Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 60

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:16:21
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Sương tìm kiếm mấy lần cũng chưa tìm được đồ vật, mua dò xét kim loại ở thương thành.

Cô cũng không tin, không tìm thấy bảo bối.

Cho đến khi đến một căn phòng cũ ở hậu viện, máy móc mới tích tích vang lên.

Trong lòng mắng một đám cáo già.

Ngay sau đó lấy cái xẻng ra bắt đầu làm việc.

Một rương bảo bối khai quật, Tần Sương quả thật vui vẻ hỏng rồi.

Đây có thể thoải mái hơn kiếm tiền nhiều.

Chờ tìm toàn bộ sân một lần, Tần Sương mới thu tay lại rời khỏi nơi này.

Chờ lại trở lại nhà khách lần nữa, sắc trời đã trở nên trắng.

Cô nằm ở trên giường, nhìn bảo bối trong không gian, cười cười ngủ say.

Mà Dương Minh Diệu ở lúc dậy sớm ăn bữa sáng, chờ mãi đều không thấy Tần Sương ra, nghĩ thầm không phải là đi rồi chứ?

Cho đến giữa trưa Tần Sương mới dậy, chuẩn bị đi xuống ăn cơm trưa.

Đương Dương Minh Diệu nghe thấy tiếng đối diện mở cửa, anh mới xác định người còn chưa đi.

Sau đó cũng đi theo Tần Sương đi xuống.

Mà Tần Sương ăn xong cơm trưa, tiếp theo đi tìm chợ đen bên này.

Rốt cuộc ngày mai phải về thôn, thời gian đã không nhiều lắm.

Chính là đi tới đi lui, luôn cảm giác có người đang đi theo cô.

Nhưng cô không cảm nhận được ác ý, cô không chú ý nữa.

Chờ cô tìm được chợ đen, mới phát hiện người nơi này đều che mặt, căn bản thấy không rõ ai là ai.

Đương nhiên hai người trông cửa không tính.

Cô đeo khẩu trang, trực tiếp đi qua.

Đi đến chỗ thu phí, mở miệng nói: “Tôi muốn mua đồ vật.”

Trông cửa ngước mắt nhìn, rồi nói: “2 đồng.”

Tần Sương cho tiền, trông cửa cho đi vào.

Sở dĩ Tần Sương muốn mua, chủ yếu là hỏi thăm giá hàng bên này một chút, rốt cuộc mỗi một nơi giá hàng đều không giống nhau.

Nếu không hỏi thăm rõ ràng, chờ làm giao dịch sẽ có hại.

Mà ở lúc cô đi vào đó không lâu, Dương Minh Diệu cũng giao tiền đi vào.

Tần Sương đi đến một sạp bán dược liệu, nhìn cảm thấy cũng không tệ lắm, trực tiếp hỏi: “Ông bác bán thế nào?”

Ông bác nhìn Tần Sương, nói thẳng nói: “Nếu cô đều muốn toàn bộ, cho tôi 40 đồng tiền là được, những thứ này đều là chính mình đào ở trong núi, bảo đảm đều là thứ tốt, hơn nữa tôi đều bào chế xong, tuyệt đối để được lâu.”

Đương nhiên Tần Sương biết đều là bào chế tốt, tuy y thuật của cô không phải rất tinh thông, nhưng cơ bản thường thức đều đã học.

Sau đó cô nói: “Có thể, đều bọc lại đi.”

Ông bác vừa nghe cô xác định đều muốn, lập tức bắt đầu đóng gói.

Rốt cuộc ông ấy đã bán hai ngày cũng chưa người mua.

Thật vất vả gặp được biết hàng, động tác cần phải nhanh lên.

Chờ Tần Sương cho tiền, lại thay đổi địa phương lần nữa.

Cô vừa mới dạo qua một vòng, trên cơ bản xem như đã biết giá hàng.

Nhưng vừa xoay người một cái, đã phát hiện người đàn ông cư trú đối diện nhà khách, trong lòng chợt hiểu, vừa rồi theo dõi cô sẽ không phải là anh ấy chứ?

Nhìn cũng không giống người xấu, sao lại theo dõi cô?

Chỉ là người này có thể theo như vậy, chờ lát cô phải ném đối phương ra.

Vạn nhất bị người phát hiện, sẽ phiền toái.

Cứ như vậy, chờ Dương Minh Diệu lại tìm kiếm Tần Sương lần nữa, đã phát hiện không thấy người.

Anh ấy thầm mắng một tiếng: “Sao chạy nhanh như vậy, đáng chết!”

Mà sau khi Tần Sương rời đi, ngay lập tức tìm một nơi đổi trang phục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-60.html.]

Chờ lại xuất hiện lần nữa, lại biến thành cô gái xấu bện hai bánh quai chèo.

Cô thuần thục lại đi đến cửa chợ đen lần nữa, nói với trông cửa: “Tìm lão đại các anh, có hàng muốn ra.”

Trông cửa nghe được tiếng, vừa ngẩng đầu, thiếu chút nữa nhảy dựng.

Nghĩ thầm, sao lại có người xấu như vậy, thiếu chút nữa tuôn ra quốc tuý.

“Cô muốn bán cái gì? Tôi nói cho cô, đồ vật không tốt, chúng tôi không thu.”

Tần Sương lười vô nghĩa, trực tiếp xốc một góc sọt lên để đối phương xem.

Trông cửa vươn đầu nhìn thoáng qua, lập tức nói: “Cô chờ, tôi đi rồi quay lại.”

Tần Sương đứng ở một bên, lẳng lặng chờ.

Dù sao đêm nay làm một vụ lớn cho xong việc.

Đợi vài phút, người nọ vừa rồi mới thở hổn hển chạy tới.

“Lão đại chúng tôi muốn gặp cô, theo tôi đi đi.”

“Được, dẫn đường.”

Tần Sương đi theo đối phương, rẽ mấy cái ngõ nhỏ, rốt cuộc mới đi đến nơi.

Ngay sau đó đã thấy dẫn đường gõ vài cái lên cửa, bên trong đã bị người mở ra.

Tần Sương nhìn vào mắt đối phương, nhấc chân đi vào.

Kết quả mới vừa đi đến nhà chính, đã nhìn thấy người quen.

Phong Tư Niên nhìn người đi vào, cũng là sửng sốt.

Ngay sau đó cười nói: “Sương gia khéo như vậy, chúng ta lại gặp mặt.”

Tần Sương cũng không nghĩ tới ông ấy ở chỗ này, nghĩ thầm nếu là người quen, vậy càng tốt.

“Phong gia, khéo như vậy, chợ đen nơi này lại cũng là của chú.”

Phong Tư Niên khách sáo trả lời: “Buôn bán nhỏ, chỉ là cô không lăn lộn ở bên kia, chuẩn bị tới bên này sao?”

“Không, hôm nay chính là đi ngang qua nơi này, vừa lúc có hàng, đồng bạn lười đến lại chở đi, cho nên tôi tới đây nhìn xem.”

“A? Lại còn có chuyện tốt như vậy?”

Tần Sương mặt không đỏ hơi thở không suyễn nói tiếp: “Xác thật trùng hợp, chỉ là nếu mọi người đều là người quen, tôi cũng đỡ phải nói giá cả, tôi tin tưởng Phong gia cũng sẽ không hố tôi đi?”

“A, cô cũng không khách sáo.”

“Ta có cái gì có thể khách sáo, chú không ở bên kia, tôi chính là làm rất nhiều giao dịch với Phong Tứ, mọi người đều quen thuộc như vậy, cần gì khách sáo làm kiêu, ngài nói đúng không?”

“Ha hả.” Phong Tư Niên cười, cười đến vô cùng vui vẻ.

Kỳ thật ông ấy rất thích tính cách của đối phương, chỉ là mỗi lần gặp mặt đều là ngụy trang, cái này làm cho ông ấy rất là tiếc hận.

Chính là ăn cơm của người này, ông ấy cũng hiểu.

An toàn quan trọng nhất.

Vân Mộng Hạ Vũ

Lúc sau Tần Sương và Phong Tư Niên lại trò chuyện trong chốc lát, rời trở về chuẩn bị vật tư.

Mà sau khi Tần Sương rời đi, Phong Tư Niên nói với Phong Cửu: “Vị vừa rồi kia, bình thường giao dịch không cần giở trò, rốt cuộc Phong Tứ bên kia hợp tác rất nhiều lần đều không chuyện gì, nếu cậu đắc tội người, về sau chúng ta chính là phải kiếm rất ít tiền, rốt cuộc Phong Tứ đưa hàng tới cậu cũng đã gặp, cho nên hiểu không?”

Phong Cửu nghe được đại ca nói, có chút xấu hổ nói: “Đại ca, đen ăn đen em chỉ làm một lần như vậy, về sau thật sự không mạo phạm nữa, cho nên anh yên tâm đi.”

“Hừ, tốt nhất, nếu không có mắt, cậu cút trở về cải tạo cho tôi.”

Phong Cửu: “Vâng, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.”

Hôm nay Phong Tư Niên lại ở chỗ này, cũng là khoảng thời gian trước người phía dưới thông cái sọt, ông ấy mới có thể lại đây xử lý.

Nếu không làm sao có thời giờ chuyện trò vui vẻ ở chỗ này.

Đương nhiên có thể lại gặp được Tần Sương lần nữa, cũng coi như là vui mừng ngoài ý muốn.

Tuy không biết gương mặt thật của đối phương, nhưng cách nói năng và kiến thức đối phương, khiến ông ấy rất thưởng thức.

Nhân tài như vậy, thật sự không biết ông chủ dạng gì có thể thu phục cô, thật là đáng tiếc.

Phong Tư Niên cảm khái Tần Sương không biết, cho dù biết, cô cũng chỉ cười ha hả.

Cô tính tình nóng này không thu phục người khác đã không tồi rồi, bảo cô làm công, nghĩ chuyện đẹp gì vậy.

Khi cô tháo trang sức, mang theo một ít đồ vật cho bạn trai đi bưu cục.

Mấy ngày nay tách ra, cô thật đúng là hơi nhớ người đàn ông kia.

Loading...