Nếu không phải tóc ngang tai, có thể còn muốn buộc tóc.
Đường Thành nhìn thoáng qua quần áo của Tần Sương, vô cùng vừa lòng trả lời: “Như vậy đã rất tốt, rất giống nữ cường nhân, không tồi.”
“A, chú Đường còn biết nữ cường nhân, quả nhiên là người có văn hóa, chính là thời thượng.”
“Ha hả, tôi cũng là đi công tác nơi khác, học của người khác.”
Tần Sương nghe ông ấy giải thích thì hơi buồn cười.
Đồng thời cũng có nghi ngờ nhất định với thân phận của ông ấy.
Cô không tin người đàn ông trung niên này chỉ là ông chủ hiệu sách.
Có thể đáp lên mối phiên dịch trên này, bối cảnh sẽ không đơn giản.
Huống chi, còn phiên dịch một ít sách cho cấp trên.
Chờ hai người tùy tiện trò chuyện trong chốc lát, Tiểu Linh cũng tới rồi.
Đường Thành đứng dậy nói với Tiểu Linh: “Nếu hôm nay có người muốn phiên dịch, nói cho bọn họ ngày mai lại đây, còn có giữa trưa không cần ăn cơm ở hiệu sách, nhớ kỹ không?”
Tiểu Linh gật đầu, tỏ vẻ đã biết.
Đường Thành thấy cô ấy nhớ kỹ, lúc này mới nói với Tần Sương: “Tiểu Tần, chúng ta đi thôi, tài xế của chú đã đến.”
“Vâng, chú Đường.”
Tần Sương đi ra hiệu sách, thấy một ô tô dừng ở cửa.
Mà tài xế vừa lúc xuống xe, mở cửa xe cho Đường Thành.
Nhìn cảnh tượng như vậy, trong lòng Tần Sương càng khẳng định suy đoán của chính mình.
Rốt cuộc, thời buổi này có xe cũng không đơn giản.
Khi Đường Thành dẫn theo Tần Sương đi vào toà thị chính.
Vừa lúc gặp được thư ký chờ ở cửa.
Vân Mộng Hạ Vũ
Thấy người tới, thư ký Trương nhiệt tình đi qua mở cửa xe nói: “Chú Đường, ngài tới rồi, tôi còn tưởng ngài không tới chứ.”
Đường Thành cười nói: “Thằng nhóc thối, lão tử là người nói chuyện không giữ lời sao, chuyện đồng ý với các cậu rồi, vậy khẳng định làm được.”
“Ha hả, không phải là tôi lo lắng sao, mau vào bên trong.”
Tần Sương thấy đối phương khách sáo như vậy, trong lòng nghĩ rốt cuộc Đường Thành là có bối cảnh gì, lại khiến đối phương tôn kính như vậy.
Mà sau khi Đường Thành xuống xe, đã giới thiệu cho thư ký Trương nói: “Tiểu Trương, vị bên người tôi này chính là phiên dịch, tên Tần Sương, cô ấy biết vài loại ngoại ngữ, hơn nữa khẩu ngữ cũng rất lợi hại, về sau nếu các cậu lại không tìm được người, có thể tìm cô ấy, bảo đảm sẽ không cho các cậu thất vọng.”
Tần Sương cũng là có chút xấu hổ vì Đường Thành giới thiệu cô như vậy.
Cô không muốn thường xuyên ra cửa, chỉ muốn ở nông thôn đến khi thi đại học khôi phục.
Mà thư ký Trương nhìn thấy Tần Sương, trước mắt bỗng sáng ngời.
Thật sự là Tần Sương lớn lên rất là đẹp.
Thân cũng cao hơn nữ đồng chí bình thường rất nhiều.
Cách đi đứng kia, cho dù không nói lời nào, khí chất trên người đều không che giấu được.
Cũng không biết là thiên kim nhà ai ưu tú như vậy.
Nếu không phải chính mình đã kết hôn, anh ta đều muốn bắt về nhà làm vợ.
Ngay sau đó cười ha hả nói với Tần Sương: “Đồng chí Tiểu Tần chào cô, tôi tên Trương Húc, là thư ký của thị trưởng, thật vui khi quen biết cô.”
Nhìn cử chỉ hào phóng của người đàn ông trước mắt, Tần Sương cũng mỉm cười nói: “Chào anh, vẫn xin chỉ giáo nhiều hơn.”
Lời cô nói, không kiêu ngạo không siểm nịnh, còn hơi thanh lãnh.
Không nịnh bợ, không lấy lòng, cũng rất lễ phép.
Cái này làm cho Trương Húc lại xem trọng hơn.
Rốt cuộc người bình thường biết thân phận của anh ta đều như chó mặt xệ chủ động lấy lòng tìm tồn tại.
Sau khi người hai bên chào hỏi xong, thư kýTrương mới dẫn theo Tần Sương đi vào phòng họp chính phủ.
Sau đó nói trọng điểm hôm nay với Tần Sương.
Lần này chủ yếu là mua sắm một đám máy móc của xưởng máy móc bên kia, nhưng không có người quen phiên dịch, bọn họ cũng đắn đo không chuẩn.
Vạn nhất bị lừa, tổn thất này không nói xưởng trưởng xưởng máy móc không đảm nhiệm nổi, thị trưởng nơi này cũng sẽ rất phiền toái.
Rốt cuộc một thị trưởng, và ích lợi của toàn bộ thành thị đều móc nối với nhau.
Làm tốt, tự nhiên sẽ thăng chức, xảy ra vấn đề, dù muốn thăng chức sẽ rất phiền toái.
Chờ sau khi Tần Sương xem xong văn kiện, cũng biết đại khái chuyện gì.
Chỉ là tiến cử máy móc này, xác thật còn phải nhìn thấy hàng mẫu mới dễ nói, nếu không chính là bánh nướng lớn tai họa.
Người ta nói cái gì là cái đó.
Còn nữa, vật phẩm như vậy cũng không cam đoan giống máy móc giao hàng.
Những người nước ngoài đó rất khôn khéo, không có đủ ích lợi, bọn họ cũng sẽ không chạy thật xa đến nơi đây.
Muốn nói nơi này không có mờ ám, cô chính là không tin.
Cho đến khi sắp đến thời gian rồi, Tần Sương mới đứng dậy tiến đến đón người với thư ký Trương.
Dọc theo đường đi, Trương Húc cũng trò chuyện với Tần Sương rất nhiều.
Biết được cô là thanh niên trí thức, rất là tiếc hận.
Rốt cuộc nhân tài ưu tú như vậy, sao lại có thể chỉ ở nông thôn trồng trọt, quả thật là phí phạm của trời.
Còn nói, bảo cô suy xét đến chỗ của bọn họ làm.
Nhưng Tần Sương không muốn tới, uyển chuyển từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-73.html.]
Chờ tới ga tàu hỏa, Tần Sương mới kết thúc lải nhải của đối phương.
Nghĩ thầm thư ký này thật đúng là có thể nói, lải nhải dến tai cô đều phải mọc thành cái kén.
Nhưng miệng người này còn xem như bền chắc, một chút chuyện công việc cũng chưa từng nói.
Xe lửa “Loảng xoảng loảng xoảng” vào trạm thanh, Tần Sương đã thấy xe lửa kiểu cũ sơn màu xanh đi đến.
Chờ người tới dẫn theo mấy người nước ngoài xuống xe, thư ký Trương dẫn theo Tần Sương đi qua.
Thư ký Trương: “Lão Lưu đã lâu không gặp, đi đường vất vả rồi.”
Lão Lưu: “Tiểu Trương cậu đã lâu không gặp, đều béo lên rồi.”
Thư ký Trương: “Ha hả, anh cũng biết chọc tôi rồi.”
Hai người khách sáo một phen, thư ký Trương để cho Tần Sương đi đón tiếp.
Mà Tần Sương cũng không luống cuống, hào phóng đi qua dùng tiếng Đức nói: “Chào các ngài, hoan nghênh đi vào thành phố H của chúng tôi.”
Charles nhìn thấy thiếu nữ xinh đẹp phương đông, cũng dùng nghi thức ngoại quốc hữu hảo chào hỏi.
“Chào cô, nữ sĩ xinh đẹp, thật vui khi quen biết cô.”
Thư ký Trương thấy đối phương hôn mu bàn tay Tần Sương.
Sắc mặt rất là khó coi.
Nhưng thấy Tần Sương không có bất kì phản cảm gì, anh ta mới nhẹ nhàng thở ra.
Rốt cuộc người nước ngoài cởi mở, người trong nước vẫn hơi không tiếp thu được.
Mà Tần Sương có thể hào phóng chấp nhận, vẫn là lễ nghi kiếp trước dưỡng thành.
Lúc sau Tần Sương dùng tiếng Đức lại nói một ít lời khách sáo.
Mà đoàn người Charles, trong lúc nói chuyện phiếm với Tần Sương, phát hiện thiếu nữ phương đông này nói tiếng Đức rất là chính tông.
Nếu không phải người lớn lên có gương mặt của người phương đông, bọn họ đều cho rằng cô chính là người một nhà.
Chờ thư ký Trương dẫn người đi vào nhà khách, sắp xếp xong chỗ ở, mới mang theo mọi người đi Tiệm Cơm Quốc Doanh ăn cơm.
Dọc theo đường đi Tần Sương giao lưu với đối phương còn tính không tồi.
Ngẫu nhiên còn sẽ khách sáo một ít lời nói.
Chờ tới tiệm cơm, Tần Sương mới nhìn thấy Đường Thành, thị trưởng và xưởng trưởng xưởng máy móc đều tới.
Sau đó người một bàn trừ Tần Sương ra, đều là người đàn ông.
Charles và Boer vừa câu thông, vừa nhỏ giọng nói chuyện lần này cảm giác sẽ không quá thuận lợi.
Đương nhiên tai Tần Sương nhanh nhạy, cho dù đối phương nói nhỏ, cô cũng đều nghe hết vào.
Nghĩ thầm, quả nhiên mấy người này không có lòng tốt.
Nhưng mặt ngoài, không hiện sơn không lậu thủy, hào phóng thoả đáng làm một phiên dịch.
Uông thị trưởng chào hỏi với đối phương, nói một ít lời nói phía chính phủ, đồ ăn cũng đã mang lên.
Nhưng đối phương nhìn chiếc đũa đặt ở trước mắt, đều không vui.
Dù sao bọn họ không biết sử dụng.
Tần Sương thấy thế, cũng kiên nhẫn giải thích nói: “Charles, người phương đông chúng tôi ăn cơm đều là dùng chiếc đũa, hơn nữa ngụ ý cũng rất hay.”
Charles: “A? Chiếc đũa còn có ngụ ý?”
Tần Sương: “Đúng vậy, anh chờ tôi nói xong, anh sẽ biết ngụ ý tốt đẹp của chiếc đũa.”
Sau đó bắt đầu giải thích nói: “Chiếc đũa có một đầu tròn, một đầu vuông. Tròn tượng trưng cho trời, vuông tượng trưng cho đất, ứng với câu trời tròn đất vuông, đây là lý giải nguyên tắc cơ bản của người Trung Quốc với thế giới.
Trên vuông, dưới tròn, trực tiếp xúc đồ ăn, đại biểu “Dân dĩ thực vi thiên”.
Khi tay cầm chiếc đũa, ngón cái ngón trỏ ở trên, ngón áp út ngón út ở dưới, ngón giữa ở bên trong, là vì hiện tượng thiên địa người tam tài(*), đây là lý giải quan hệ của người Trung Quốc với người cùng thế giới.
Một đôi đũa chia làm hai cây, đại biểu người trong nước chúng tôi tuân thủ lý niệm thái cực và âm dương.
(*)Tam tài là một khái niệm quan trọng trong văn hóa Trung Hoa, phản ánh mối quan hệ tương tác phức tạp giữa trời, đất và người. Hiểu rõ Tam tài giúp con người sống hài hòa với thiên nhiên, khai thác tài nguyên một cách hiệu quả và đạt được thành công trong cuộc sống.
Thái Cực là một, âm dương là hai, một chia thành hai, cái này đại biểu cho vạn sự vạn vật đều là có hai mặt đối lập tạo thành; hợp hai làm một, âm và dương kết hợp, cũng ý nghĩa là một kết quả hoàn mỹ.
Trong [Chu Dịch] có bát quái: Càn, khảm, cấn, chấn, tốn, ly, khôn, đoái; ám bát quái: Hưu, sinh, thương, đỗ, cảnh, chết, kinh, khai.
Chiếc đũa có hai cây chính là hai, ứng với bát quái chính là quẻ “Đoái”, ý tứ là “Miệng”.
Chiếc đũa thẳng, dài ứng với bát quái là quẻ “Tốn”, ý tứ là “vào”.
Khi sử dụng chiếc đũa, một cây là chủ động, một cây khác là chuyển động; chủ động là dương, chuyển động là âm, đây là lưỡng nghi chi tượng.
Một đôi đũa nằm ở trên bàn cơm, giống như một cái bút nằm ở trên bàn sách, đây là biểu hiện văn nhã.
Tiêu chuẩn chiều dài của chiếc đũa là bảy tấc sáu phần, đại biểu người có thất tình lục dục, bày tỏ bản chất khác với động vật.
Chiếc đũa còn có tác dụng điểm huyệt, mát xa và cạo gió. Thời trước mọi người đi giang hồ, trên người chỉ cần có một đôi đũa, có tật xấu gì đều có thể tự mình làm, mặc dù quên mang, tiện tay bẻ nhánh cây hoặc cỏ lau, bẻ gãy rồi mài ở trên tảng đá, rửa ở trong nước cũng có thể dùng.”
“Cho nên, chúng tôi dùng chiếc đũa chiêu đãi quý phương dùng cơm, là tôn trọng với các vị.”
“Hơn nữa nhập gia tùy tục không phải cũng là lễ phép cơ bản sao, ngài nói đúng không?”
Trừ Đường Thành biết một chút tiếng Đức ra, mọi người cũng không biết vừa rồi Tần Sương nói gì.
Nhưng nhìn vẻ mặt biến hóa của bạn bè ngoại quốc, phải nói chính là chuyện tốt.
Rốt cuộc vừa rồi sắc mặt của mấy bạn bè kia cũng không phải là đẹp như vậy.
Đương nhiên, sở dĩ Tần Sương nói như vậy, cũng là muốn cho bọn họ biết các cô cũng không có có lệ bọn họ.
Cuối cùng vẫn là Charles nói: “Tần, rất cảm ơn đã giảng giải cho chúng tôi, văn hóa của quốc gia các cô, chúng tôi nhận.”
“Ngài khách sáo, tiếp theo, tôi tự mình dạy các anh sử dụng chiếc đũa như thế nào, tôi tin tưởng các anh thông minh như vậy, rất nhanh là có thể nắm giữ tinh túy.”
Tuy miệng cô nói như vậy, trong lòng đều cười đến nở hoa rồi.
Kiếp trước cô chính là thấy những người nước ngoài đó dùng chiếc đũa, phần lớn người đều học tập thật lâu mới được.