Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 74

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:16:49
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đương nhiên thật sự không được, cô chỉ có thể chuẩn bị cái muỗng cho bọn họ, về phần không có nĩa, thương mà không giúp được gì.

Khi mấy người thị trưởng nhìn đồng chí Tần Sương dạy bọn họ sử dụng chiếc đũa như thế nào, đôi mắt đều sáng mù.

Đặc biệt là lão Lưu đồng hành đến, vẻ mặt không thể tin tưởng.

Rốt cuộc lúc trước, người này đến nơi nào cũng đều dùng d.a.o nĩa ăn cơm.

Kết quả đồng chí Tần nói một đống lời, đối phương lại nghe lời muốn học dùng chiếc đũa.

Cuối cùng vẫn là Đường Thành nói đơn giản từ đầu đến cuối cho bọn họ, cho dù đối phương có nhân viên phiên dịch, vẻ mặt cũng đầy vẻ sùng bái.

Rốt cuộc đây là những điều họ chưa từng nghe nói đến.

Mà cuối cùng Tần Sương cũng không nghĩ tới Charles học tập thật sự nhanh, chỉ chốc lát sau là có thể dùng cơm bình thường.

Về phần những người khác, vẫn hơi vụng về.

Nhưng căn cứ vào lễ phép, cũng đều không làm mất mặt.

Sau khi dùng cơm trưa xong, Tần Sương đưa người về nhà khách trước.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chờ lại xuống lầu lần nữa, Đường Thành vẻ mặt tươi cười đi đến nói: “Tiểu Tần, cháu rất giỏi, tôi cũng chưa nghĩ đến tài học của cháu sâu xa như vậy.”

Tần Sương hơi xấu hổ trả lời: “Chú Đường, ngài cũng đừng chê cười cháu, ngày thường cháu không có việc gì chính là thích đọc sách, cho nên hiểu được nhiều hơn người khác một ít.”

“Cháu đó, chính là điệu thấp, đứa trẻ ngoan, chờ ngày kia tiễn người đi, chú Đường cho cháu một đại hồng bao.”

“Vậy cảm ơn chú Đường trước.”

Tần Sương không khách sáo, rốt cuộc lần này tới chính là kiếm tiền.

Chỉ có tên ngốc mới có thể từ chối.

Mà Đường Thành thấy cô tự nhiên hào phóng, càng thích vô cùng.

Rốt cuộc có một số người vì mặt mũi, luôn nói một số lời dối trá.

Mà cô bằng vào bản lĩnh kiếm tiền, lưng cũng thẳng.

Lúc sau, Tần Sương cũng trở lại phòng, nghỉ ngơi một lát, rốt cuộc buổi chiều mới bắt đầu đến chuyện chính.

Mà lúc này Dương Minh Trạch đã lên xe lửa đi xuống thôn quê.

Dương Minh Thần nhìn em trai, vừa cất hành lý, vừa dặn dò nói: “Em đi bên kia, nếu ở không quen, thì ở một gian phòng bên cạnh em gái, ăn cơm thì đến chỗ em ấy ăn, nhưng phải nhớ đưa tiền biết không?”

“Anh cả, anh đã nói mấy lần rồi, em đều nhớ kỹ.” Dương Minh Trạch có chút không kiên nhẫn trả lời.

“Không phải anh cả lải nhải, thật sự là em gái quá lợi hại, em đi bên kia, có thể em gái còn phải chăm sóc cho em, còn có thư anh đưa cho em, nhất định phải nhớ rõ đưa cho em ấy biết không?”

“Còn có, về sau mỗi tháng đúng giờ anh sẽ gửi cho em một số tiền, không cần tiết kiệm.”

“Đặc biệt là, phải mua nhiều quần áo xinh đẹp cho em gái.”

Dương Minh Trạch bị anh cả lải nhải, tuy hơi bực bội, nhưng cũng không dám phản bác.

Cho đến khi Dương Minh Thần nói xong mới xuống xe lửa, không quản em trai nữa.

Mà lúc này Dương Minh Trạch lại nhớ đến em gái ở nông thôn.

Đừng nhìn tính tình anh ấy hơi táo bạo, nhưng lòng muốn em gái, cũng suy nghĩ thật nhiều năm.

Chỉ tiếc lão mẹ và nhà chú hai đều không có.

Mỗi lần thấy bạn bè đồng học khoe ra chính mình có em gái, anh ấy cũng thật sự hâm mộ.

Đặc biệt là biết được chính mình phải xuống nông thôn đi chăm sóc em gái, khỏi phải nói rất vui vẻ.

Mà giờ phút này vui vẻ không chỉ có anh ấy.

Sau khi người nhà họ Dương biết, cũng vui vẻ không thôi.

Ông cụ càng muốn đón cháu gái trở về sống.

Vẫn là Dương Minh Thần ngăn lại, rốt cuộc đột nhiên có thêm người thân, dù sao cũng phải để người ta quen.

Lại nói, Dương Minh Trạch qua đấy, lấy bản lĩnh không biết xấu hổ của anh ấy, khẳng định có thể bắt em gái trở về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-74.html.]

Nhưng ngay cả như vậy, bà cụ vẫn không khống chế được, ở nhà bố trí phòng mới cho cháu gái.

Nghĩ, ngày nào đó đám người trở về, sẽ có nơi để ở.

Đương nhiên cả nhà đều khắc chế cảm xúc của mình, đợi khi tìm được con trai nhỏ, thì một nhà có thể đoàn tụ.

Khi Tần Sương nghỉ trưa xong.

Buổi chiều mọi người ngồi ở trong phòng hội nghị, mới tiến vào vấn đề chính.

Toàn bộ hành trình Tần Sương giúp đỡ xưởng trưởng xưởng máy móc phiên dịch.

Hơn nữa ở trong quá trình phiên dịch, cô cũng phát hiện lỗ hổng của đối phương hơi nhiều.

Đương nhiên, nếu là đổi làm phiên dịch khác, có thể sẽ không nghe ra.

Mà cô nghe ra, đám máy móc này, rất có thể là máy móc người ta đào thải ra.

Rốt cuộc loại chuyện này, trong lịch sử cũng không phải chưa từng xảy ra.

Lúc trước người trong nước vì phát triển, ở lúc gặp thời tiến cử máy móc nước ngoài, xác thật là ăn lỗ nặng.

Thậm chí còn có nhà máy bị phá sản.

Chờ lúc nói tới chuyện giá cả, Tần Sương cứng lưỡi lại.

Nghĩ thầm, những người nước ngoài này thật sự là công phu sư tử ngoạm.

Một đống rách nát cũng dám muốn nhiều tiền như vậy.

Nhưng hiện tại cô chỉ là phiên dịch, cũng không thể tùy tiện xen mồm.

Chờ sau khi hội nghị kết thúc, cô mới tìm Đường Thành hỏi vấn đề cô phát hiện, nói.

“Chú Đường, đám máy móc này tốt nhất các chú nhìn xem hàng mẫu, không thể người ta nói cái gì là cái đó. Hơn nữa giá hơi cao, các chú cũng có thể tiếp tục trả giá xuống.”

“Chủ yếu là, không cần giao toàn bộ tiền trong một lần, số tiền đầu tiên tốt nhất giao một phần ba, chờ hàng đến rồi, không thành vấn đề tự đưa tiền còn lại.”

“Nhưng tốt nhất các chú lưu ý, đám máy móc này rất có thể là tàn phẩm quốc gia bọn họ đào thải ra.”

“Còn có, không có nhân tài hiểu biết chuyên nghành này, nếu về sau máy móc xảy ra vấn đề, chúng ta cũng sẽ thiệt thòi lớn.”

“Cháu nói những việc này, cũng là cháu suy xét cái trước mắt, về phần các chú chọn dùng hay không không phải cháu có thể làm nhiễu được.”

Đường Thành nghe xong lời Tần Sương nói, cũng nhíu mày lại.

Rốt cuộc Tần Sương nói rất có đạo lý.

Nếu thật sự qua loa, tổn thất tiền tài không nói, rất có thể xưởng máy móc đều sẽ đóng cửa.

Đến lúc đó, phiền toái kế tiếp cũng sẽ rất nhiều.

Như cô nói, ít nhất phải có một nhân tài hiểu máy móc, tới kiểm tra là tốt nhất.

Nếu không lúc sau máy móc không thể vận hành, còn phải tìm người nước ngoài bọn họ sửa chữa.

Đến lúc đó, phí dụng chính là do người ta đưa ra, nói bao nhiêu chính là bấy nhiêu.

Sau đó nói ra: “Tiểu Tần, chú Đường cảm ơn kiến nghị của cháu, cháu nói rất có đạo lý, chờ lát tôi nói chuyện này với bọn họ một câu, dù sao lần đầu chúng ta đàm phán, cũng sẽ không cứ thế đưa cho.”

“Còn có, mấy người nước ngoài này, vừa nhìn là thật sự khôn khéo, chúng ta xác thật phải cẩn thận.”

“Đương nhiên, nếu cháu có nhân tài phương diện này, cũng có thể đề cử cho chú, chú sẽ không bạc đãi anh ta.”

Tần Sương cạn lời, cô nào quen một nhân tài phương diện máy móc.

Chính cô, nhiều nhất biết sửa chữa ô tô đã không tồi rồi.

Về phần máy móc, cũng không phải là sở trường của cô.

Sau đó lại nói lần nữa: “Chú Đường, chú quá để mắt cháu rồi, cháu chỉ biết một ít ngoại ngữ mà thôi, chỉ là nếu gặp được nhân tài phương diện này, cháu nhất định sẽ dẫn tiến cho ngài.”

“Được, vậy hôm nay đến đây thôi, cháu trở về nghỉ ngơi đi, sáng mai ăn xong cơm sáng lại qua đây là được.”

“Vâng chú Đường.”

Sau khi Hoắc Đình Châu tự gửi thư qua bưu điện cho Tần Sương xong, vẫn luôn đang đợi hồi âm.

Loading...