Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 67

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:16:35
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơm trưa làm xong, anh em nhà họ Dương mới phát hiện thức ăn của các cô, hơi quá mức tốt.

Cho dù là các anh ấy những người thành phố này, ăn thịt cũng không ăn như vậy.

Hai bát thịt to, hơn nữa tràn đầy, nhìn thôi đã muốn ăn rồi.

Tần Sương ngồi ở trước bàn cơm, nói với anh em nhà họ Dương: “Hai người các anh đừng khách sáo, chuyện thường ngày, đừng ghét bỏ.”

Dương Minh Diệu khẽ giật khóe miệng, “Sương Sương, ngày thường các cô đều ăn cơm như vậy sao?”

“Ừ, sau núi chúng tôi có rất nhiều con mồi, muốn ăn tùy tiện bắt, đương nhiên anh phải có thân thủ, nếu không chạy một ngày cũng đều không bắt được cái gì.”

“Hơn nữa các anh cũng biết, sau khi xuống nông thôn rất khó lấy được phiếu thịt, cho nên vì không bị thèm chết, chúng tôi chỉ có thể tự lực cánh sinh.”

Hai anh em nghe Tần Sương nói, đều suy nghĩ đợi lát nữa lúc đi, vẫn là đều cho cô phiếu thịt trên người đi.

Nhìn xem đã ép đứa trẻ đều đi lên trên núi tìm thịt ăn.

Đương nhiên nhìn màu da mấy người các cô đều không tồi, đã biết ngày thường xác thật không thiếu thịt ăn.

Hơn nữa còn có một điều chính là, Tần Sương không giống trong tưởng tượng của bọn họ.

Chỉ có Hoắc Đình Xuyên vẻ mặt khoe khoang nói: “Chị dâu nhỏ của tôi chính là văn võ song toàn, cho dù đánh hai các anh đều là một chuyện nhỏ, cho nên hai người các anh cứ việc ăn thoải mái, no bụng là được.”

“Dù sao ăn hết, ngày mai chúng tôi lại đi săn là được.”

Dương Minh Thần nghe được Hoắc Đình Xuyên nói, nghĩ thầm chính mình cần tìm người hỏi thăm tình huống của Tần Sương mới được, bớt về sau nháo ra ô long gì.

Mà Dương Minh Diệu lại không khách sáo nói: “Sương Sương, cô lợi hại như vậy, chúng tôi sẽ không khách sáo, vừa lúc lúc này cũng đói bụng, hắc hắc.”

“Không cần khách sáo, nhanh ăn đi, lạnh ăn không ngon nữa.”

Tần Sương nói xong, mọi người mới cầm lấy chiếc đũa ăn.

Khác không nói, tay nghề nấu cơm của Vu Viên Viên đó là không có gì để chê.

Rốt cuộc đồ ăn có thể được Tần Sương khen ngợi, vậy không phải người bình thường có thể làm được.

Đương nhiên nơi này cũng có công lao dạy dỗ của Tần Sương.

Cho dù không biết nấu cơm, nhưng Tần Sương vẫn biết cách làm một ít, chính là tay tàn không có biện pháp.

Mà sau khi hai anh em ăn một ngụm miếng, cũng là không nghĩ tới đồ ăn nơi này sẽ ăn ngon như vậy.

Vừa mới bắt đầu hai người còn có chút gượng ép, cho đến khi Hoắc Đình Xuyên bắt đầu đoạt đồ ăn, lúc này hai người mới gia nhập chiến đấu.

Tần Sương đều buồn cười nhìn bọn họ, nghĩ thầm những người này thật sự là người thân, có phải lão ba này sẽ không còn tứ cố vô thân hay không.

Kiếp trước hai ba con bọn họ chính là thiệt thòi khi không có người thân.

Khi đó cô còn từng hỏi ba, vì sao cô chỉ có ba, đều không có người thân gì khác.

Kết quả nhận được đáp án lại là, bọn họ không có duyên với người thân.

Tần Sương suy nghĩ lại nghĩ tới lão ba của mình, cũng không biết rốt cuộc lão ba ở đâu, sống hay c.h.ế.t phải có cái tin tức mới đúng.

Cơm trưa kết thúc, Tần Sương dẫn theo hai anh em đi phòng của cô.

Hoắc Đình Xuyên muốn đi theo vào, đã bị Tần Sương đuổi ra ngoài.

“Hoắc Đình Xuyên, trở về nghỉ trưa, chúng tôi có việc nói chuyện, đừng quấy rối cho tôi, không nghe lời, cẩn thận tôi bảo anh trai cậu sắp xếp chuyện xem mắt cho cậu.”

“A, chị dâu nhỏ em sai rồi, vậy em đi, nhưng ngàn vạn đừng sắp xếp xem mắt cho em.” Hoắc Đình Xuyên xin tha nói.

“Nghe lời còn không nhanh biến mất ở trước mắt tôi!”

“Em đi ngay, hẹn gặp lại chị dâu nhỏ.”

Hoắc Đình Xuyên không dám không nghe lời, nếu thật sự chọc giận Tần Sương, chính mình tuyệt đối không có quả ngon có thể ăn.

Nhưng chi tiết gì của hai người này, cậu ấy có thể viết thư bảo anh trai mình đi tra một chút.

Vân Mộng Hạ Vũ

Dù sao Bắc Kinh bên kia lớn như vậy, chỉ cần tên không giả, rất nhanh là có thể biết thân phận của đối phương.

Mà Tần Sương chờ Hoắc Đình Xuyên vừa rời đi, đã trực tiếp hỏi: “Công cụ thu thập hàng mẫu đều mang theo sao?”

Dương Minh Thần: “Mang theo, nhưng tôi sợ tôi không chuyên nghiệp, làm đau cô.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-67.html.]

“Không có việc gì, đưa đồ vật cho tôi, tôi tự mình làm là được.”

Dương Minh Thần: “Cô xác định cô có thể?”

“Ừ, cho tôi đi.”

Sở dĩ Tần Sương nói như vậy, là bởi vì cô biết y thuật đơn giản, rút m.á.u với cô mà nói cũng đơn giản.

Lúc sau hai anh em đã tận mắt nhìn thấy Tần Sương cắm một ống tiêm rút m.á.u cho chính mình.

Sau khi rút xong, Tần Sương mới hỏi tiếp nói: “Cần tóc không?”

Dương Minh Thần suy nghĩ: “Nếu tới cũng tới rồi, vậy cho tôi mấy sợi đi, bớt đến lúc đó yêu cầu, tôi còn phải đi một chuyến.”

“Được.” Sau đó Tần Sương rút mấy chân lông tóc đưa cho đối phương.

Chờ hàng mẫu đều thu thập xong, hai anh em Dương Minh Thần phải rời đi.

Lúc đi, Dương Minh Diệu lại mang toàn bộ lễ vật trên xe dọn vào trong phòng Tần Sương.

Nói hay rằng, lễ gặp mặt.

Mà Tần Sương cũng không khách sáo, dù sao có tiện nghi không chiếm là đồ ngu.

Huống chi về sau còn có thể là người một nhà.

Đến khi ô tô rời đi, Tần Sương mới trở về phòng nghỉ ngơi.

Đương nhiên nhìn vật phẩm khắp phòng, cũng vung bàn tay lên đều thu vào không gian.

Tiễn hai người anh em nhà họ Dương đi, cuộc sống lại khôi phục yên tĩnh.

Tần Sương cũng là buổi sáng mỗi ngày làm việc, buổi chiều lắc lư ở trong núi.

Mà bộ đội bên kia, Hoắc Đình Châu đang ở huấn luyện binh lính, đã bị người thông báo có chuyển phát nhanh của anh.

Hoắc Đình Châu vừa nghe có chuyển phát nhanh, nhớ tới Tần Sương.

Ngay sau đó hét: “Toàn thể mọi người, tiếp tục chạy 3000 mét.”

“A, diêm vương đây là muốn đùa c.h.ế.t chúng ta.”

“Đúng vậy, đừng nói nữa, mau chạy đi, chạy không xong không có cơm ăn.”

Hoắc Đình Châu tuyên bố xong mệnh lệnh, trực tiếp đi chỗ bảo vệ cửa.

Anh mới mặc kệ những người đó phun tào như thế nào, dù sao anh chính là diêm vương.

Hiện tại không cố gắng đổ mồ hôi, lên chiến trường phải đổ m.á.u bỏ mạng, anh đều là vì tốt cho bọn họ.

Chờ anh đi đến chỗ bảo vệ cửa, trực tiếp hỏi: “Bọc đồ của tôi đâu?”

Binh lính thấy là Hoắc đoàn trưởng, trực tiếp đưa bọc đồ qua nói: “Đều đã kiểm tra, ngài nhận là được.”

Hoắc Đình Châu tiếp nhận bọc đồ, ký tên, trực tiếp trở về ký túc xá.

Mới vừa nhìn địa chỉ bưu điện gửi, xác thật là đối tượng gửi qua bưu điện cho anh, cũng không biết đều gửi cái gì qua bưu điện, còn rất nặng.

Nhưng dọc theo đường đi, gặp được người đều ở hỏi thăm ai gửi qua bưu điện cho anh.

Đây chính là lần đầu tiên diêm vương mặt lạnh nhận bọc đồ, muốn nói không hiếu kỳ, đó là không có khả năng.

Mà Hoắc Đình Châu cũng không che dấu, trực tiếp hào phóng nói cho bọn họ, là đối tượng của anh gửi qua bưu điện.

Sau đó không bao lâu, người toàn bộ bộ đội đều biết diêm vương mặt lạnh có đối tượng!

Hoắc Đình Châu trở về ký túc xá, đã gấp không chờ nổi mở bọc đồ ra.

Tuy lúc kiểm tra đồ vật hơi rối loạn, nhưng đồ vật còn bảo tồn hoàn hảo.

Anh lấy phong thư bên trong ra, nhìn bút tích đã biết là Tần Sương viết.

Chẳng qua trên giấy chỉ viết mười mấy chữ ít ỏi.

Hoắc Đình Châu: Em nhớ anh, anh có thể nhớ em không? Chờ hồi âm của anh!

Hết...

Loading...