Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 66

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:16:33
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẫn là Dương Minh Diệu xuống xe, đi lên trước hỏi: “Chào cô, xin hỏi Tần Sương ở nơi này sao?”

Vu Viên Viên nhìn người đàn ông đẹp trai, trái tim đập thình thịch.

Cô ấy hơi nói lắp: “Đúng... Đúng vậy, các anh tìm Sương Sương?”

Dương Minh Diệu mỉm cười nói: “Đúng vậy, chúng tôi tìm cô ấy, còn tưởng đi nhầm nơi.”

Nhìn nụ cười của đối phương, Vu Viên Viên thu hồi ánh mắt, vừa mở cửa vừa trả lời: “Sương Sương hẳn là sắp trở lại, nếu không các anh tiến vào đợi?”

Dương Minh Diệu gãi đầu, hơi xấu hổ nói: “Cô ấy không ở đây, chúng tôi đi vào sẽ không tốt đi? Sẽ không quấy rầy đến các cô chứ?”

Vu Viên Viên thấy anh ấy như hiểu lầm gì đó, trực tiếp giải thích nói: “Nơi này không phải khu thanh niên trí thức, hơn nữa nhà là Sương Sương mua, tôi chính là thuê ở nơi này, cho nên không sao.”

Thấy cô ấy nói như vậy, Dương Minh Diệu mới trả lời: “Vậy được, vậy tôi và anh trai quấy rầy rồi.”

Dương Minh Thần chờ em trai câu thông xong, lúc này mới xuống xe đi vào sân.

Nhìn tiểu viện sạch sẽ ngăn nắp, trong một góc chồng chất rất nhiều củi, vừa thấy chính là sinh hoạt gia đình.

Mà Vu Viên Viên dọn ra bàn và hai ghế nhỏ ra, nói với bọn họ: “Các anh ngồi chờ một lát, tôi đi rót nước cho các anh.”

Dương Minh Diệu: “Cảm ơn, làm phiền cô.”

“Không khách sáo, người tới là khách.”

Ngay ở lúc Viên Viên mới vừa cầm nước ấm ra, Tần Sương đã xách theo hai con thỏ trở lại.

Khi thấy hai gương mặt trong sân, đã biết nên tới vẫn phải tới.

Mà Dương Minh Diệu thấy cô trở về, lại đứng dậy trực tiếp đi đến trước mặt cô nói: “Sương Sương, cô cũng đã trở lại rồi.”

“Chờ lâu rồi sao? Tôi mới vừa vào trong núi.”

“Không chờ bao lâu.” Ngay sau đó nhìn về phía Dương Minh Thần: “Anh cả, đây là Tần Sương em nói, anh nhìn xem có phải rất giống hay không?”

Dương Minh Thần đánh giá Tần Sương, Tần Sương cũng đánh giá đối phương.

Khi hai người nhìn nhau trong chốc lát sau, Dương Minh Thần mới mở miệng nói: “Chào cô, tôi là Dương Minh Thần, đứng hàng lão đại trong nhà.”

Ngoài miệng anh bình tĩnh giới thiệu chính mình, kỳ thật trong lòng đầy sóng to gió lớn.

Khó trách em trai tích cực như vậy, xác thật lớn lên quá giống bọn họ.

Muốn nói không phải người một nhà, người khác có thể đều sẽ không tin tưởng.

Mà Tần Sương nhìn mặt Dương Minh Thần, cũng chấn kinh một chút.

Nhưng sau khi phản ứng lại, vẫn mỉm cười nói: “Chào anh, đi đường vất vả rồi, đợi chút ăn xong cơm trưa lại nói chuyện.”

Dương Minh Thần: “Được, vậy làm phiền.”

Tần Sương cầm con thỏ đi phòng bếp, để cho Vu Viên Viên làm luôn gà rừng hôm qua.

Rốt cuộc có sáu người, ba người đàn ông đều là có thể ăn.

Mà sau khi Hoắc Đình Xuyên và Mục Nghiệp Kiêu trở về, nhìn hai người đàn ông xa lạ trong sân trong nháy mắt cũng sửng sốt.

Mục Nghiệp Kiêu còn đỡ, không có phản ứng gì quá nhiều.

Chỉ có Hoắc Đình Xuyên giống như gà trống sắp muốn chiến đấu, thấy thế nào hai người cũng đều giống người đào góc tường của anh trai.

Đương nhiên hai anh em nhà họ Dương thấy Hoắc Đình Xuyên, vẫn có chút sửng sốt.

Bởi vì bọn họ đã gặp cậu ấy, không nghĩ tới cậu ấy cũng sẽ ở chỗ này.

Chỉ có chính Hoắc Đình Xuyên không quen biết đối phương.

Đương nhiên Tần Sương vừa ra, Hoắc Đình Xuyên đã mở miệng gọi: “Chị dâu nhỏ, hai người bọn họ là ai? Tìm chị sao?”

Một câu chị dâu nhỏ nháy mắt khiến hai anh em nhà họ Dương đen mặt.

Đều suy nghĩ, cải trắng này còn chưa tìm về, sẽ không phải đã bị heo bắt đi chứ?

Hơn nữa có thể bị Hoắc Đình Xuyên gọi là chị dâu, trừ bỏ diêm vương mặt lạnh nhà họ Hoắc kia, hình như cũng không còn ai đúng không?

Hơn nữa, đây đều là chuyện khi nào?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-66.html.]

Thật sự rất muốn đánh người làm sao bây giờ?

Tần Sương nghe thấy ba chữ chị dâu nhỏ, nhìn anh em nhà họ Dương đã biết Hoắc Đình Xuyên đánh chú ý gì.

Nghĩ thầm giờ còn chưa kết hôn đâu, đã giúp anh trai cậu ấy nhìn cô.

Nhưng cô cũng không thèm để ý, dù sao trước mắt không tính đổi người đàn ông.

Sau đó nói: “Hai người bọn họ là bạn của tôi, lại đây tìm tôi có việc, đừng nghi thần nghi quỷ.”

Hoắc Đình Xuyên không xác định hỏi: “Thật sự? Thật sự không phải người theo đuổi chị?”

“Không phải, nói bừa, cẩn thận tôi đánh cậu.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Nhận được đáp án chuẩn xác, lúc này Hoắc Đình Xuyên mới buông đề phòng cả người.

Chỉ cần không phải đoạt người, việc khác đều dễ nói.

Ngay sau đó nhìn về phía anh em nhà họ Dương nói: “Chào các anh, tôi tên Hoắc Đình Xuyên, em chồng của chị Sương.”

Dương Minh Thần và Dương Minh Diệu nghe lời này, còn có cái gì không biết.

Nhưng trước mắt còn chưa xác định, Tần Sương có phải người nhà bọn họ hay không, cho nên hiện tại cũng không dễ phát tác.

Cuối cùng vẫn là Dương Minh Thần mở miệng nói: “Chào cậu, tôi tên là Dương Minh Thần, bên cạnh là em trai của tôi Dương Minh Diệu.”

Hoắc Đình Xuyên nghe được tên hai người, cảm giác có chút quen tai, nhưng chính là không nghĩ ra.

Vẫn là Tần Sương nói: “Ba người các anh đều là từ Bắc Kinh tới, hẳn là sẽ có đề tài nói chuyện phiếm.”

“Chị dâu nhỏ, chúng em không thân, không có gì để nói chuyện, em đi giúp chị chặt củi trước.”

“Vậy được, cậu tùy ý.”

Tần Sương thấy bộ dáng bọn họ xác thật không giống có chuyện để nói, cũng không miễn cưỡng nữa.

Nhưng nhìn bộ dáng anh em nhà họ Dương, đã biết lần này lấy mẫu DNA là việc cầm phải làm.

Sau đó nhớ tới trang sức lúc trước ba mẹ để lại, cũng hỏi hai người bọn họ: “Năm đó lúc ba tôi thất lạc, trên người có bớt hay tín vật chứng minh thân phận không?”

Dương Minh Thần bị hỏi, cũng không giấu diếm, chỉ nói: “Năm đó lúc chú nhỏ mất tích không có tín vật, nhưng là bớt xác thật là có.”

“A? Bớt hình dạng gì?”

“Chỗ sau eo, có một cái bớt hình tròn màu đen, nhưng trôi qua lâu như vậy, chúng tôi cũng không biết biến đổi hình hay không.”

Tần Sương nghe thấy cái bớt này, ánh mắt co rụt lại.

Đôi tay có chút run rẩy lại hỏi lần nữa: “Các anh xác định là chỗ sau eo?”

Dương Minh Thần khẳng định nói: “Đúng vậy, dù sao cũng là chính miệng bà nội tôi nói.”

Tần Sương nhận được đáp án khẳng định, trong lòng vô cùng kích động.

Bởi vì lão ba cô cũng là có cái bớt ở nơi đó, có phải ba tiện nghi nơi này cũng là lão ba của cô hay không?

Hoặc là nói, lão ba không chết, xuyên qua đây trước cô?

Tần Sương càng nghĩ càng cảm thấy, cô hẳn là cần phải hỏi thăm tình huống của người ba tiện nghi này.

Rốt cuộc ba của nguyên chủ chỉ là mất tích, cũng không phải là đã chết.

Nhưng chuyện này còn chờ người đi rồi lại nói sau.

Mà Dương Minh Thần thấy Tần Sương nửa ngày không nói lời nào, cũng không tiếp tục mở miệng quấy rầy.

Anh biết cô đang nghĩ chuyện gì đó.

Nhưng không chờ bao lâu, Tần Sương đã mở miệng nói: “Đợi ăn xong cơm trưa, các anh lấy hàng mẫu thì đi thôi, khi nào có tin tức, lúc đó lại nói.”

“Nhưng, xác thật sau eo của ba tôi có bớt, về phần có phải cái các anh nói kia hay không, tôi cũng không biết.”

Dương Minh Thần nghe xong lời cô nói, khẳng định trong lòng lại thêm vài phần.

Rốt cuộc lần đầu tiên nhìn thấy Tần Sương, anh ấy cũng cảm thấy vô cùng thân thiết.

Có thể, đây là quan hệ huyết thống.

Nhưng hiện tại bọn họ chỉ có thể chờ kết quả, rốt cuộc nhận sai, đều sẽ tạo thành bối rối với lẫn nhau.

Loading...