Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 247

Cập nhật lúc: 2025-04-03 06:08:25
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn thấy biểu cảm u oán của Hoắc Đình Xuyên, giống như oán phụ, mọi người đều bật cười.

Thấy cậu ấy như vậy, Tần Sương bất lực nói: “Anh trai cậu đến đây là để làm nhiệm vụ, có thể nhân tiện đến thăm cậu là tốt lắm rồi, đừng làm như oán phụ nữa, mất mặt!”

Hoắc Đình Xuyên bĩu môi: “Hứ, em cũng chẳng thèm!”

“Ha ha ha ha...”

Sau chuyện này, Ngô Địch cũng trưởng thành hơn rất nhiều.

Còn Tần Sương, kể từ đó cũng không có việc gì làm, ngoài việc ngày ngày đi làm ruộng, chính là ở nhà đọc sách và dạy em trai học hành.

Mãi cho đến ngày trước khi khai giảng, Tần Sương mới đưa hai anh em trở về, tiện thể giao dịch một chuyến hàng với Phong Tứ.

Về phần Hoắc Đình Châu, sau khi đưa bọn tội phạm về Kinh Đô, sau khi thẩm vấn, Khúc Văn Bác vì muốn giảm án, đã bán đứng ba mình một cách triệt để.

Tình cha con vốn đã không còn nhiều, có thể nói là bán đứng mà không chút d.a.o động.

Ngay sau đó, gia đình Khúc ở thành phố H, bị bắt giữ toàn bộ chỉ trong một đêm, thậm chí còn tìm thấy rất nhiều heroin, tiền bạc và đồ cổ, có thể nói là giàu có vô cùng.

Tất nhiên, điều khiến cấp trên chú ý nhất vẫn là bản thiết kế và vũ khí mới mà Hoắc Đình Châu mang về.

Sau khi cố gắng hết sức, đội của bọn họ chỉ giữ lại được một nửa số vũ khí, một nửa còn lại đều bị nộp lên viện nghiên cứu.

Tần Phong biết được là con gái mình làm, cũng im lặng, cho dù người khác có hỏi thế nào, ông ấy cũng nói không rõ.

Dù sao năm đó đi làm nhiệm vụ lâu như vậy, ông ấy cũng không biết con gái mình đã học được những gì.

Thủ trưởng không moi được thông tin gì từ Tần Phong, liền tức giận mắng ông ấy một trận.

Nói là nhân tài ưu tú như vậy, ba ruột lại không biết gì, còn bảo ông ấy không có việc gì thì nên liên lạc với con gái nhiều hơn.

Bây giờ chỉ còn chờ kết quả của viện nghiên cứu, một khi chế tạo thành công vũ khí mới, nhân tài như vậy tuyệt đối không thể để người khác biết đến sự tồn tại của cô.

Đặc biệt là s.ú.n.g b.ắ.n tỉa, ngay cả một người lãnh đạo như ông ấy, nhìn thấy cũng yêu thích không buông tay.

Nếu không biết người này yêu nước, có lẽ bây giờ bọn họ đã bắt cô về rồi.

Người như vậy, nếu ra nước ngoài, bị kẻ khác lợi dụng, thì đối với đất nước bọn họ sẽ là một đòn chí mạng.

Tần Sương vẫn chưa biết chuyện này, lúc này cô đang cùng bạn bè vừa ăn hướng dương vừa hóng chuyện.

“Sương Sương, cậu nói xem người phụ nữ này nghĩ gì vậy? Không phải cô ta rất thích Đình Xuyên của chúng ta sao? Sao lại chui vào đống rơm với tên lưu manh đó?”

“Tên lưu manh đó nhỏ con như vậy, sao cô ta lại thích được?”

“Chẳng lẽ mồm mép cũng có người thích?”

Những người xung quanh nghe thấy lời nói của Mục Nghiệp Kiêu, đều đỏ mặt.

Tần Sương và mấy người kia suýt chút nữa bị sặc c.h.ế.t vì lời nói của cô ấy.

“Mục Nghiệp Kiêu, cậu đã xem gì vậy? Mắt cậu không đau sao? Nếu bạn trai tương lai của cậu biết được, cậu không sợ anh ấy giận sao?” Tần Sương bất lực nói.

“Ôi chao, chỉ là vô tình nhìn thấy thôi, dáng người kém như vậy, tôi không thích, bạn trai sau này của tôi nhất định phải cao to, vạm vỡ, nếu không sẽ không đủ cho tôi ‘hành hạ’ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-247.html.]

Mọi người: Đây là những lời hổ báo cáo chồn gì vậy?

Đây là lời một cô gái độc thân có thể nói sao?

Thấy mọi người xung quanh đều nhìn về phía bọn họ, Vu Viên Viên đỏ mặt nói: “Nghiệp Kiêu, đừng nói nữa, nói nữa cậu sẽ ế chồng đấy.”

Thấy mọi người nhìn mình, Mục Nghiệp Kiêu mặt dày đáp: “Hừ, sau này tôi sẽ cưới chồng, có gì phải ngại chứ, hơn nữa mọi người ngoại trừ khuôn mặt khác nhau, bộ phận trên cơ thể không phải đều giống nhau sao?”

Mọi người: Ngất xỉu!

Tần Sương càng thêm bất lực, đỡ trán, cô có thể giả vờ không quen biết người phụ nữ này được không? Rõ ràng trước đây cô ấy không như vậy.

Chẳng lẽ bị mấy bà thím trong thôn lây nhiễm rồi?

Bọn họ đang trò chuyện rôm rả, thì Bạch Linh Linh lúc này chỉ muốn c.h.ế.t quách cho xong.

“Đại đội trưởng, là hắn ta bỏ thuốc tôi, cưỡng bức tôi, tôi muốn báo công an, tôi muốn đưa hắn ta vào tù!”

Nghe thấy cô ta nói vậy, tên lưu manh “phì” một tiếng, nói: “Đại đội trưởng, người phụ nữ này nói bậy, rõ ràng là cô ta tự nguyện, còn nói là không lấy tôi thì không lấy ai, tôi là công dân tốt, tuân thủ pháp luật, sao có thể phạm tội cưỡng h.i.ế.p được, tội này có thể mất mạng đấy.”

“Hơn nữa, cô ta còn có thuốc k.í.c.h d.ụ.c và thuốc mê, không tin mọi người đi khám xét chỗ ở của cô ta là biết, ban đầu cô ta muốn bỏ thuốc cho thanh niên trí thức Hoắc, nhưng người ta rất cẩn thận, tránh né cô ta, cuối cùng không chịu đựng được sự dày vò, mới tìm đến tôi, nếu tôi nói dối, đời này sẽ sống trong nghèo khổ.”

Dù sao cũng đã nghèo rồi, hắn ta không sợ nghèo hơn nữa.

Chỉ cần cưới được người phụ nữ này về nhà, hắn ta không tin cô ta không có tiền mua lương thực.

Ban đầu đã nói rõ, hắn ta sẽ giúp cô ta xử lý thanh niên trí thức Hoắc, nhưng mãi mà không thành công, người phụ nữ này liền chỉ thẳng mặt mắng hắn ta, hắn ta cũng là đàn ông, sao có thể chiều theo cô ta được.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đã không biết điều, vậy thì cứ cưới về nhà hành hạ cho rồi.

Còn về số thuốc đó, đương nhiên là do hắn ta bán cho cô ta trước đây, dù sao danh tiếng của cô ta trong thôn cũng không tốt, cho dù hắn ta là lưu manh, nhưng cũng là người địa phương, hắn ta không tin người nhà lại giúp đỡ người ngoài.

“Tôn Hạo, anh nói bậy, tôi không có!”

“Muốn cưới tôi, anh nằm mơ đi! Cho dù tôi c.h.ế.t cũng sẽ không gả cho anh!”

Bạch Linh Linh nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn ta, vẻ mặt căm phẫn không thể che giấu.

Cô ta muốn trở về thành phố, sao có thể gả cho kẻ quê mùa, hơn nữa gia đình lại nghèo rớt mồng tơi, xấu xí.

Cho dù hôm nay cô ta đã mất đi đời con gái, nhưng chỉ cần có thể trở về thành phố, tùy tiện tìm một người đàn ông giàu có góa vợ, cũng tốt hơn là theo hắn ta.

Chỉ tiếc là chưa “ăn” được Hoắc Đình Xuyên, thật sự là quá thiệt thòi!

Thấy hai người bọn họ đều có lý, đại đội trưởng bực bội nói: “Hai người rốt cuộc muốn giải quyết thế nào? Giải quyết công khai hay riêng tư?”

“Nếu giải quyết công khai, tôi sẽ báo công an đến giải quyết chuyện này, dù sao những gì hai người nói đều không đáng tin.”

“Nếu giải quyết riêng tư, muốn kết hôn thì kết hôn, không muốn kết hôn thì hãy chuẩn bị tinh thần bị người ta tố cáo tội cưỡng hiếp, hai người đều đã trưởng thành, tự chịu trách nhiệm về hành động của mình!”

Nhiều người như vậy đã nhìn thấy hai người họ “ân ái” với nhau, nếu không kết hôn, chắc chắn sẽ có người tố cáo bọn họ quan hệ bất chính.

Lần trước, một thanh niên trí thức tuy bị bắt gian tại trận từ nhà người khác chạy ra ngoài, nhưng thanh niên trí thức đó đã được bác sĩ kiểm tra, vẫn còn trong trắng, nên lúc đó cũng không ai quan tâm nhiều, kết quả là sự dung túng này suýt chút nữa khiến toàn bộ điểm thanh niên trí thức bị thiêu rụi.

Còn cô thanh niên trí thức này cũng là kẻ ngốc, ngay cả loại thuốc đó cũng dám tàng trữ, đúng là tự tìm đường chết!

Loading...