Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 235

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:47:56
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ có Trường Hàm vẫn ở chỗ cũ đợi cô ta qua rồi nói: “Linh Linh, em vừa nãy đã vượt quá rồi, đó là chuyện của người ta, chúng ta vừa tới vẫn nên khiêm tốn, nếu như chọc Đại đội trưởng tức giận, em sau này đừng nghĩ tới quay về thành phố nữa.”

“Hừ, giận thì giận, em muốn quay về thành phố thì dù ông ta có không đồng ý, em cũng có thể quay về.” Chỉ cần gả cho Hoắc Đình Xuyên, cô không tin đại đội trưởng dám ngăn cản.

Trương Hàm thấy cô ta như vậy, cũng bất lực thở dài nói: “Đi thôi, quay về ăn cơm, thức ăn nguội hết không ngon.”

Họ tới đây lâu như vậy chưa từng ăn thịt, anh ta không muốn lãng phí.

Hơn nữa mấy người rõ ràng đều đứng về phía thanh niên trí tức Tần, nếu Linh Linh còn không tỉnh ngộ, anh ta chỉ có thể buông tay, dù sao ba mẹ của anh ta không cho phép anh ta phạm lỗi ngu ngốc liên lụy đến cả gia tộc.

Nhìn bóng Trương Hàm rời đi, ánh măt Bạch Linh Linh lại u ám một lúc.

Đàn ông quả nhiên đều không phải thứ gì tốt, trước đây thích cô ta như vậy, nay nói vứt bỏ là vứt bỏ.

Nhưng dù sao cũng là lốp dự phòng, về dỗ dành là được, sau đó cô ta bê hộp cơm của mình đi theo.

Còn bên phía Tần Sương vốn đang muốn ăn tối, kết quả đột nhiên nghe thấy một đám người mắng chửi ở cổng.

Cô ấy bỏ khúc gỗ trong tay, đứng lên nói: “Hoắc Đình Xuyên, những người gây sự đến rồi.

Tần Sương sớm đã dự liệu mấy người này không được chia thịt, chắc chắn sẽ tới gây sự.

Dù sao những năm này ăn thịt có thể nói là một chuyện lớn.

Dương Minh Trạch thấy em gái nói có người tới gây sự, cũng muốn xem là ai.

Anh ấy liền nói: “Viên viên em đưa Hổ Tử về phòng đi, đừng dọa tới trẻ nhỏ, Lục Thần thì canh giữ ở trong sân.”

Lục Thần gật đầu, “Yên tâm, không cho người nào vào.”

Tuy là anh ấy không giỏi bằng họ, nhưng đánh hai người thì vẫn được, dù sao mỗi ngày làm việc rèn luyện sức khỏe, cũng không phải là vô ích.

Nếu khi vừa tới nông thôn thì thực sự là yếu ớt.

Tần Sương cầm theo một cây gậy, mở cửa lớn, nhìn ở cổng có hai mươi mấy người, khóe miệng cười giễu cợt, “Thật sự là khách quý, hôm nay sao lại lắm súc sinh đến tìm c.h.ế.t thế?”

Hoắc Đình Xuyên: “Đúng vậy, một lũ súc sinh, ảnh hưởng đến chúng ta ăn tối, đáng chết!”

“Phi! Con khốn, mày dựa vào đâu không chia thịt cho chúng ta, ở đây là thôn Cảnh Dương, các ngươi là người ngoài, cẩn thận chúng ta khiến cho các ngươi không trở về thành phố được!” Một người phụ nữ đanh đá nói.

“Đúng vậy, hôm nay mày phải bổi thường tổn thất cho bọn tao, nếu không đừng trách bọn tao không khách khí!”

Tần Sương nhìn khuôn mặt xấu xa của từng người, lạnh nhạt đáp: “Lợn rừng là do tôi đánh chết, tôi muốn cho ai ăn thì cho người đó, mấy người tính là gì mà cũng dám tìm cảm giác tổn tại ở chỗ tôi, thật xem tôi là người tốt tính à?”

Cô hiện giờ rất giận, người nào cũng không có lương tâm mà cũng không xứng ăn thịt!

Mục Nghiệp Kiêu nhìn thấy đám người này, cũng đột nhiên nói: “A, đây không phải là Tiền lão nhị sao? Em dâu ở trên giường ông ngủ với ông rất thoải mái chứ?

“Còn có Tiền lão tứ, đám cỏ xanh trên đầu ông ông có biết không?”

“Ha, bị cắm sừng rồi, cũng không trách ông, ai bảo ông không biết sinh con, chỉ có thể để vợ mượn giống sinh con trai.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Mọi người: “………..”

Họ nghe thấy gì đây?

Mượn giống sinh con trai?

Cô ấy làm sao mà biết được?

Tiền lão tứ bị Mục Nghiệp Kiêu vạch trần bí mật, mặt cũng âm trầm nói: “Thanh niên trí thức Mục, tôi không biết cô nghe được ở đâu tin đồn đó, cô chớ có bôi đen tôi!” Ông ta lẽ nào không mặt mũi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-235.html.]

“Hừ, vợ và anh thai ông đánh nhau trong rừng, không chỉ một mình tôi nhìn thấy, không thể sinh con là không thể sinh, một người đàn ông không phải là đàn ông cũng không ngại mà nói chuyện, tôi nếu là ông thì đã xấu hổ không dám ra cửa rồi.”

Mục Nghiệp Kiêu là tài năng buôn chuyện trong thôn, chỉ cần trong thôn có tin gì, thì chẳng có gì cô không biết, mấy chuyện buôn dưa đó chẳng phải là miễn phí cho mọi người sao.

Còn mấy người Tần Sương nghe Nghiệp Mục Kiêu nói xong, thì đúng là một lời khó nói hết.

Cô là một cô gái nhà lành, cuối cùng đã nhìn thấy chuyện gì ở trong thôn vậy?

Lẽ nào sao này thật sự đã định là sống đời cô độc?

Thật sự là lo thay cho chồng tương lai của cô ấy!

Tiền lão tứ bị người ta vạch trần đến tận gốc, thấy mọi người đều thương cảm nhìn ông ta, cũng nắm chặt nắm tay nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô giỏi lắm, tôi nhớ cô rồi!”

“Đừng, đừng có nhớ tôi, lại còn ai đó, vị gọi là Quách Đạt, quả phụ sống có tốt không, có phải là ngủ thích hơn vợ ông không? Đứa bé trong bụng quả phụ có phải là của ông không?”

“Chị dâu Quách, người đàn ông của chị có con riêng, chị không muốn nói ra à?”

Dưa của Tiền lão tứ còn chưa ăn xong, lại đến dưa nhà họ Quách, thanh niên trí thức này sao cái gì cũng biết.

Quách Đạt thấy vợ hung ác nhìn hắn ta, cũng chột dạ nói: “Vợ ơi, em đừng nghe nó nói bậy, anh không có ngủ với quả phụ, thật đấy!”

Nhưng Mục Nghiệp Kiêu không sợ to chuyện tiếp tục nói: “Còn có ai đó, Vương Tiểu Hoa, cô bán m.ô.n.g để kiếm tiền, cả nhà tiêu có dễ chịu không?”

“Còn có ai đó…” Vốn đám người tới gây sự, nhưng chuyện chia thịt chưa được giải quyết, thì nghe thanh niên trí thức Mục bla bla nói tất cả chuyện xấu của mọi người.

Trong hơn hai mươi người, chỉ có 8 người là trong sạch, còn lại toàn bị đều bị vạch trần.

Có thể nói, hôm nay đám người kia không kịp đề phòng dưa này.

Đặc biệt là những người đàn ông đến để giúp đỡ, nghe Mục Nghiệp Kiêu vứt ra từng dưa một, nổ toanh bành khiến người nghe không biết nên nói gì mới được.

Cô nói cô báo thù cũng được, nhưng cô làm như thế rất dễ bị ghi thù đó!

Cô lẽ nào không thấy những ánh mắt như muốn ăn thịt người của mấy người đó sao?

Còn có chuyện đàn ông người ta một lần mười mấy giây cô cũng đem ra nói, cô còn là phụ nữ không?

Quan trọng là cô là một người ngoài tại sao lại biết rõ như vậy, còn biết nhiều hơn cả chó trong thôn!

Đương nhiên kinh hãi không chỉ có họ, mấy người Tần Sương cũng bị chấn động đến muốn quay về rửa lại lỗ tai.

Bạn nhỏ này, lại tự mình lén ăn nhiều dưa như vậy!

Thực ra Mục Nghiệp Kiêu không phải không chia sẻ với mọi người, thực ra là mấy dưa này quá bẩn thỉu.

Hôm nay nếu không phải đám người này đến cửa gây sự, cô ấy cũng lười nói.

Sự im lặng không quá hai phút, không đợi Tần Sương mở miệng, thì thấy mấy người đó kéo theo người nhà đều chán nản chạy mất.

Tần Sương cầm gậy, nghĩ như thế là kết thúc rồi ư? Đã nói là đánh nhau mà?

Mấy người nhìn Mục Nghiệp Kiêu, trong lòng nghĩ cô được đó, tin tình báo này, không làm nhà báo thật đáng tiếc đó!

Mục Nghiệp Kiêu thấy các bạn đều nhìn mình, có hơi bối rối sờ sờ mũi.

“Ha ha, mấy tin đồn đó tôi đều nghe người khác nói, nửa giả nửa thật, mọi người đừng nhìn tôi như thế, dọa người lắm.”

“Hơn nữa hôm nay tôi xem như triệt để đắc tội những người đó, mọi người sau này phải bảo vệ tôi, tôi không muốn ra cửa là ăn gậy!”

Tần Sương co rút khóe miệng, “Cậu còn biết đã đắc tội người ta rồi?”

Loading...