Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 223

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:47:32
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng vợ anh, thật sự là phúc tinh nhỏ của anh, nếu như không có đạn pháo sáng của cô, họ thật sự không dễ dàng bắt được người như vậy.

Đến tài liệu bị mất cũng đã tìm được nguyên vẹn.

Nhưng còn vài món nợ vẫn phải tính, cô nhóc này nếu không quản lý thì còn muốn lên tận trời.

“Sương Sương em qua đây, nói đi nào, sao lại xuất hiện ở đây?”

Tần Sương có chút chột dạ đi qua nói: “Em gần đây ngủ mà tinh thần bất ổn, cảm thấy anh dường như gặp chuyện, nên mượn việc tới đây công tác tiện thể tới thăm anh.”

“Anh nếu như dám tức giận, sau này em sẽ không để ý đến anh nữa, hừ!” Cô cũng biết giận.

Anh nếu như dám bày mặt đen, thì cô cũng dám giẫm anh.

Nhưng dáng vẻ kiêu ngạo của cô, Hoắc Đình Châu ngây ra, những lời muốn dạy dỗ đành nuốt trở lại.

Anh vẫn thật sự sợ tiểu tổ tông này tức giận không thèm để ý đến anh, đành dùng thái độ mềm mại nói: “Anh không giận mà là lo lắng cho sự an nguy của em, ở đây rối loạn thế nào lẽ nào em không biết?”

“Em tuy là có bản lĩnh phòng thân, nhưng trong tay những người này đều có súng, nếu em ở đây xảy ran guy hiểm, em bảo anh làm sao ăn nói với ba em.”

“Ai da, trong lòng em có tính toán rồi, chuyện không nắm chắc, em không có ngốc nghếch đi làm.”

“Trước tiên đừng nói tới em, anh xem người anh bị thương rồi, em có mang thuốc, anh để mọi người bị thương đều tới đây xử lý, còn đống lửa cho thêm ít củi khô vào, để họ làm ấm rồi đi.”

Hoắc Đình Châu thấy cô nói vậy, cũng đành không nói gì thêm, dù sao nói gì cũng vô dụng.

Cô vợ nhỏ này rất có chính kiến.

Anh liền nói với thuộc hạ ở phía sau: “Các anh lần lượt sưởi ấm, bị thương thì tới đây bôi thuốc, còn nữa đây là chị dâu của các anh, vợ chưa cưới của tôi, lần này đặc biệt tới đây tìm tôi, nên lời nào nên nói lời nào không nên nói, các anh phải hiểu!”

“Vâng, chào chị dâu.”

“Chào chị dâu!”

“Chào các anh, tôi là Tần Sương, rất vui được làm quen với mọi người, ở đây có mang theo ít thuốc và đồ ăn, các anh nếu như đói rồi, trước tiên ăn tạm một chút, đợi mưa tạnh chúng ta đi.”

“Cảm ơn chị dâu.”

Đây là lần đầu tiên họ gặp chị dâu trong truyền thuyết, trước đây chỉ nghe miệng đội trưởng kể về sự tài giỏi của chị dâu.

Quả nhiên nghe danh không bằng gặp mặt, đây nào phải người phụ nữ bình thường, phụ nữ bình thường không ai dám một mình đi vào rừng sâu, hơn nữa đây đã là ra nước khác rồi.

Có thể sống được ở đây, nếu là không có bản lĩnh gì thì ai có thể tin được.

Tần Sương mở ba lô to của mình ra, bắt đầu lấy đồ ra ngoài, đặc biệt là bộ quần áo chuẩn bị cho Hoắc Đình Châu, cô lấy ra cho anh xem rồi nói: “Anh đi thay đi, dù sao em cũng mang tới rồi.”

Hoắc Đình Châu nhìn bộ quần áo mới trong tay cô, có chút không nỡ mặc, trực tiếp nói: “Quay về hẵng mặc đi, đợi lát nữa còn phải vội lên đường, núi sâu nếu bị rách anh sẽ đau lòng.”

“Được rồi, vậy anh đi sưởi ấm đi, ít nhất có thể ấm áp hơn một chút.”

“Được, anh nghe em.”

Sau đó Tần Sương lấy ra thuốc trị thương và vải băng gạc đem tới, còn có một ít bánh điểm tâm mua ở thị trấn, đầy một túi đồ ăn, đều chia cho mọi người.

Tuy là ăn không no, nhưng ít nhất sẽ không bị đói bụng.

Những người đi lính đều tương đối thẳng thắn, thấy chị dâu bỏ hết đồ ăn ra, vừa nhìn đã hiểu không hề xem họ là người ngoài, đổi lại nếu là người khác, đừng nói là cho, nói không chừng còn giấu đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-223.html.]

Ai bảo những năm này lương thực quý giá, tiền cũng khó kiếm.

Còn Tần Sương sở dĩ hào phóng như vậy, cũng vì cô không thiếu tiền, nếu không chính là nghèo mà tỏ ra giàu, cô ấy còn không đến mức đánh cho mặt sưng lên để giả vờ là mình béo.

Sau đó mọi người nghỉ ngơi tới khi sắc trời sáng hẳn, mưa trong rừng cuối cùng cũng tạnh.

Hơn nữa mọi người thay nhau sưởi lửa, lúc này quần áo trên người đã khô gần hết, ít nhất tiếp tục lên đường thì trên người cũng không quá khó chịu.

Hoặc Đình Châu thấy mấy người đều đã mệt muốn chết, trực tiếp mở miệng nói: “Lão Quỷ và một đàn em của hắn ta dẫn đi, những người còn lại trực tiếp vứt vào trong rừng, không mang đi nữa, chúng ta bị c.h.ế.t nhiều an hem như vậy, để họ bồi tang cho anh em của chúng ta!”

Dù sao những người này đều là nhân vật nhỏ, đến nay mắt đã bị mù rồi, cho dù đưa về cũng bị tử tình, so với việc vật vã quay về một chuyến thì thà rằng tự sinh tự diệt ở nơi đây còn hơn.

Mà những thuộc hạ nghe thấy lời này, chớp mắt nghĩ đến những người anh em đã chết, người nào người nấy đỏ cả mắt

“Đội trưởng, chúng tôi nghe lời anh, dù sao ở đây cũng không phải là lãnh thổ của nước chúng ta, c.h.ế.t thì chết.”

“Đúng, thù của các anh em không thể không báo, nếu không sau này chúng ta c.h.ế.t rồi, không còn mặt mũi để gặp gỡ các anh em nữa!”

Họ hận c.h.ế.t những kẻ này, nếu không phải là vì mấy người này, thì những anh em từng cùng uống rượu với họ cũng không chết.

Tuy là bên trên có quy tắc, không g.i.ế.c tù binh, nhưng họ chỉ vứt ở đây không quản chuyện sống chết, cũng không tính là vi phạm quy tắc của tổ chức.

Mấy người liền đưa hai nhân viên quan trọng nhất quay về bàn giao, còn những kẻ kia thì không để ý đến nữa.

Đường lối vốn đã khó đi, lại còn là đường sau mưa, nên càng khó đi hơn nữa.

Mấy binh sĩ thay nhau cõng phạm nhân xuống núi, đã rất vất vả.

Tần Sương cầm la bàn, cùng Hoắc Đình Châu hai người đi trước dẫn đường.

Từng con rắn độc bị Tần Sương đánh chết, các binh sĩ phía sau cuối cùng cũng phát hiện thân thủ của người chị dâu này hình như rất giỏi.

“Đội trưởng, những con rắn này có thể mang về để làm thức ăn thêm không?”. Một người lính hỏi yếu ớt.

Họ rất thích thịt rắn ngon, nhiều rắn như vậy nếu để mất thì thật đáng tiếc.

Hoắc Đình Châu nghe thấy lời thuộc hạ, cũng trả lời luôn: “Có thể mang được thì các anh mang, dù sao tôi cũng không ăn.”

“Ha ha, có thể mang được, mấy người chúng tôi thay nhau mang.”

Tần Sương thấy bọn họ đáng yêu như vậy, cũng cười nói: “Các anh nếu muốn ăn, quay về đến doanh trại, tôi đưa các anh đi bắt là được, tôi bắt rắn rất nhanh.”

“Chị dâu, chị sao lại giỏi vậy, rắn đó vừa bò ra đã bị chị đánh trúng, mấy lão đại của chúng tôi cũng không lợi hại như chị.”

“Đúng vậy, tôi có thể đánh hòa với đội trưởng của các anh, các anh nói tôi có giỏi không?”

“Gì cơ?”

“Đội trưởng, chị dâu nói thật à? Hai người lại đánh hòa ư?”

Hoắc Đình Châu bất lực, nhìn vợ nhỏ khuôn mặt kiêu ngạo, anh có thể làm gì nữa, chỉ có thể chiều chuộng mà nói: “Chị dâu các anh nói đúng, có lẽ không lâu nữa tôi có thể còn đánh không lại cô ấy, chị dâu các anh trời sinh thần lực, tôi không sánh nổi, nên sau này hôm nào mặt tôi bị thương đi làm, các anh chớ có hỏi tôi sao lại bị thương.”

“Ha ha ha ha….”

“Đội trưởng, anh không được rồi!”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Đúng rồi, đội trừng quay về xong còn phải tăng cường luyện tập mới được.”

“Cười cái gì mà cười, tôi đánh không lại vợ tôi, tôi lẽ nào không đánh lại các anh sao? Cẩn thận lúc nào tôi tức giận không vui, các anh lại đen đủi đấy.” Hoắc Đình Châu trắng trợn đe dọa nói.

Loading...