Muốn nhìn thấy chuyện cười của anh, thì còn phải xem có mạng để xem không, dù sao anh là lão đại, anh có thể lấy việc công báo thù riêng, chẳng có gì sai!
Tần Sương buồn cười nhìn người đàn ông bên cạnh, không ngờ anh lại đe dọa như vậy.
Nhưng có thể nói một cách đàng hoàng tự tin như vậy, người đàn ông này cô không chọn sai.
Một hàng người đi lộ trình nửa ngày trời, đến chiều mới đi ra khỏi núi sâu rừng già.
Đương nhiên trong tay mọi người hoặc ít hoặc nhiều cũng đều có một ít chiến lợi phẩm.
Mấy người họ làm nhiệm vụ bí mật, nên không có chỗ ở cố định, đến việc ăn uống cũng lúc no lúc đói không có thời gian cố định.
Thần kinh căng thẳng đã hơn nửa tháng, lúc này cuối cùng cũng được thư giãn, họ cuối cũng có thể ăn no căng bụng một bữa.
Tuy là đoàn người đã xuống núi, nhưng nhìn thấy xung quanh toàn là cây, Tần Sương vẫn ngơ ngác hỏi: “Chúng ta đi đâu?”
“Cùng anh trở về doanh trại, cách đây cũng hơi xa, anh đi gọi điện thoại, để có người đi xe đến đón chúng ta.”
“Được, đúng lúc em cũng mệt rồi, không đi nữa, anh mau đi gọi điện thoại đi.”
“Ừ, mọi người đợi tôi ở đây, chú ý cảnh giác.”
Binh sĩ: “Vâng!”
Hoắc Đình Châu quay người nhanh chóng rời khỏi, họ tuy là bắt được người, nhưng vẫn chưa an toàn trở về doanh trại, vẫn còn có nguy hiểm quanh người.”
Lão Quỷ nói gì đi nữa cũng tính là một nhân vật lợi hại ở đây, dưới tay tất nhiên sẽ có một vài đàn em trung thành.”
Nếu như bên này nhận được tinh tức, muốn tới ứng cứu, họ còn phải tiếp tục tranh đấu.
Mà Tần Sương sau khi ngồi một lúc, liền phát hiện cả một vùng bằng phẳng nơi đây có chút không an toàn, liền nói với một thuộc hạ của Hoắc Đình Châu: “Chúng ta tới bên kia, bên kia nhiều cây, còn phải cử ra hai người canh gác, tôi luôn cảm giác ở đây có chút không an toàn.”
“Chị dâu, chúng tôi nghe chị, vậy di chuyển thôi.”
Có thể đơn thương độc mã tới đây tìm người, chính là chị dâu của họ.
Tuy là giá trị võ lực của họ không tệ, nhưng nếu như dùng trí thông minh thì thực sự cũng có khiếm khuyết.
Mấy dười đem hại trọng phạm bắt đầu di chuyển lên phía trước.
Cho đến khi mọi người đều ẩn nấp xong, Tần Sương mới lấy từ ba lô ra một ít kẹo đưa cho mọi người nói: “Ăn ít kẹo để bổ sung thể lực, đừng khách sáo nhé.”
“Chị dâu, đồ chị mang lên núi nhiều thật, đến cái này cũng có.”
“Đúng vậy, tôi đây là làm bài tập, nếu như cái gì cũng không chuẩn bị, trừ phi là não tôi chập mạch rồi thì mới đi vào núi sâu.”
“Chị dâu, chị với lão đại quen nhau như thế nào? Nói đi ạ, anh em chúng tôi rất hiếu kì.”
Tần Sương vừa nghĩ tới cảnh tượng lần đầu gặp mặt, liền cảm thấy bối rối.
Nhưng vượt qua sự bối rối đó, cô vẫn mở miệng nói: “Lão đại các anh có một lần bị thương nặng được tôi cứu, nhưng lần đó tôi cũng không nghĩ gì nhiều, sắp xếp cho người xong thì về nông thôn, kết quả duyên phận thật trùng hợp, tôi cùng với em trai của đội trường các anh lại cùng một đội thanh niên trí thức.”
“Lần thứ hai gặp mặt, là tôi cứu em trai anh ấy bị thương, đúng lúc anh ấy tới thăm người thân thì nhận ra tôi, sau đó dần dần quen biết.”
“Sau đó thì chắc các anh biết rồi, anh ấy nói ơn cứu mạng phải lấy thân báo đáp, nên các anh nói xem da mặt anh ấy có phải rất dày không?”
“Ai da…đội trưởng của chúng tôi da mặt dày vậy ư?”
Tần Sương gật đầu, “Đúng vậy, rất dày.”
“Nhưng mà….”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-224.html.]
“Không hay rồi, phía trước có một đám người tới, giống như đang tìm người.”
Đột nhiên nghe thấy báo cáo của người canh gác tại vị trí kín, nhanh chóng cắt đứt cuộc nói chuyện của mấy người Tần Sương.
Họ cùng nhìn nhau, ý là hỏi phải làm thế nào?
Vân Mộng Hạ Vũ
Vẫn là Tần Sương điềm tĩnh trả lời: “Để lại hai người trông coi trọng phạm, những người còn lại lát nữa nghe tôi chỉ huy, chúng ta cố gắng kéo dài tới khi đội trưởng các anh quay lại, nếu như thực sự không đánh lại được, chúng ta đưa những người này chuyển sang nơi khác, phạm nhân không được để mất, các anh có ý kiến không?”
“Không có, chúng tôi nghe chị dâu.”
“Được, kiểm tra vũ khí đạn dược của mỗi người xem còn bao nhiêu, tôi còn tính toán trong lòng.”
Mỗi người tự báo số lượng, Tần Sương nhanh chóng có dự tính trong lòng.
Sau đó dặn dò hai người ở lại, nhất định trông cọi cẩn thận trọng phạm, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, đều không được ra ngoài.
Nếu không tất cả những nỗ lực trước đó đều sẽ phí hoài hết.
Cô không cho phép người đàn ông của mình thất bại ở đây.
Tất cả mọi người đi với tôi, lát nữa bất kể như thế nào, tính mạng quan trọng nhất, không đánh lại họ thì chúng ta đánh du kích, dẫn người ra khỏi đây, nghe rõ chưa?”
“Đều rõ rồi!”
“Đi thôi, để tôi xem là người nào tới.”
Lúc này, Tần Sương cảm thấy mình lại lần nữa quay trở lại cảm giác làm thủ lĩnh đứng đầu.
Nhớ năm đó, khi cô đưa anh em đi gây chuyện, dường như cũng bày dáng vẻ thế này, chỉ là vũ khí hôm nay không có hỏa tiễn pháo, nếu không bất kể đối phương có bao nhiêu người, cô cũng không sợ.
Đương nhiên vũ khí hạng nặng của cô không tiện lấy ra, nhưng đạn pháo sấng sử dụng buổi sáng, cô ấy vẫn có thể sử dụng vài quả.
Nói dễ nghe là đánh du kích, còn không phải vạn bất đắc dĩ, cô cũng không muốn chui vào núi sâu rừng già lần nữa.
Sau khi ra một chỉ lệnh, tất cả mọi người đều ẩn nấp xong.
Đợi đối phương tới càng lúc càng gần, sắp giáp mặt với họ rồi, Tần Sương mới từ sau một cây to bước ra hét lớn: “Người phía trước tới là ai, đây là địa bàn của bang Thiên Sa chúng tôi!”
Đột nhiên xuất hiện tiếng nói, khiến người tới tìm người đều bị dọa sợ.
Nhưng sau khi chỉ thấy một cô gái, đám người lúc này cũng không cho rằng có chuyện gì nói: “Bang Thiên Sa? Thành lập khi nào vậy, chúng tôi sao chưa từng nghe qua?”
Các binh sĩ: Chúng tôi cũng chưa từng nghe qua!
“Bang Thiên Sa chúng tôi thành lập khi nào, dường như chẳng liên quan đến anh? Hơn nữa đây đã là địa bàn của lão đại chúng tôi, mấy người các anh tự ý xông vào, có phải là rất bất lịch sự không?”
Đám người đối phương đầu đều mờ mịt, họ là tới tìm người, thật sự không chú ý đến tình hình gần đây ở chỗ này.
Nhưng ở đây rõ ràng chỉ là vùng rừng núi, làm sao lại là địa bàn của bang Thiên Sa?
“Anh Khôn, đây là tình huống gì, chúng ta vẫn phải tiến lên phía trước chứ?” Một đàn em khẽ hỏi.
“Đợi đã, xem tình hình, chúng ta còn có chuyện quan trọng phải làm, trước tiên đừng ra tay bừa bãi.”
A Khôn lập tức bước nhanh về phía trước nói: “Xin chào, tôi là người của Long Bang, ra ngoài làm việc đi qua nơi đây, nên không biết thì không trách tội, đương nhiên tôi cũng muốn hỏi một chút, các người có nhìn thấy có người đi từ đây ra không, hoặc là từ đây vào trong núi sâu?”
“Tìm người à?” Tần Sương rõ ràng biết mà cố hỏi.
“Đúng vậy, anh em chúng tôi ra ngoài làm việc, có thể gặp phải tranh đấu với bang phái khác, nên chúng tôi lo lắng ra ngoài tìm xem.”
“Ai da, không ngờ tới các anh là người của Long Bang, còn rất trượng nghĩa, còn thu nhận người không? Để tôi về hỏi lão đại, không được thì tham gia vào Long Bang của các anh cho xong.”
Khóe miệng của các binh sĩ đang nấp co rút: Chị dâu chị thật biết lừa đảo!