Tần Sương rất là bực bội nói: “Còn không phải những người trong thôn đó nói nhảm, thọc thu nhập của tôi ra ngoài, nếu không phải tôi để cho người khác biết tôi có đối tượng, đoán chừng ngày mai bà mối sẽ tới cửa.”
“A? Chuyện khi nào, sao em không biết?”
Tần Sương mở to mắt, nghĩ thầm cậu có thể biết được cái gì, cả ngày chỉ số thông minh đều không online.
Còn không bằng Mục Nghiệp Kiêu trở về, mang chút tin tức hữu dụng.
“Cậu nói cả ngày cậu làm việc với những người đó ở trong ruộng, như sao một chút tin tức cũng không nghe được?”
“Muốn cậu thì có tác dụng gì?”
Hoắc Đình Xuyên xấu hổ gãi đầu, tỏ vẻ chính mình rất oan uổng.
Cậu thật sự là không thích nói chuyện với những người đó.
Tần Sương thấy cậu không nói lời nào, cũng liên tục thở dài.
Sao cô lại gặp phải em chồng như vậy, quả thật ngu muốn chết.
Cũng may vào thời khắc quan trọng không kéo chân sau, còn biết gọi chị dâu.
Chờ Tần Sương dẫn theo cậu ấy lên núi, mới nói tiếp: “Nếu gần đây có người hỏi tôi, vậy nói tôi là vị hôn thê của anh trai cậu biết không?”
“Được, mấy ngày gần đây em sẽ lưu ý.”
“Ừ, còn có chính cậu cũng chú ý chút, cẩn thận bị người khác lừa.”
“Được, em sẽ cẩn thận.”
Hoắc Đình Xuyên từ nông thôn xuống, có thể nói là tam quan mất sạch.
Không nói nhóm điên khùng lúc trước, chỉ nói cô gái hận gả trong thôn này, đều khiến người mỗi lần gặp đều chạy.
Thật sự là sợ hãi các cô nhào vào một cái, bảo cậu phụ trách.
Mà lúc này một hộ nông gia.
Cả đầu óc Triệu Bảo Thắng đều là bộ dáng của Tần Sương.
Mỗi khi nhớ tới, buổi tối đều sẽ mơ thấy một ít chuyện không thể miêu tả.
Hơn nữa, sau khi điều tra xong tin tức của cô, càng ngo ngoe rục rịch.
Nhà bọn họ rất nghèo, mỗi ngày có thể lấp đầy bụng cũng đã không tồi.
Mẹ Triệu Bảo Thắng nhìn con trai của chính mình, hơi ghét bỏ nói: “Cẩu Thặng, mày đang phát xuân gì vậy? Còn không đi làm việc?”
Triệu Bảo Thắng bị mẹ chặn ngang mộng đẹp, có chút oán trách nói: “Nương, con trai khác của mẹ đều c.h.ế.t rồi sao?”
“Phi! Mày cái thứ ôn dịch này, ăn cái gì cũng không dư thừa, làm cái gì cũng không được, còn dám nhớ thương thanh niên trí thức Tần người ta, sợ không phải muốn ăn cứt!”
“Tao cảnh cáo mày, đừng không có việc gì tìm việc cho tao, nếu như bị người ta bắt, tao cũng sẽ không nhận đứa con trai là mày này.”
Triệu Bảo Thắng bị mẹ nhà mình cảnh cáo, cũng không phản bác.
Dù sao mặc kệ anh ta nói như thế nào, mẹ anh ta đều sẽ mắng anh ta.
Anh ta bực bội đứng dậy ra cửa, vừa nhặt cửi vừa nghĩ nên làm quen thanh niên trí thức Tần như thế nào.
Tuy nhà anh ta hơi nghèo, nhưng anh ta lớn lên còn tính không tồi, cùng lắm thì anh ta đi ở rể cũng được.
Lúc này Kế Đông Pha bất hòa với anh ta cũng có ý nghĩ như vậy, cũng là nghĩ đối sách.
Mà lúc này Tần Sương còn không biết, sẽ có nhiều người nhớ thương cô như vậy.
Ngay ở lúc giữa trưa về nhà ăn cơm, Tần Sương bị đại đội gọi bảo cô có điện thoại.
Lúc cô chạy tới đại đội, vừa lúc điện thoại lại vang lên lần nữa.
“Chào ngài, tôi là Tần Sương.”
Đầu điện thoại kia nghe được giọng của Tần Sương, Đường Thành mới kích động nói: “Đồng chí Tần, tôi là Đường Thành, chú Đường, còn nhớ rõ tôi không!”
Tần Sương vừa nghe là Đường Thành, nói: “Chú Đường, ngài gọi điện thoại có việc sao?”
“Đồng chí Tần, là thế này, lần trước cô phiên dịch sách tiếng Đức, bên trên rất là vừa lòng, hơn nữa quan trọng nhất chính là, gần đây thành phố có đoàn đội nước Đức lại đây khảo sát thị trường, chúng tôi thiếu một phiên dịch, cho nên muốn hỏi cháu một chút, có thể giúp hay không, tiền lương cũng sẽ không để cháu thua thiệt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-69.html.]
Tần Sương nghe xong nhíu mày.
Không phải cô rất muốn đi làm nổi bật, nhưng chú Đường người này cũng không tệ lắm, cũng không muốn làm khó ông ấy.
Vân Mộng Hạ Vũ
Suy nghĩ nửa ngày, mới mở miệng nói: “Chú Đường, cháu có thể đồng ý, nhưng trừ thành phố, địa phương khác cháu sẽ không đi, ngài xem có thể chứ?”
“Được, vừa lúc bọn họ rời đi, phiên dịch Bắc Kinh cũng đến, một khi đã như vậy, buổi chiều ngày kia cháu lại đây đưa tin là được, toàn bộ hành trình đại khái cần thời gian ba ngày, tốt nhất cháu xin giấy chứng nhận ra ngoài năm ngày với đại đội trưởng.”
“Được, cháu sẽ đến đúng giờ.”
“Được, vậy vất vả cho đồng chí Tiểu Tần.”
Tần Sương buông điện thoại, nói với đại đội trưởng bên cạnh: “Vừa rồi ngài đều nghe được, cho nên...”
“Được rồi, hiện tại tôi sẽ viết thư giới thiệu cho cô.” Đại đội trưởng trực tiếp chặn ngang lời cô nói.
Ông ấy lại không phải kẻ điếc, chuyện tốt như vậy, ông ấy mới sẽ không phạm vào ngu xuẩn ngăn cản người ta.
Hơn nữa Tần Sương càng có tiền đồ, với đại đội bọn họ mới có thể càng tốt hơn.
Ông ấy cũng không phải là đại đội trưởng thôn khác, vì áp chế những thanh niên trí thức đó, cả ngày gây chuyện, ông ấy nhìn đều phiền lòng.
Lúc sau Tần Sương cầm chứng nhận đã viết, rời khỏi đại đội.
Mà đại đội trưởng thấy cô đi rồi, cũng cười ha hả trở về nhà.
Ngay ở trước đêm Tần Sương phải rời đi.
Cô còn chưa xảy ra chuyện, nhà Hoắc Đình Xuyên lại bị người sờ soạng vào.
Nếu không phải Hoắc Đình Xuyên có chuẩn bị, lúc này có thể đều mất sạch sẽ.
Nửa đêm Chu Đình Đình mang theo thuốc me, mới vừa tiến trong sân, đã bị Hoắc Đình Xuyên biết được.
Vừa mới bắt đầu, Hoắc Đình Xuyên cho rằng mèo hoang động vật gì đó vào trong sân.
Kết quả đứng dậy đã phát hiện, có người thổi gì đó vào trong phòng.
Cũng may cậu ấy phản ứng nhanh, nháy mắt đã uống giải dược dự bị Tần Sương cho xuống.
Sau khi uống xong, cậu ấy cũng không sốt ruột đứng dậy, cậu ấy muốn nhìn một chút nửa đêm ai làm trộm, lại đến nhà cậu ấy trộm.
Kết quả, vài phút trôi qua, trong phòng mới nghe được tiếng bước chân.
Ngay ở lú cậu ấy giả bộ bất tỉnh, đã nghe được đối phương nói: “A Xuyên, tôi rất thích cậu chúng ta lập tức chính là vợ chồng, có phải cậu rất vui mừng hay không?”
Chu Đình Đình dứt lời muốn đi sờ mặt đối phương.
Mà sao Hoắc Đình Xuyên lại để cô ta thực hiện được, sau khi nghe xong câu nói vừa rồi kia, đã biết đối phương không phải trộm tiền, mà là muốn cướp sắc.
Lúc này nếu giả bộ ngủ nữa, chính mình sẽ phải xong đời.
Sau đó, ngay ở lúc tay Chu Đình Đình vừa muốn sờ đến cậu ấy, đã bị bàn tay to của cậu ấy bắt lấy.
“Cô là ai? Nửa đêm dám huân thuốc mê tôi, tìm chết!”
Chu Đình Đình bị chuyện đột nhiên xảy ra đánh trở tay không kịp.
Nghĩ thầm, sao cậu ấy lại không ngất xỉu?
Chẳng lẽ thuốc mê là giả?
Nhưng việc đã đến nước này, cô ta cũng không biết xấu hổ trả lời: “A Xuyên, tôi là Đình Đình, tôi thích cậu đã lâu, cậu cưới tôi được không? Tôi có thể sinh thật nhiều con trai cho cậu.”
Hoắc Đình Xuyên nhíu mày, nghi hoặc nói: “Cô là con gái nhỏ nhà họ Chu?”
“Đúng vậy, tôi biết là cậu nhớ rõ tôi.”
“Cút, thứ không biết xấu hổ, giường của tiểu gia là thứ mà cô có thể bò sao, nếu muốn vào cục cảnh sát, cũng đừng trách tôi không khách sáo!”
Hoắc Đình Xuyên không nghĩ tới, mình lại còn sẽ gặp được bệnh tâm thần lần nữa.
Thật không biết chính mình là vận khí cứt chó gì.
Mà đêm nay Chu Đình Đình thật sự là quyết tâm muốn gạo nấu thành cơm.
Mặc kệ Hoắc Đình Xuyên mắng như thế nào, đều làm lơ đối phương, chính mình bắt đầu cởi quần áo.