là một trò đùa lớn.

Cho nên, chờ ông ấy trở về, ông ấy vẫn nên giám định lại huyết thống với ba ruột lần nữa cho chắc chắn.

Giám định trực hệ là chính xác nhất.

Đương nhiên, nếu đứa nhỏ người ta đã gọi ông ấy như thế thì ông ấy cũng không phản bác. Chỉ có Dương Minh Trạch nghĩ thầm, chờ lát nữa mình nên đi gọi điện thoại về nhà.

Đây là lần đầu tiên anh ấy gặp chú ba, hình như có chút tỉ mỉ.

Nhưng mà bất kể như thế nào, anh ấy vẫn mặt dạn mày dày nói: “Chú ba, chú nói thế nào cũng được, nếu trở lại kinh đô bên kia thì cũng thuận tiện hơn chút, đến lúc đó cháu sẽ bảo ba cháu tự đi đón chú.”

“Được được được, việc này để nói sau, mấy đứa tan làm về, chắc chắn là đã đói bụng rồi.”

“Chú bị thương hơi khó hành động, cho nên cơm tối vẫn nên để các cháu làm, chờ đến khi khỏe lại, chú sẽ làm món ngon cho mấy đứa.”

Không phải là ông ấy nói khoác, trước đây ông ấy đã tận tâm tận lực nuôi áo bông nhỏ nhà mình, ngay cả giấy chứng nhận đầu bếp cũng lấy được loại đầu.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chỉ là có chút đáng tiếc, áo bông nhỏ lại là sát thủ phòng bếp, có lẽ là vì mẹ cô không biết nấu cơm cho nên cô cũng vậy.

Lúc này Lục Thần nói: “Chú à, cháu và thanh niên tri thức Vu biết nấu cơm, chú muốn ăn cái gì, cháu đi làm cho chú.”

“Còn nữa, chú bị thương có nghiêm trọng không? Có cần cháu làm canh gà bồi bổ cho chú không?”

Nghe một chút, nhìn con cái nhà người ta kìa.

Thật là biết nói chuyện, lại còn biết hỏi han chi tiết như thế.

Nhìn lại đứa con gái đau tim kia một chút, chỉ cho ông ấy một ổ bánh mì, đến bây giờ còn không hỏi ông ấy có đói bụng không.

Cũng là ăn cơm lớn lên, tại sao lại chênh lệch lớn như thế?

Tiếp đó ông ấy cười nói: “Đứa trẻ ngoan, chú ăn cái gì cũng được, chỉ là không ăn được cay cho nên các cháu có thể tự xem rồi làm, chỉ là nấu cho chú nhiều chút, chú ăn tương đối nhiều.”

Bây giờ ông ấy đói đến mức có thể ăn được cả một con trâu.

Nếu bản thân không nói trước, chờ sau đó không có đủ cơm ăn thì sẽ rất khó coi.

Dù sao thì con gái ông ấy cũng có ngón tay vàng, ông ấy cũng có thể ăn thoải mái.

Nhận được câu trả lời, Lục Thần thấy chú thống khoái như vậy thì cũng không nói gì thêm.

Rửa sạch hai tay, anh ấy lập tức đi đến phòng bếp cùng Vu Viên Viên.

Chỗ này của bọn họ vẫn còn nhiều thịt rừng, đều đã được Vu Viên Viên hong khô.

Sau nhà còn nuôi hai con gà rừng.

Lục Thần thấy chú bị thương cho nên cầm d.a.o phay đi đến sau nhà.

Nghĩ thầm chị Sương bắt gà rừng, lần này có thể sử dụng đúng chỗ.

Nhưng mà, lúc này Hoắc Đình Xuyên mang rượu trở về lại luôn cảm thấy ánh mắt chú nhìn mình có chút là lạ.

“Cái kia, chú Tần, đây là quà lần trước anh cả mang đến cho bọn cháu, bình thường cháu không uống rượu, cho nên bình thường đều giữ lại.”

“Hôm nay chú tới, cháu cũng không có đồ vật tốt gì, bình rượu này, cháu liền mượn hoa hiến phật, nếu uống hết thì cứ để anh cả cháu đi mua.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-95.html.]

Mà Tần Phong nhìn thằng nhóc trước mặt, đột nhiên hỏi: “Anh cả cháu là đối tượng của con gái chú? Có phải không?”

“Hả?” Hoắc Đình Xuyên sững sờ, nghĩ thầm có phải là chị Sương nói gì không?

Nhưng mà nhìn thấy dáng vẻ của chú thì cậu ấy không thể làm gì khác mà nghiêm túc trả lời: “Chú à, anh cả của cháu rất lợi hại, tuổi còn trẻ mà đã là đoàn trường, chiều cao 1m88, không hút t.h.u.ố.c lá không uống rượu, danh tiếng còn rất tốt.”

“Hơn nữa anh cả cháu cũng chỉ thích chị Sương, cháu cũng rất thích chị Sương làm chị dâu của cháu.”

“Còn về nhà cháu thì nhân khẩu đơn giản, ba cháu là con một, trong nhà chỉ có ông bà nội và ba mẹ, và ba anh em gái bọn cháu.”

“Cho nên, hoàn cảnh nhà chồng tương lai tốt đẹp, chú thấy có đúng không?”

Bây giờ cậu ấy đang rất lo lắng, giống như là mình đang ra mắt.

Có thể nói cái gì thì đã nói cái đó, nếu chú còn không hài lòng thì cũng chỉ có thể để anh cả tự nói.

Cậu ấy thật sự là có chút không giải quyết được.

Đương nhiên là Tần Phong không muốn hỏi những thứ này, ông ấy chỉ muốn biết loại đàn ông mà con gái yêu thích sẽ như thế nào.

Ông ấy cũng không phân chia dòng dõi gì cả, chỉ cần con gái thích thì ông ấy cũng có thể giúp một tay, khiêng người lên giường giúp con gái.

Bây giờ con gái vẫn còn có chút nhỏ, con gái phải đợi đến 20 tuổi thì mới nên làm những chuyện kia, nếu không thì sẽ không tốt cho cơ thể.

Vì nuôi lớn áo bông nhỏ nhà mình, ông ấy đã học không ít về phương diện này.

Cho nên cho dù bây giờ đối phương như thế nào, con gái còn chưa đến 20 tuổi thì chưa bàn gì cả.

Sau đó nhìn Hoắc Đình Xuyên nói: “Thông báo cho anh cả cháu, nói ba vợ tương lai muốn gặp cậu ấy một lần.”

Tần Sương phiên dịch xong nội dung hôm nay, vừa ra khỏi cửa thì đã thấy cha già đang chững chạc đàng hoàng giáo dục anh tư và Đình Xuyên.

Mục Nghiệp Kiêu thì đang vừa làm việc vừa hóng hớt.

Nhìn gương mặt hai người như cuộc đời không còn gì đáng tiếc.

Tần Sương lập tức cười ‘ha ha ha’.

Chẳng biết tại sao, cảnh tượng này lại khiến cô nhớ tới kiếp trước, đó là lúc đàn anh đàn em bị giáo dục.

Cảnh tượng lúc đó không khác gì bây giờ.

Chỉ là cha già đã trẻ lại không ít, cũng là tay mới trong việc giáo dục trẻ nhỏ.

Thấy Tần Sương cười vui vẻ như vậy, Tần Phong cũng bất đắc dĩ nói: “Có thể cho ba chút mặt mũi không, buồn cười đến thế sao?”

Ai muốn đứa con gái này thì mau đưa đi đi, nhìn mà đau tim.

Mà Tần Sương cười đủ xong thì mới lên tiếng: “Ba à, ba không thể ngồi yên một lúc sao, bọn họ cũng đã đi làm ruộng vất vả cả một ngày, ba bỏ qua cho hai người bọn họ đi, xem đã hù dọa bọn họ rồi kìa.”

“Hừ, ba dọa người chỗ nào, ba rất hòa ái được không.”

“Cho dù vẻ ngoài có chút đáng sợ thì cũng phải trách con, nhìn cái đầu của ba xem, cũng không biết làm cho ba cái mũ để đeo?”

Nghe cha già chửi bậy, cô chỉ có thể nói: “Ba yên tâm, chắc chắn là ngày mai con sẽ đi tìm một cái mũ phù hợp cho ba.”

“Hừ, thế còn tạm được, ba khát, đi pha cho ba ly cà phê đi.”

Tần Sương: “... Ba à, có phải ba ngơ rồi không? Đây là Hoa Quốc, chỉ có trà.”

Trong lòng nghĩ, ở đây đang có nhiều người như thế, không thể khiêm tốn được sao?

Muốn uống, không phải là đợi sau đó rồi uống trộm sao?

Tình huống lúc này như thế nào, còn chưa rõ bây giờ là thời nào sao?

Loading...