“Không nhất định, còn phải xem là đi đâu, lần này vì trong đội có nội gián, c.h.ế.t và bị thương mấy người, còn chưa biết sau khi trở về phải bàn giao thế nào đây.”
“Anh cũng không muốn như vậy, hơn nữa khi các anh mặc bộ quần áo này lên, các anh sẽ nghĩ đến có một ngày như thế, đến bản thân anh không phải cũng như vậy sao?” Tần Sương an ủi nói.
Hoắc Đình Châu cười khổ, anh lẽ nào không biết đạo lý này, nhưng khi mấy người đó c.h.ế.t đi như vậy, trong lòng anh vẫn hơi không thể chấp nhận được.
“Được rồi, con người ai cũng phải chết, c.h.ế.t sớm c.h.ế.t muộn đều là chết, họ là anh hùng là liệt sĩ, sống nhẹ tựa hồng mao, c.h.ế.t tựa nhu Thái Sơn, không ai lại phí công đến thế giới này một chuyến.”
“Ôi, chỉ tội nghiệp cho bố mẹ và vợ con họ ở nhà, họ là người vô tội.” Người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh.
“Chết một người, bảo vệ cho nghìn vạn người, họ không c.h.ế.t vô ích, chúng ta sẽ ghi nhớ họ mãi mãi…..”
Tần Sương tới, trong doanh trại mấy này này vô cùng náo nhiệt.
Tần Sương là một phần tử hiếu chiến, không dễ gì mới tìm được nhiều bạn tập luyện như vậy, tự nhiên cô cũng không thể ngoan ngoãn ở yên.
Hằng ngày đều cùng một đám binh sĩ tỉ thí thân thủ, thỉnh thoảng cũng chỉ dạy cho bọn họ về phương pháp b.ắ.n súng.
Những người này lúc ban đầu hoài nghi, sau này là sự khâm phục, họ bắt đầu ngưỡng mộ đội trưởng.
Tại sao nữ đồng chí vừa xinh đẹp vừa tài giỏi như vậy lại bị đội trưởng lấy đi mất?
Nhưng ngưỡng mộ chỉ là ngưỡng mộ, họ cũng không có bản lĩnh mà đào góc tường.
Đội trưởng không đánh nổi thì cũng thôi đi, đến vợ của đội trưởng cũng không đánh nổi, hai người này đúng là một đôi Diêm vương sống.
Đương nhiên, được sự chỉ bảo của Tần Sương, mỗi người thực sự cũng đã nâng cao năng lực của mình không ít.
Rút cuộc những thứ Tần Sương học đều là bản lĩnh thực dụng mà lợi hại, dạy cho họ một chút cũng đã được hưởng lợi không nhỏ.
Đương nhiên thời gian trôi nhanh, cũng đến lúc Tần Sương phải rời khỏi.
Tối đó, Hoắc Đình Châu ôm Tần Sương triền miên tình ý mà hôn, hận không thể nuốt đối phương vào trong bụng.
Cho đến khi hai người hô hấp đều bắt đầu khó khăn, Hoắc Đình Châu mới thả lỏng người trong lòng, hơi thở gấp gáp nói: “Tiểu yêu tinh, em sớm muộn cũng khiến anh nghẹn chết.”
“Hứ, ai bảo anh tự mình châm lửa, đáng đời!”
Nhìn vợ nhỏ ánh mắt long lanh quyến rũ, Hoắc Đình Châu thực sự là đã nhịn tới hơi khó chịu.”
“Sương Sương, giúp anh đi, vẫn giống như lần trước có được không?”
Tần Sương cảm nhận được sự bất thường của anh bạn nhỏ, cũng đỏ mặt nói: “Anh sao có thể như vậy, thật sự là ngày càng không đứng đắn rồi.”
“Đó cũng là do em trêu chọc, tiểu yêu tinh.”
Cuối cùng, Tần Sương cũng chỉ có thể chiều theo anh, mặc kệ anh làm loạn.
Đêm đó, hai người đều rất trân trong khoảng thời gian quý báu này.
Vì cấp trên của Hoắc Đình Châu vẫn còn nhiệm vụ khác, Tần Sương chỉ có thể tự mình rời đi lần nữa.
Sau khi trời sáng, Hoắc Đình Châu lái xe, tự mình đưa người tới ga tàu.
Cho đến khi đưa cô lên tàu, Hoắc Đình Châu mới lưu luyến không nỡ mà rời khỏi.
Còn Tần Sương cho tới khi không còn nhìn thấy bóng lưng của người kia, mới quay người vào khoang giường nằm của mình.
Bởi thân phận của Hoắc Đình Châu, nên trưởng tàu cuối cùng cũng sắp xếp cho cô một giường nằm mềm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-227.html.]
Sau khi toa xe khởi động, tàu hỏa cuối cùng cũng bắt đầu tăng tốc độ chạy.
Trên đường trở về, cũng không gặp nhân vật nào kì quặc.
Đợi ba hôm sau, lại một lần nữa về Kinh Đô, Tần Sương trực tiệp gọi cho bah ai cuộc điện thoại.
Tần Phong biết được áo bông nhỏ đã trở về, cũng xin nghỉ phép đến nhà ga đón.
Khi nhìn thấy con gái gầy đi nhiều như vậy, ông ấy đau lòng không thôi.
“Con có chuyện gì vậy, ở đó ăn uống không đủ à? Nhìn xem con gầy đi, nhưng mà dáng người lại cao hơn nhiều.”
“Ba, con đói rồi, muốn ăn cơm ba làm, chúng ta quay về nhà nói tiếp ạ!”
Cô ấy thật sự thèm tay nghề của ba rồi, niên đại này các đồ gia vị hạn chế, cho dù có cố gắng thế nào thì mùi vị cũng chỉ như vậy.
Cho dù cô ấy có không kén chọn đồ ăn, nhưng thời gian lâu rồi, cô ấy cũng thấy không chịu nổi.
Tần Phong thấy con gái đói rồi, cũng nhanh chóng vung tay, “Về nhà, ba sẽ tự mình xuống bếp.”
Sau khi hai ba con về nhà, Tần Sương kể chuyện đi đường nói với ba một lượt.
Tuy cô có không ít bạn bè, nhưng những lời này chỉ có thể nói với ba.
Buổi tối dọn cơm ra xong, Tần Phong lúc này mới vừa ăn cơm vừa nói: “Con gái, con lần trước biểu hiện ở chỗ bộ đội các lãnh đạo đã thấy rồi, họ để cha về hỏi con, có hứng thú gia nhập bộ đội không.”
“Không đi, đến nghĩ con cũng không muốn nghĩ, con chỉ muốn làm một con cá mặn, nhưng nếu như có gì cần giúp đỡ, con có thể ra tay giúp đỡ, còn chính thức gia nhập thì thôi ạ.”
Cô tuy thích cuộc sống nhiệt huyết, nhưng không thích những quy tắc đó trói buộc cô.
Nếu như cấp trên cần cô giúp đỡ chuyện vì đất nước, cô thật sự không thể thoái thác.
Cuối cùng sau này vẫn phải sống ở Hoa Quốc, không thể để cho ba và Tổ quốc thất vọng được.
Tần Sương thấy con gái ăn ngon miệng, cũng cười nói: “Vậy làm cho con một thân phận khác thì thế nào?”
“Được, chỉ cần không ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của con là được, còn phải nói với họ là con có thể làm huấn luyện viên, chỉ cần đủ tiền là dễ nói.”
“Ha ha, đàm phán lương với cấp trên, con nghĩ thế nào vậy?”
“Ba, ba còn không hiểu sao? Với người có vốn như con, sẽ có một vài lời nói quyền lực, hơn nữa bố chồng tương lai của con chẳng phải là tư lệnh sao? Chuyện nhỏ này ông ấy nhất định sẽ không tính toán, sau này cuối cùng chẳng phải đều là người mình à, tiền của con sau này cũng sẽ hiếu kính cho họ, thế nên ba cứ việc đi nói là được rồi.”
Gần đây đúng lúc cô nhàn rỗi, chỉ cần sau này không ảnh hưởng đến việc cô thi đại học, thì cái gì cũng dễ chấp nhận.
Tuy là tiền trong tay cô không ít, nhưng đó đều là tiền đen, cô cũng cần một vài nguồn tiền qua con đường chính thức.
Vừa nghĩ đến tiền, cô mới nghĩ đến chuyện nhà cửa.
“Ba, gần đây có mua nhà không? Sau năm sau mua khả năng sẽ không dễ mua đâu.”
Vân Mộng Hạ Vũ
Tần Phong nuốt ngụm rượu trắng trong miệng, cười nói: “Mua rồi, đều mua dưới tên con, hiện nay có 6 cái, nếu nói đến nhà, con về lại đưa cho ba thêm tiền, ba hết tiền rồi, đều tiêu cho con cả đấy.”
“Được thôi, con lần này cũng kiếm được không ít, sau này nếu có chỗ bán đất thì ba chớ bỏ qua, sau này hai ba con ta có thể nằm yên mặc kệ sự đời hay không, đều là do ba hành động.”
“Còn nữa, ở bên thành phố Hải nếu như có người, ba cũng cố gắng mua một ít nhà đất để đó, sau này đều là vốn của chúng ta.”
“Còn về tiền, đợi lát con để lại cho ba 100 nghìn để dùng trước, hết rồi lại gọi điện cho con, con sẽ gửi bưu điện cho ba.”
“Con gái…Con sao lại có nhiều tiền thế?” Tần Phong tuy biết con gái ở đầu cơ trục lợi ở chợ đen, nhưng gần đây tiền bạc vẫn rất thành thật.