Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 61

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:16:23
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Hoắc Đình Châu trở lại kinh thành, đã nói chuyện với trong nhà về Tần Sương.

Mẹ Hoắc biết được con trai có bạn gái, đã kêu lên vui vẻ.

Nháy mắt vứt chuyện của con thứ hai ra sau đầu.

Chẳng qua biết được con dâu mới vừa mười bảy tuổi, nháy mắt ánh mắt nhìn con trai đã thay đổi.

“Lão đại, có phải con trâu già gặm cỏ non hay không? Hơn nữa cô gái mới mười bảy tuổi, vậy bao giờ có thể kết hôn, sinh cháu cho mẹ?”

Hoắc Đình Châu bất đắc dĩ nhìn lão mẹ của mình: “Mẹ, có con dâu, cháu trai còn sẽ xa sao? Mẹ và ba con thân thể đều tốt như vậy, lại chờ mấy năm cũng không phải vấn đề, chủ yếu chính là, nếu con tới không kịp, vậy không phải còn có em trai con sao!”

“Thôi, đừng nhắc đến thằng nhóc thối kia với mẹ, rời nhà xuống nông thôn, trừ một lá thư bình an, lại không có tin tức gì, cũng không biết sống thế nào.”

Tuy mẹ Hoắc ngoài miệng nói ghét bỏ, nhưng trong lòng vẫn có chút nhớ thương.

Mà Hoắc Đình Châu cũng biết tính tình của lão mẹ nhà mình, cũng là trực tiếp mở miệng nói: “Lão nhị sống rất tốt, ở chung khu thanh niên trí thức một đại đội với người yêu của con, mỗi ngày đều ở kia cọ cơm, trừ hơi đen, thân thể còn chắc nịch hơn lúc trước.”

“Hơn nữa mỗi ngày đều sẽ tập thể dục buổi sáng với bạn gái của con, bạn gái con còn dạy nó công phu, ngày tháng còn tiêu sái hơn ở trong nhà.”

“Hơn nữa, tay đi săn của con dâu mẹ rất tốt, bọn họ sống không thiếu thịt ăn, con ở mấy ngày đều hâm mộ.”

Mẹ Hoắc vừa nghe con dâu biết công phu, nháy mắt đôi mắt sáng lên.

Năm đó bà ấy cũng từng lên chiến trường, cho nên vô cùng sùng bái với người biết công phu.

Không nghĩ tới đồ vật năm đó chính mình không học được, con dâu lại biết.

Ngay sau đó có chút không xác định hỏi: “Cô vợ nhỏ của con thật sự lợi hại như vậy?”

“Vâng, hai con có thể đánh ngang tay, hơn nữa vẫn là ở dưới cô ấy lưu tình, nếu dùng ra toàn lực, con có thể đều không phải đối thủ.”

Lời này Hoắc Đình Châu không nói bừa, rốt cuộc kiếp trước Tần Sương học cách đấu rất nhiều phức tạp, hơn nữa một thân mạnh mẽ, thật muốn dùng ra toàn lực, Hoắc Đình Châu xác thật đánh không lại.

Mà mẹ Hoắc nghe xong con trai nói, càng muốn trông thấy con dâu này sớm một chút.

Nghĩ nếu không chờ cuối năm, đi qua thăm con trai nhỏ, thuận tiện nhìn xem?

Lúc sau hai mẹ con lại nói một ít việc khác.

Hoắc Đình Châu trở về bộ đội.

Nếu không phải mẹ Hoắc quá bát quái, anh cũng sẽ không đi nhanh như vậy.

Thật sự là mẹ già của anh quá dong dài, nói mà lỗ tai anh đều đau.

Mà Tần Sương bên này còn không biết, đối tượng mới xuất hiện của mình, đã nói hết gốc gác của mình cho mẹ chồng tương lai.

Cô bên này lăn lộn một ngày, lúc này đang ở rừng cây nhỏ vùng ngoại thành chờ giao dịch.

Nhìn thời gian trên đồng hồ, nghĩ thầm buổi tối muốn lại đi làm một vụ lớn hay không.

Nhưng cũng kỳ quái, tối hôm qua đã c.h.ế.t nhiều người như vậy, hôm nay lúc này còn không nghe được tiếng gió.

Chẳng lẽ còn chưa bị người phát hiện?

Vân Mộng Hạ Vũ

Kỳ thật bên kia thật đúng là không bị người phát hiện.

Trong nhà chỉ có hai người sống, sau khi tỉnh lại, căn bản sợ tới mức không kịp báo công an, đã cuốn gói chạy trốn.

Rốt cuộc không có chỗ dựa, không chạy trốn nhanh, chờ bị phát hiện, hai các cô cũng tuyệt đối không có ngày tháng tốt lành.

Tác oai tác phúc lâu như vậy, kẻ thù cũng không ít.

Nhưng chờ Tần Sương giao dịch xong, mới phát hiện thành phố khắp nơi đều là công an.

Cô đi vào Tiệm Cơm Quốc Doanh, đã nghe được những người khác nói: “Các người nghe nói không, tối hôm qua tai họa kia bị người giết, cũng không biết vị anh hùng nào có năng lực như vậy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-61.html.]

“Tôi cũng nghe nói, nghe nói c.h.ế.t rất thảm.”

“Tôi còn nghe nói, hai phụ nữ kia đã chạy, cũng không biết trốn đi nơi nào rồi. Nhưng anh nói vì sao những người đó đều chết, mà hai người này không chết?”

Bàn bên cạnh nghe xong, nói tiếp: “Tôi đoán nhất định là vị anh hùng kia không g.i.ế.c phụ nữ.”

“Dừng, tôi thấy chính là lười g.i.ế.c hai con gà yếu.”

Tần Sương nghe xung quanh bát quái, nghĩ thầm lúc này mới đúng, bằng không cô đều cho rằng tối hôm qua chuyện gì cũng chưa làm.

Chỉ có náo nhiệt lên, buổi tối cô mới có thể đục nước béo cò.

Nhưng cơm nước xong lại đi trạm phế phẩm một chuyến.

Thiếu chút nữa quên còn chưa đi bên kia, cũng không biết lúc này còn có thứ tốt hay không.

Mà lúc này Dương Minh Diệu lại xuất hiện ở tiệm cơm, sau khi nhìn một vòng, mới phát hiện quả nhiên Tần Sương ở chỗ này.

Sau đó giờ cơm chiều, đi đến trước mặt Tần Sương nói: “Chào cô, có thể chung bàn không?”

Tần Sương ngước mắt thấy người đến là anh ấy, không biết nghĩ đến cái gì, nói: “Có thể, dù sao tôi cũng sắp ăn xong rồi.”

“Được, vậy cảm ơn.”

Tần Sương nhìn người đàn ông này, luôn cảm giác kì quái, hơn nữa người đàn ông này nhìn chằm chằm cô đã lâu, sợ không phải bọn buôn người chứ?

Tuy chính mình lớn lên cũng không tệ lắm, nhưng hiện tại bọn buôn người đều trắng trợn táo bạo như vậy sao?

Nhưng, địch bất động ta không động, nếu anh ấy dám ra tay, cô khiến cho anh ấy biết vì sao hoa lại đỏ như vậy.

Mà lúc này Dương Minh Diệu còn không biết, chính mình đã bị người dán nhãn thành bọn buôn người.

Nếu biết, đoán chừng tức đến chết.

Anh ấy lớn lên soái như vậy, thoạt nhìn không giống người tốt như vậy sao?

Chờ anh cầm đồ ăn trở về, đã ngồi đối diện với Tần Sương.

Quan sát gần, anh ấy cho rằng người này không sai, chính là em gái của anh.

Mà Tần Sương lại trực tiếp hỏi: “Anh nhìn tôi như vậy làm gì? Chúng ta quen nhau sao?”

Thật sự là ánh mắt đối phương nóng rực, khiến cô không nghi ngờ đều không được.

Nhưng thật ra Dương Minh Diệu bị hỏi như vậy, nháy mắt ngây ngẩn cả người.

Sau đó hơi xấu hổ nói: “Cô không phát hiện hai ta lớn lên rất giống sao?”

Tần Sương bị hỏi như vậy, cũng ngây ngẩn cả người.

Dù thế nào cô cũng chưa nghĩ đến, đối phương lại nói một câu như vậy.

Nhưng cẩn thận đánh giá, vẫn đừng nói, xác thật hai người lớn lên rất giống nhau.

Ngay sau đó nghĩ đến người ba tiện nghi của mình là bị nhặt được, chẳng lẽ là thân thích bên kia của ba ruột?

Chỉ là nghĩ có cần trùng hợp như vậy hay không, sinh tử của ba ruột còn chưa biết, cô lại đã gặp gỡ người nhà của ba ruột trước.

Ngay sau đó nghi hoặc nói: “Sẽ không phải nhà các anh từng bỏ rơi một đứa trẻ chứ? Lại là ba tôi có tuổi tác lớn như vậy?”

“Đúng đúng đúng, nhà của chúng tôi từng thất lạc một chú nhỏ, mọi người tìm nhiều lần cũng chưa tìm được, tiiu cũng là lần đầu tiên gặp cô, đã có cảm giác đặc biệt thân thiết, cho nên mới nhìn chằm chằm cô thật lâu.”

Tần Sương thầm mắng trong lòng một tiếng, thật đúng là trùng hợp mẹ nó trùng hợp mở cửa, trùng hợp về đến nhà.

Nhưng cô cũng không phải là dễ lừa dối, cũng trực tiếp hỏi: “Các anh có tín vật gì có thể đại biểu không? Rốt cuộc hiện tại ba tôi thuộc về dân cư mất tích, mẹ tôi cũng đã chết, anh tìm tới cửa như vậy, tôi không xác định tôi chính là người các anh muốn tìm.”

“Cái kia, cô có thể tôi chút m.á.u và tóc không? Tôi vảo anh trai tôi cầm đi Hương Giang bên kia xét nghiệm một chút sẽ biết.”

Tần Sương vừa nghe, đối phương biết cũng rất nhiều, còn biết nghiệm DNA.

Loading...