Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 225

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:47:37
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ôi, việc này sau này nói tiếp được không, cô rốt cuộc có nhìn thấy người không?”

Tần Sương xoay khẩu s.ú.n.g trong tay, dáng vẻ lưu manh nói: “Bên đó, sáng nay thấy mười mấy người đi ra, sau đó đi về bên đó, còn về đi đâu thì không biết, hơn nữa người nào cũng có vẻ bị thương nặng, trông rất thảm hại.”

“Thật ư?” A Khôn sốt ruột hỏi.

“Ừ, tối nếu như nói dối thì sau này không tìm được trai trẻ đẹp cùng tôi vui vẻ nữa!”

Các binh sĩ: ……Chúng tôi không nghe thấy gì cả!

Đám A Khôn nghe Tần Sương lừa đảo môt cách đàng hoàng như vậy, vẫn cảm thấy ở đây có gì đó sai sai.

Nhưng lại không thể nói ra/

“Ai da, được rồi, nếu đã có tung tích, chúng ta trước tiên đi tìm người, Khôn mỗ xin cảm ơn trước.”

Tần Sương xua xua tay, “Không cần khách khí, nói không chừng sau này mọi người còn gặp lại, coi như kết bạn đi.”

“Được, vậy sau này chúng ta hẹn gặp lại.”

A Không dẫn thuộc hạ rời khỏi chỗ này, quay người đi theo hướng Tần Sương vừa chỉ.

Thấy họ rời khỏi, các thuộc hạ của Hoắc Đình Châu vẫn còn đang ở trạng thái mờ mịt.

Trong lòng nghĩ, cứ thế mà bị lừa đi rồi? Có cần thuận lợi đến vậy không?

Chỉ có Tần Sương biết, những người này chỉ là chưa kịp phản ứng lại mà thôi, đợi sau khi phản ứng kịp chắc chắn sẽ lập tức quay lại.

Sau đó liền mở miệng nói: “Tất cả mọi người bắt đầu rút lui, tốc độc nhanh, ở đây không an toàn rồi.”

Chưa nói đến việc họ có ít người, đạn dược cũng không nhiều, thật sự nếu chống lại mấy người này, thì chỉ có chịu thiệt thôi.

Cho dù cô có thông minh đến đâu, chiến đấu giỏi thế nào, cũng sẽ không lấy tính mạng của mình ra để chơi đùa.

“Chị dâu, họ đều đi rồi, sao chúng ta vẫn phải rút lui? Đợi lát nữa đội trưởng quay lại không tìm thấy chúng ta thì làm sao?”

“Các anh cho rằng những người đó dễ lừa vậy sao? Đợi họ sực tỉnh ra, sẽ lập tức quay lại, nên hiện tại không đi thì còn đợi lúc nào nữa?”

Đám người này: “…….” Dường như thực sự rất có lý.

Tần Sương đỡ trán, “Đi thôi, trước tiên trốn đã rồi nói tiếp, dù sao cũng không không mất đi đâu được.”

Còn bọn A Khôn rời khỏi đó không lâu, một người anh em bên cạnh cuối cùng không nhịn được nói: “Khôn ca, lời của cô gái lúc nãy, chúng ta có phải đã mù quáng tin tưởng không?”

“Hơn nữa, tôi luôn cảm thấy lời cô gái đó nói có nhiều lỗ hổng, anh nói xem cô ta không phải là người bên đó chứ?”

“Đúng vậy, Khôn ca, lúc này nghĩ lại, vừa nãy thực sự hơi vội vàng, chúng ta còn chưa xác định thân phận của cô ta, hơn nữa ở nơi hoang vu hẻo lánh này, cô ta nói là địa bàn của bọn họ thì là đại bàn của bọn họ ư? Hơn nữa dọc đường chúng ta đến đây, cũng phát hiện bất cứ nơi ở nào, mấy người họ không thể đào hang chui xuống đấy đi?”

“Hỏng rồi, khi nãy chúng ta ở bên đó, có ngửi thấy mùi gì không?”

“Mùi gì?”

“Mùi rắn, hơn nữa còn không ít, mấy người này không phải vừa từ trong núi sâu ra chứ? Dù sao loại này chỉ có ở trong núi sâu mới có.”

A Khôn dừng bước, anh ta cũng phát hiện bên này không có dấu vết người đi qua, xem ra lúc nãy là anh ta sốt ruột, bỏ qua rất nhiều điểm nghi vấn.

“Đi, mau quay lại!”

Không chừng lúc nãy lão đại của họ cũng ở đó, mẹ kiếp!

Còn bên này Tần Sương cũng không biết về môi trường bên này, cô chỉ có thể dựa vào trực giác mà đưa mọi người đi trốn.

Chính vào lúc này, Lão Quỷ hôn mê đã lâu đột nhiên tỉnh lại.

“Mắt của ta, ta không nhìn thấy gì nữa, mắt của ta…”

Tần Sương chán ghét chau mày nói: “Bịt miệng hắn lại, cả tên kia cũng thế, chớ để cho bọn chúng kêu gào trên đường, như thế rất dễ bị lộ.”

“Còn phải canh chừng cho tốt, chớ để bọn chúng tự sát, nếu không thì không hoàn thành được nhiệm vụ, chuyến này đừng nói là các anh phí công đi, mà những anh em đã c.h.ế.t cũng hi sinh vô ích.”

“Chị dâu yên tâm, chúng tôi đảm bảo sẽ canh chừng hai tên tội phạm này.”

Mấy ngượi họ vượt đường dài ăn lương khô, khó khăn lắm mới bắt được người, nếu như c.h.ế.t giữa đường, họ bị đánh đến chết.

Còn bên kia khi A Khôn đưa người quay lại, ở đây sớm đã không có người phụ nữa lúc nãy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-225.html.]

“Khôn ca, ở đây lúc nãy khẳng định có rất nhiều người, anh xem đến cỏ cũng đã dẫm phẳng rồi.”

“Còn nữa ở đây có dấu vết người nghỉ ngơi.”

“Mẹ nó, chúng tra bị lừa rồi, mau đuổi theo những dấu vết này!

Tần Sương tính toán thời gian, cảm thấy Hoắc Đình Châu chắc sắp quay lại đón bọn họ rồi.

Sau đó trực tiếp trốn vào một nơi trú ẩn trên đường.

Ở đây có một cái gò nhỏ, cho dù có gặp kẻ địch, cũng có thể tạm thời yểm hộ.

Sau đó cô lại mở miệng nói lần nữa: “Cử hai người để tiện thám thính tin tức, nếu như gặp đội trưởng của mọi người thì dẫn người tới đây, nếu như lại gặp bọn người kia quay lại thì chúng ta chỉ có thể kéo dài thời gian đợi đội trưởng của các anh quay lại.”

“Vâng, bây giờ chúng tôi sẽ sắp xếp.”

Khi mọi người nghỉ ngơi chưa được bao lâu, người của Hoắc Đình Châu cuối cùng cũng lái một chiếc xe tải tới.

Vân Mộng Hạ Vũ

May là ở bên này có một con đường cái, bọn họ rời khỏi cũng thuận tiện hơn nhiều.

Hoắc Đình Châu vừa xuống xe liền lập tức hỏi: “Mọi người không sao chứ? Mau lên xe rời khỏi.”

“Đội trưởng, chúng tôi không sao, vừa nãy may là có chị dâu thông minh, lừa bọn người kia.”

“Đúng vậy, nhưng chúng ta thực sự phải lập tức rời khỏi đây mới được.”

“Không hay rồi… bọn người kia đuổi tới rồi!!”

Cùng với một tiếng ám hiệu truyền báo, Tần Sương lập tức hét: “Mau lên xe, nhanh!”

Lúc này chẳng quản gì trật tự, trước tiên rời khỏi nơi này rồi nói tiếp.

Còn Hoắc Đình Châu cũng lập tức mở cửa xe bên ghế lái nói: “Anh xuống đi, tôi lái xe!”

Đợi tất cả nhân viên đều lên xe xong, Hoắc Đình Châu lập tức khởi động xe tải xuất phát về căn cứ.

Vừa mới chạy xe chưa được 200 mét, bọn người kia cũng đuổi tới.

“Mẹ nó, các anh em đuổi theo, g.i.ế.c mấy tên đó!” A Khôn tức giận hét.

“Đội trưởng, mấy người đó đuổi kịp rồi, có nổ s.ú.n.g không?”

“Tới gần thì nổ súng.”

Đợi lát nữa đường phía trước dễ đi, họ sẽ không đuổi kịp đâu.” Tần Sương hét to trả lời.

Đạn dược của họ không nhiều, ở cự ly xa như vậy, lại thêm sự lắc lư của xe, tỉ lệ b.ắ.n c.h.ế.t mấy người này chắc chắn kém đi rất nhiều.

Dù sao bọn người đó không có xe, cho dù có chạy nhanh hơn nữa, thì tới gần cũng chỉ là những mục tiêu sống.

Liền có những tiếng s.ú.n.g nổ “Pằng pằng pằng”.

Bạt che phía sau che chở bị đạn b.ắ.n vào phát ra những tia lửa.

Tần Sương thấy vậy. “Có s.ú.n.g cự ly xa không? Đưa cho tôi một khẩu!”

“Chị dâu, chị biết dùng không?”

Cô thân thủ tốt cũng thôi đi, nếu như những thứ vũ khí nóng này cô còn biết sử dụng tốt hơn bọn họ, thì họ thật sự lại bị đả kích.

“Có biết hay không, đợi lát nữa sẽ biết, còn nữa các anh nấp cho kĩ, đừng để đạn lạc b.ắ.n trúng.”

Tần Sương lấy ra một khẩu s.ú.n.g trường tầm xa, ngắm chuẩn vào người ở phía trên cùng, nâng tay liền bắn.

“Pằng!”

“Mẹ kiếp!”

“Tay s.ú.n.g thần đó!”

Các binh sĩ hoài nghi nhân sinh rồi, cho dù là mục tiêu di động, cự ly xa như vậy cũng không cần một phát s.ú.n.g là nát đầu chứ??

“Pằng!”

“Mẹ kiếp, lại trúng rồi!”

Các binh sĩ: Tê liệt rồi, họ là phế vật!

Loading...