Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 86

Cập nhật lúc: 2025-03-31 21:11:43
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu như người này nắm được dạ dày của chị Sương, vậy thì chẳng phải anh cả của cậu ấy sẽ gặp nguy hiểm sao.

Tiếp đó, chỉ thấy một người đàn ông như tiểu bạch kiểm bận rộn trong phòng bếp.

Mà Vu Viên Viên nhìn thấy Hoắc Đình Xuyên tới thì cho rằng cậu ấy đang vội ăn. Liền mở miệng nói: “Sắp nấu xong rồi, cậu đi lấy bát đũa bày ra bàn đi.”

Mạch não của Hoắc Đình Xuyên bị cắt đứt, không thể làm gì khác hơn là đi lấy bát đũa, máy móc đi ra khỏi phòng bếp.

Nghĩ thầm, mặc dù dáng dấp của người đàn ông này kém hơn anh cả, nhưng mà nếu so sánh về khả năng nấu ăn thì giỏi hơn anh cả rất nhiều.

Nếu anh cả còn không tới nữa thì chị dâu nhỏ cũng không còn.

Suy nghĩ, hay là lát nữa gọi điện thoại cho anh cả.

Việc này, bây giờ viết thư cũng không kịp nữa rồi.

Tiếp đó chờ đến khi tất cả món ăn được bày lên bàn, Tần Sương liền bảo mọi người đi rửa tay, chuẩn bị ăn cơm.

Vốn cho rằng Lục Thần khoác lác, không nghĩ tới vậy mà lại thật sự có tay nghề.

Nhìn đủ loại món thịt cá, ngay cả Vu Viên Viên cũng cam bái hạ phong.

Lục Thần thấy mọi người đều ngồi xuống xong thì lúc này mới có chút ngượng ngùng nói: “Xin chào mọi người, tôi là Lục Thần, sau này có thể sẽ ăn chung với mọi người, còn xin mọi người chiếu cố nhiều hơn.”

Lục Thần gia nhập vào, tất cả mọi người đều biểu thị hoan nghênh.

Chỉ có Hoắc Đình Xuyên rầu rĩ không vui, nhìn Lục Thần rất không vừa mắt.

Không nói đến ngoại hình điển trai, vậy mà còn nấu ăn ngon như thế, thật quá đáng.

Có người nào mà không biết chị Sương rất thích ăn uống.

Nhưng mà nhìn một bàn toàn ngư yến, ngay cả cậu ấy cũng có chút trông mà thèm.

Vẫn là Tần Sương mở miệng nói: “Nào nào nào, chúng ta nếm thử tay nghề của thanh niên tri thức Lục đi, nhìn rất ngon.”

Ngay cả Vu Viên Viên cũng nói: “Sương Sương, sau này có thanh niên tri thức Lục gia nhập, cũng không cần một mình tớ nấu cơm, có phải là tớ có thể lén lút lười hay không, hi hi.”

“Có thể, hai người cứ thay nhau nấu cơm, đều có thể nghỉ ngơi một chút, coi như phí cực khổ anh ấy ăn chung.”

Lục Thần nghe xong thì cũng biểu thị nói: “Vậy thì cảm ơn thanh niên tri thức Tần.”

“Được rồi, bắt đầu ăn thôi.”

Tần Sương vừa dứt lời, đám người lập tức bắt đầu động đũa.

Dương Minh Trạch ăn xong một miếng thì lập tức phải lau mắt mà nhìn người anh em này.

Khỏi cần phải nói, chỉ với tay nghề này thì anh ấy cũng không thể c.h.ế.t đói được.

Mọi người cắm đầu vào ăn cơm, rất nhanh liền ăn sạch một bàn đồ ăn.

Lục Thần nhìn đĩa đồ ăn, cuối cùng cũng hiểu tại sao Vu Viên Viên bảo mình nấu nhiều một chút.

Những người này thật sự có thể ăn.

Ngay cả chính anh ấy cũng không kiểm soát được, ăn quá no.

Sau bữa ăn, Tần Sương sờ lấy chiếc bụng no tròn, cảm thán nói: “Đây mới là cuộc sống của con người, thoải mái.”

Ngay cả Mục Nghiệp Kiêu cũng sờ lấy bụng, hơi xúc động nói: “Cuộc sống đi theo Sương Sương ăn thịt, quả thực là một trong số những lựa chọn đúng đắn nhất của đời tớ.”

Tần Sương nhìn dáng vẻ ăn quá no của tất cả mọi người thì cũng cười nói: “Sắp đến mùa đông rồi, nếu cứ tiếp tục ăn như vậy thì có lẽ là đầu xuân năm sau, chúng ta đều sẽ béo thành heo, cho nên tôi quyết định, vào đông chỉ ăn hai bữa cơm, dù sao thì cũng không làm việc, cũng không có chỗ để tiêu hao thể lực.”

Vu Viên Viên biểu thị: “Tớ đồng ý, ăn hai bữa là được, còn có thể tiết kiệm chút lương thực.”

Hoắc Đình Xuyên cũng mở miệng nói: “Nghe chị Sương, bảo trì thể lực là được, không cần thiết phải ăn ba bữa trong khi không làm gì.”

Dương Minh Trạch nói: “Em gái không cần tiết kiệm như vậy, anh tư có tiền, nuôi được em.”

Mà Tần Sương buồn cười trả lời: “Anh tư, vào đông không làm việc, ngủ đến khi nào tự tỉnh thì thôi, sau đó rồi ăn cơm, như vậy không tốt sao? 9 giờ ăn chút gì đó, buổi chiều 4 giờ thì ăn thêm một bữa là được rồi, nếu như buổi tối đói bụng thì cũng có thể ăn chút bánh ngọt uống chút mạch nha.”

“Mặc dù em vẫn còn đang ở trong giai đoạn phát triển, nhưng nếu như cứ ăn như thế thì sớm muộn cũng sẽ béo lên, em cũng không muốn biến mình thành người quái dị.”

Dương Minh Trạch nghe xong lời của em gái thì cảm thấy đúng là như vậy.

Vừa nghĩ tới lúc vào đông không cần làm việc, anh ấy liền vui vẻ.

Vì bọn họ tới muộn cho nên đại đội trưởng không cho nhiều lương thực.

Nếu ăn hết thì cũng chỉ có thể bỏ tiền mua.

Cũng may, bọn họ mua lương thực trong thôn không cần phiếu lương, đưa tiền là được.

Đương nhiên là những thanh niên tri thức có điều kiện không tốt sẽ khó khăn hơn rất nhiều vào mùa đông này.

Sau khi ăn cơm trưa xong, Tần Sương liền bảo mọi người đi ngủ trưa, cô không ngủ trưa cho nên dẫn Dương Minh Trạch và Lục Thần không có chuyện gì làm đi ra phía sau núi.

Dương Minh Trạch đã lớn như vậy, đây vẫn là lần đầu lên núi, nhìn lá vàng rụng đầy đất, cảnh sắc hết sức xinh đẹp. Ngay cả Lục Thần cũng nhìn mê mẩn.

Chỉ có Tần Sương vừa đi, vừa nói: “Chúng ta vừa ăn no bụng, bây giờ cứ đi chậm trước, đi nhanh dễ bị đau bụng, chờ sau đó em có thể tìm được đồ ăn ngon thì hai người người cầm lấy, không thể chạy loạn ở đây, trong này này có sói và hổ, ngay cả lợn rừng cũng thường xuyên đi ngang qua, nếu như gặp nguy hiểm thì hai người cần phải nghe theo hiệu lệnh của em, nghe không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-86.html.]

Hai người nghe xong lời Tần Sương nói thì đều gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Ba người dần dần đi vào bên trong, cỏ dại cũng càng lúc càng nhiều hơn.

Tần Sương vừa đi, vừa để ý hoàn cảnh chung quanh.

Mùa này, rắn rất ít qua lại, ngay cả động vật nhỏ cũng không nhiều như trước.

Dương Minh Trạch nhìn em gái cầm lấy tảng đá, tùy tiện ném một cái như vậy, đám gà rừng vừa mới chạy nhảy lập tức ngã xuống.

Ngay cả Lục Thần cũng sùng bái.

Dương Minh Trạch sải bước đi tới, cho hết gà rừng vào trong gùi, sau đó tiếp tục đi về phía trước cùng em gái.

Chờ đến khi đi đến chỗ cây hạt dẻ, Tần Sương mới lên tiếng: “Hai người nhặt hạt dẻ dưới đất, cẩn thận đừng để bị đ.â.m dính, em đi lên cây rung quả xuống, dù sao thì cũng có thể ăn những thứ này vào mùa đông, ăn bao no.”

Hai người nghe xong thì nhìn hạt dẻ đầy đấy, cũng có chút kinh ngạc.

Nghĩ thầm, thật sự có thể ăn thứ này sao?

Không phải bọn họ chưa ăn qua, chủ yếu là chưa thấy dáng vẻ vốn có của hạt dẻ cho nên không biết.

Nếu không phải là Tần Sương nói có thể ăn thì có lẽ hai người bọn họ sẽ coi như không thấy thứ này, cũng sẽ không biết.

Sau đó, 3 người liền bắt đầu nhặt hạt dẻ dưới mặt đất vào tải.

Lần này ba người bọn họ đi ra ngoài có mang theo mấy cái gùi và tải.

Dù sao thì Tần Sương nói thế nào thì bọn họ sẽ làm thế đó.

Không hiểu cũng không giả là hiểu.

Tần Sương nhìn dáng vẻ tận tụy của hai người thì cũng vui mừng.

Nếu đã lựa chọn xuống nông thôn, như vậy thì phải sớm thích ứng với hoàn cảnh nơi này.

Trong thôn chỉ có bấy nhiêu lương thực, bên ngoài thì cần lương phiếu, nếu muốn trải qua mùa đông tốt lành thì mọi người đều cần chăm chỉ một chút.

Nếu bây giờ lười biếng thì mùa đông chịu khổ cũng là đáng đời.

Cô cũng đã gặp qua những thanh niên tri thức cũ kia, ngoại trừ mấy người sẽ cùng nhau lên núi tìm kiếm đồ ăn thì những người còn lại kia, hoặc là có tiền, hoặc là lười.

Chờ đến khi nhặt xong hạt dẻ bên này, Tần Sương liền tìm một hố nhỏ, giấu hết đồ vào bên trong.

Chờ lúc nào quay về thì đến lấy.

Nếu cứ mang đống đồ nặng này theo thì sẽ rất vướng chân vướng tay, còn lãng phí sức lực.

Một đường đi qua, dưới sự dẫn dắt của Tần Sương, hai người nhanh chóng cầm được thịt rừng.

Nhìn dáng vẻ của hai người, Tần Sương cũng không khống chế được mà cười ha ha không ngừng.

Vẫn là Dương Minh Trạch hỏi: “Em gái, lấy nhiều như vậy, nếu không ăn hết thì chẳng phải sẽ rất lãng phí sao?”

“Anh tư, sẽ có thanh niên tri thức cũ tới mua, thậm chí còn rẻ hơn chợ đen một tệ, trước khi các anh chưa đến thì mọi người đều làm như vậy.”

“Phải biết, không có phiếu thì rất khó ăn thịt, bọn họ còn không biết đi săn, cho nên vì tất cả mọi người đều là anh em chiến hào cho nên em đã cho bọn họ chút ưu đãi và phúc lợi.”

“Chúng ta cũng không thể ăn thịt cá mỗi ngày mà để người khác nhìn đúng không?”

“Thỉnh thoảng ăn thì còn dễ nói, nhưng mà trong thời gian dài, chắc chắn sẽ có người đỏ mắt đ.â.m d.a.o sau lưng, thay vì bị mọi người chú ý tới, còn không bằng lôi kéo mọi người xuống nước cùng nhau, khi mọi người đều như thế thì cũng sẽ không có người đỏ mắt, hiểu không?”

Vân Mộng Hạ Vũ

Mắt Dương Minh Trạch sáng lên, cười ha hả trả lời: “Vẫn là em gái lợi hại, em đây chính là, làm chuyện xấu thì mọi người cùng nhau làm chuyện xấu, muốn ngủ thì cùng nhau ngủ, muốn g.i.ế.c thì cùng nhau g.i.ế.c đúng không!”

Tần Sương:... Ví dụ kiểu gì đây?

“Anh tư, trong lòng anh biết rõ là được rồi, không cần giải thích một lần nữa.”

Nhìn dáng vẻ ăn quả đắng của Tần Sương, Lục Thần cũng che miệng cười trộm.

Lúc Tần Sương nhìn thấy dấu chân của lợn rừng thì lập tức cảnh giác trong nháy mắt.

Hơn nữa nhìn thấy tình huống phân và nước tiểu chung quanh, cô liền biết lợn rừng đang ở gần đây. Tiếp đó mở miệng nói: “Hai người các anh leo lên cây trước, em đi ra phía trước nhìn một chút, gần đây có lợn rừng qua lại, nếu may mắn thì sẽ được ăn thịt lợn rừng.”

Nhìn dáng vẻ em gái ma quyền sát chưởng, Dương Minh Trạch có chút bận tâm nói: “Em gái, anh giúp em, anh cũng biết một ít công phu quyền cước.”

“Không cần, nếu anh đi theo em thì em còn phải để ý đến anh, tự em thì đã có thể giải quyết, yên tâm đi!”

Dù sao thì cô cũng là người đã uống Đại Lực Hoàn, cho dù không có vũ khí thì cũng có thể đập c.h.ế.t lợn rừng. Hơn nữa cô cũng đã quen chiến đấu một mình.

Dương Minh Trạch thấy em gái nói như vậy thì không thể làm gì khác hơn là nghe lời leo lên trên cây cùng Lục Thần.

Nếu không phải có Tần Sương hỗ trợ thì với thân thủ này của Lục Thần, chắc chắn là anh ấy không thể leo lên cây.

Vừa nhìn liền biết đây là anh trai công tử sống trong nhung lụa.

Chờ đến khi sắp xếp cho hai người xong, Tần Sương mới quay người nhanh chóng đi về một bên khác.

Nhìn bóng dáng Tần Sương biến mất, Lục Thần mới lên tiếng: “Minh Trạch, tôi thấy em gái cậu rất lợi hại, chúng ta không cần quá lo lắng.”

“Ôi, tôi biết, đây không phải tình thương sẽ khiến bản thân hỗn loạn sao. Tôi làm anh, vậy mà còn phải để em gái chăm sóc cho nên luôn cảm thấy mình quá phế vật.”

“Nếu như bị ông nội bà nội biết tôi sống ở đây như thế nào thì chắc chắn là sẽ khó bảo vệ đôi chân này của tôi.”

Loading...