Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 72

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:16:45
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đúng vậy, nhưng những người nước Đức đó nghe nói rất cao ngạo, lúc cháu phiên dịch cũng chú ý chút.”

“Chú Đường, nơi này là địa bàn của chúng ta, cho dù là tới khảo sát thị trường đầu tư, chúng ta cũng không thể dâng thể diện lên để người đánh.”

“Hơn nữa có lời nói, tự cao tự đại không thể làm kinh doanh.”

“Cháu tin tưởng, chỉ cần chúng ta thể hiện thực lực ở nơi đó, bọn họ sẽ động tâm.”

Đường Thành thở dài, ông ấy cũng biết đạo lý này.

Nhưng ai bảo hiện tại bọn họ có việc cầu người ta chứ.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chỉ cần không quá phận, bọn họ vẫn có thể chấp nhận.

Đương nhiên nếu quá phận, ông ấy cũng chỉ có thể tùy duyên.

Mà Tần Sương biết ông ấy cũng khó xử, đành phải lại mở miệng lần nữa nói: “Chú Đường, quốc gia chúng ta cho dù không có những người đó, sớm muộn gì cũng sẽ cường đại lên, cho nên không cần nghĩ quá nhiều, tôi tin tưởng lực lượng nhân dân.”

“Tốt tốt tốt, Tiểu Tần cháu nói rất đúng, là chú Đường hẹp hòi.”

Đường Thành cảm thấy chính mình thật sự là già rồi, sống đến số tuổi này, còn không thông thấu bằng một đứa trẻ.

Ngay sau đó nói: “Đứa trẻ ngoan, đây là những việc mà ngày mai tiếp đãi cần chú ý, cháu trở về trước nhìn xem, không hiểu hỏi lại tôi.”

Tần Sương tiếp nhận văn kiện: “Vâng, cháu làm việc chú cứ yên tâm.”

Sau khi Tần Sương nói chuyện với Đường Thành xong, đã cầm văn kiện trở về nhà khách.

Lúc sau, không ra khỏi phòng nữa.

Cơm chiều cũng là mua một phần gà rán ở thương thành, ăn xong rồi làm việc.

Nằm ở trên giường ván gỗ cứng ngắc, dù thế nào cũng đều không ngủ được.

Lúc này nhắm mắt lại, sẽ nhớ tới bộ dáng của lão ba.

Cũng không biết, gần đây có phải có hơi nhớ ông hay không.

Luôn cảm giác tai họa một ngàn năm, lão ba kia của cô khẳng định cũng còn sống.

Mà cô không biết chính là, lúc này một người đàn ông như dân chạy nạn đang ở núi lớn nướng gà rừng.

Vừa nướng còn vừa lẩm bẩm: “Tiểu Sương Sương cũng không biết có thể nhớ mình hay không, mình nhớ con nhóc thối kia muốn chết.”

“Nhưng lão tử đã chết, để lại nhiều tiền như vậy, lúc này hẳn là đang ở nơi nào sống sung sướng đi?”

Tần Phong nhớ con gái nhà mình, nhớ nhung nước mắt chảy xuống dưới.

Con gái của ông, từ nhỏ không có mẹ, thật vất vả nuôi lớn lên, ông còn chưa làm ông ngoại, chính mình đã chết.

Sớm biết sẽ như vậy, lúc trước nên chiêu con rể tới cửa, giữ đời sau cho nhà họ Tần.

Chỉ tiếc, hiện tại nói cái gì cũng đều đã muộn.

Nhìn đất đai dưới chân, cũng thở ngắn than dài.

Nếu không có ký ức của nguyên chủ, đều phải nghi ngờ mình có bệnh.

Ai có thể nghĩ được thủ lĩnh hắc đạo kiếp trước, lại trọng sinh vào thành nhân viên nằm vùng quốc gia.

Nếu không phải chính mình bằng vào bản lĩnh vượt qua thử thách, lúc này cỏ trên mộ đều phải cao ba mét.

Hơn nữa nguyên chủ cũng một đứa con gái tên là Tần Sương, cũng không biết có thể là áo bông rách nhà mình hay không.

Ngày tháng không ai đấu võ mồm, thật là hoài niệm.

Ông tùy tiện ăn một con gà quay, lại khởi hành lên đường lần nữa.

Dựa theo tốc độ trước mắt, muốn về đến Bắc Kinh đoán chừng còn phải một tháng.

Mà nếu vận khí tốt, gặp được xe lửa chuyển than đá có thể đi nhờ xe.

Nếu không còn chưa tới nhà, ông đã phải đông c.h.ế.t ở mùa đông năm nay.

Còn có ai thảm hại hơn ông khi xuyên qua sao?

Lúc này thảm trạng của ông đối lập với Tần Sương, quả nhiên giờ phút này vẫn là Tần Sương tương đối thoải mái.

Nếu không nếu hai người đổi cho nhau, đoán chừng Tần Sương đã sớm bùng nổ.

Rốt cuộc loại thân phận xui xẻo này, là người đều sẽ ghét bỏ phiền toái.

Cũng chỉ có Tần Phong vì chăm sóc cho nữ nhi của nguyên chủ, mới có thể liều mạng trốn về nhà.

Sắc trời dần tối.

Tần Sương ở trong bất tri bất giác tiến vào mộng đẹp.

Trong mơ thấy chính mình kiếp trước, mơ thấy trường hợp đồng quy vu tận.

Mơ thấy thật nhiều thật nhiều.

Chỉ là không mơ thấy Hoắc Đình Châu.

......

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-72.html.]

Ngày kế tiếp theo, Tần Sương mở mắt là bị cách vách đánh thức.

Nghe tiếng mặt đỏ tai hồng, đỉnh đầu Tần Sương có một vạn con ngựa lao nhanh qua...

Cần kích thích như vậy hay không?

Cô nói ân ái thì ân ái, vần gì làm giống như đánh nhau vậy?

Còn có người phụ nữ này, kêu to thật khó nghe, trong lòng không thấy ghê sao?

Nếu cô là người đàn ông, đều muốn khiến cô ta câm miệng.

Cô giơ tay nhìn thời gian, buổi sáng 5 giờ 12 phút.

Cô bực bội gãi tóc, đứng dậy đi nhà vệ sinh công cộng.

Lúc trở về, cách vách còn chưa xong việc.

Hơn nữa gặp phải người đàn ông đối diện đi ra, cũng vô cùng xấu hổ.

Đứng ở hành lang, đều có thể nghe thấy rõ ràng, trong phòng đang cao trào.

Cô nghĩ, đợi chút nếu không đổi phòng đi.

Tiếp tục ở tra tấn cô một lần nữa, cô sợ sẽ không khống chế được, phá phòng vào ném người ra ngoài.

Lúc sau trở lại phòng, thay đổi quần áo lập tức ra cửa.

Cô sợ lại tiếp tục ở, lỗ tai sẽ phải điếc.

Mà lúc cô xuống lầu, đã nghe thấy có người đang nói chuyện trên lầu trước đài.

Rốt cuộc ảnh hưởng thật sự là không tốt.

Cho dù là vợ chồng, cũng phải chú ý chút chứ!

Nếu là dẫn trẻ con ra cửa, nghe thấy tiếng này, không phải dạy hư trẻ con sao.

Tần Sương đi qua, không nói gì thêm, bình tĩnh đi ra nhà khách.

Cô không muốn xen vào việc của người khác, dù sao ở hai ngày sẽ về nhà.

Đi vào Tiệm Cơm Quốc Doanh, ăn bữa sáng rồi đi hiệu sách.

Cô và Đường Thành đẽ hẹn nhau, hôm nay Đường Thành dẫn cô đi qua bên kia.

Nhưng lúc đến hiệu sách còn chưa mở cửa.

Nhìn cách ước định còn có nửa giờ.

Tần Sương đi bộ một vòng ở gần đó.

Nhìn bọn nhỏ sáng sớm bị ba mẹ dùng gậy giáo dục, lập tức có chút buồn cười.

Trước kia ba nói, ông là lớn lên ở dưới gậy gỗ còn không tin.

Hiện giờ chính mắt chứng kiến.

Thật đúng là hơi mới mẻ.

Đánh trẻ con như vậy, sẽ không phải càng đánh càng phản nghịch sao?

Nhưng nhìn nước mũi chạy đến trước mặt cô, lập tức không muốn phát biểu ngôn luận.

Đừng nói ba mẹ họ, cô đều tưởng đánh họ một trận.

Sao bẩn thỉu như vậy?

Nếu là con của mình, ngẫm lại đều cảm thấy ngứa tay.

Xem ra quả nhiên hùng hài tử còn phải giáo dục bằng gậy gộc.

Về con gái giống cô, còn có thể nuông chiều.

Ai bảo cô chính là được lão ba sủng lớn chứ.

Nhìn bản lĩnh hiện giờ của cô là có thể chứng minh lão ba giáo dục không sai, có thể tham khảo.

Khi nhìn hùng hài tử được dạy dỗ xong, tâm tình cũng tốt không ít.

Quả nhiên nhìn người khác không vui, cô lại vui vẻ.

Chờ lại đi trở về hiệu sách lần nữa, vừa lúc thấy Đường Thành đang mở cửa.

Cô đi qua, chào hỏi nói: “Chú Đường, buổi sáng tốt lành!”

Đường Thành nghe thấy tiếng, quay đầu lại mỉm cười trả lời: “Sớm, đồng chí Tiểu Tần.”

“Chú Đường, chúng ta đi cái gì qua?”

Đường Thành mở cửa hiệu sách ra, trả lời: “Chờ Tiểu Linh tới, chúng ta sẽ đi, những người đó còn phải hai giờ mới có thể tới, cho nên đừng có gấp.”

“Cháu không sốt ruột, chính là hỏi một chút, còn có hôm nay cháu ăn mặc không có vấn đề chứ? Nếu không được, hiện tại cháu lại về đổi.”

Lúc trước cô tùy ý đã quen, lần này đột nhiên nghiêm túc, còn có chút không quen.

Hôm nay cô vì đẹp hơn đã cố ý mặc một áo sơmi màu trắng và quần tây màu đen, lại phối hợp một đôi giày da đen.

Loading...