Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 234

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:47:54
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở bên này tìm được mấy người giỏi tới làm việc, hai con lợn rừng nhanh chóng bị chia làm tám miếng lớn.

Chân giò tuân theo quy tắc cũ, nhà ai sinh con thì cho nhà đó, không có người sinh con thì rút thăm.

Đợi đến chiều mọi người đi làm về, hai nồi sắt lớn ở sân thóc, món Sát trư cũng bắt đầu tỏa hương.

“Anh nói gì? Chúng tôi không được chia thịt? Dựa vào đâu?”

“Đại đội trưởng nói rồi, mấy nhà các anh không được chia, đi về đi, còn về tại sao, các anh tự mình rõ nhất, thịt này là thanh niên trí thức Tần săn được.”

Người đàn ông chia thịt không thèm để ý nhiều, không cho là không cho, nếu như chọc giận thanh niên trí thức Tần, họ đừng nghĩ đến ăn thịt nữa.

Đó chính là Diêm vương sống, không chọc được!

Đại đội trưởng biết được chuyện mấy nhà này làm loạn ở sân thóc, cũng nhanh chóng chạy tới.

Ông ấy đã nhận lời với thanh niên trí thức Tần, nó không chia cho chính là không chia cho.

Còn mấy nhà gây chuyện nhìn thấy đại đội trưởng, cũng chất vấn ngay: “Đại đội trưởng, các anh có ý gì? Đều là người cùng một thôn, dựa vào đâu mấy nhà chúng tôi không được chia thịt?”

“Đúng vậy, ông là lãnh đạo, làm sao có thể phân biệt đối xử?”

“Đại đội trưởng, chúng tôi không đắc tội ông, dựa vào cái gì mà không chia thịt cho chúng tôi? Đến cả món sát trư cũng không chia cho chúng tôi.”

Đại đội trưởng nghe tiếng cãi cọ mồm năm miệng mười, cũng có chút chán nản trả lời: “Không phải là tôi không chia phần cho anh, lợn rừng là thanh niên trí thức Tần săn được, các anh trước đây đắc tội người ta, người ta không cho các anh ăn, tôi cũng có cách nào, có năng lực thì các anh đi tìm thanh niên trí thức Tần mà nói chuyện.”

“Đại đội trưởng, dựa vào đâu mà nghe lời cô ta, lợn rừng trên núi là của tập thể, chúng tôi nếu không thể ăn, thì các anh cũng không thể ăn.”

Những người chia thịt, nghe thấy câu này có người lập tức không làm nữa.

“Tiền lão tứ, các anh không ăn được thịt thì cũng muốn quấy rối lợi ích của mọi người chúng tôi à, ai cho các anh mặt mũi? Các anh chính mình không làm người, là các anh đáng đời.”

“Đúng vậy, thấy c.h.ế.t không cứu, súc sinh m.á.u lạnh, đáng đời không cho các anh ăn.”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Đúng, Tiểu Tần làm như vậy không sai, mọi người chúng ta đều ủng hộ quyết định của cô ấy.”

Họ trong một năm đều chỉ mong nhờ vào thanh niên trí thức Tiểu Tần để được ăn thịt nhiều hơn vài lần.

Hơn nữa bình thường ăn bữa ngon, họ cũng nhiều lần đổi thức ăn hoang dã với thanh niên trí thức Tần.

Nếu như đắc tội với người ta, sau này người cả thôn ai cũng đừng nghĩ tới ăn thịt nữa.

Đại đội trưởng thấy mọi người đều bảo vệ thanh niên trí thức Tần, cũng nói lại lần nữa: “Nhà mấy người tới từ đâu thì mau về đó đi, người ta không cho chúng tôi chắc chắn không dám cho, thực sự nếu không nuốt được ngụm tức này, mấy người cứ việc đi tìm thanh niên trí thức Tần.”

“Cô ấy nói rồi, ai có ý kiến thì đi tìm cô ấy, cô ấy sẽ nói chuyện với mấy người.” Chỉ cần các người có thể chịu đòn.

Các thanh niên trí thức ở sân thóc xem náo nhiệt bên này, người cũ đều biết tính bướng bỉnh của thanh niên trí thức Tần.

Chỉ có Bạch Linh Linh và Trương Hàm mới tới là không hiểu rõ tình hình.

Còn không phải à, Bạch Linh Linh tự cho mình là người tốt, không biết xấu hổ mà đi qua đó nói: “Đại đội trưởng, đều là người một thôn, chú như vậy không tốt lắm? Hơn nữa thanh niên trí thức Tần là người ở thành phố lớn tới, làm sao có thể hẹp hòi như vậy.”

“Đúng vậy, đều ở thành phố lớn tới, xem thanh niên trí thức Bạch rộng lương biết bao.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-234.html.]

Mọi người nghe thấy lời của bác gái Võ, đều cạn lời.

Đặc biệt là nhìn ánh mắt của thanh niên trí thức Bạch, giống như là đang nhìn đồ ngốc.

Bạch Linh Linh tự mình cho rằng mình biểu hiện rất tốt, còn kiêu ngạo nhìn mọi người, nhìn xem cô ta rộng lượng thế nào.

Các thanh niên trí thức cũ thấy dáng vẻ này của cô ta, cũng ngại không dám nhìn.

Ôn Tuyền nhìn cô ta tự leo lên cột tìm chết, cũng thở dài nói: “Sau này chúng ta cách xa đồ ngốc này ra, tôi sợ bị lây nhiễm, còn nữa phải nói với thanh niên trí thức Tần một tiếng, đồ ngốc này chúng ta không quen.” Tới khi cô tức giận, chớ có liên lụy họ.

Bản lĩnh của người ta bày ra đó, họ cũng đều phải dựa vào người ta để ăn thịt cải thiện lương thực.

Vậy nên đồ ngốc này họ vẫn nên tránh xa thì tốt.

Trương Hàm thấy mọi người có vẻ mặt cạn lời, cũng hơi mê man hỏi: “Thanh niên trí thức Tần là ai? Tôi sao chưa từng gặp?”

Ôn Tuyền: “Khi hai người tới, đúng lúc cô ấy ra ngoài làm việc, hình như tối qua cô ấy mới trở về, nên anh không biết là bình thường.”

“Hơn nữa hai con lợn rừng này là do thanh niên trí thức Tần người ta đánh chết, nên nếu như anh muốn giúp thanh niên trí thức Bạch, thì sau này không có thịt ăn chớ hối hận!”

Trương Hàm nghe xong câu này, nói giúp cũng không phải mà không giúp cũng không phải.

Anh ta rất thích Bạch Linh Linh, nhưng anh ta cũng không phải là không có não.

Mọi người đều tránh như ôn dịch chuyện của bên đó, nếu lúc này anh ta bước lên, nói không chừng sẽ đắc tội người ta một cách vô duyên vô cớ.

Trong lòng nghĩ xem xem rồi tính, dù sao chỉ cần không động thủ đánh nhau, anh liền không tham gia.

Mà bên này dưới những lời xúc phạm không kịp vuốt mặt của đại đội trưởng, mấy người nhà không được chia thịt, cuối cũng vẫn giận dữ đi tìm Tần Sương nói lý.

Ngửi thấy mùi thịt thơm mà không ăn được, họ cho dù về nhà cũng không thể ngủ ngon, một thanh niên trí thức từ bên ngoài tới, họ vẫn không tin không trị nổi cô ta.

Mấy người thôn dân thấy họ muốn đi kiếm chuyện với Tần Sương, cũng có người hỏi: “Đại đội trường, chúng ta cần đi giúp đỡ không? Dù sao chỗ thịt này không thể ăn không!”

“Đi, anh đưa vài người qua đó, nhưng đừng tùy tiện chen vào, nếu như thanh niên trí thức Tần chịu thiệt thì các anh giúp đỡ, anh cũng không nghĩ xem, họ có chịu được đòn như lợn rừng không? Hơn nữa bên đó không phải chỉ có một mình thanh niên trí thức Tần.”

Đại đội trưởng không hề lo lắng chút nào cô bị thiệt.

Theo quan sát của ông ấy, sân đó của họ, ngoại trừ thanh niên trí thức Lục và Vu không có giá trị vũ lực ra, mấy người còn lại đều có công phu phòng thân.

Mấy người họ chân lấm bùn làm nông, đừng thấy người đông mà bị dọa sợ, nhưng nếu dám động thủ, không cần nghĩ cũng biết kết cục.

Bạch Linh Linh thấy mình nói nửa ngày, trừ mấy người vừa đi để ý tới cô ấy một chút, những người còn lại không nói chuyện với cô ấy.”

Cô hơi tức giận nói: “Người ở đây làm sao lại bất lịch sự thế, lẽ nào tôi nói không đúng sao?”

Đại đội trưởng lườm một cái, “Thanh niên trí thức Bạch, quay về bổ dưỡng não đã rồi lại ra đây nói chuyện tiếp!”

Tại sao vẫn không hiểu tình hình, dám tùy tiện chen lời thế, cũng không biết lấy đâu ra tự tin, thật sư coi mình là món ăn trên bàn sao, mất mặt.

Bạch Linh Linh thấy đại đội trưởng nói cô ta như vậy, cũng ngại ngùng một lát, rồi sau đó đi về luôn.

Các thanh niên trí thức cũ thấy cô quay về, cũng lấy món cơm đã nấu xong và thịt lợn đã đổi xong quay trở về Điểm thanh niên trí thức, không hề để ý cô ta.

Loading...