Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 177

Cập nhật lúc: 2025-04-02 05:52:48
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu không phải năm đó ông ấy lăn lộn trong giới xã hội đen, chứng kiến nhiều chuyện bẩn thỉu, có lẽ lúc này ông ấy đã lật thuyền rồi.

Hoắc Đình Châu thấy ba vợ đồng ý, trong lòng cũng vô cùng vui mừng, nghĩ bụng sáng mai dậy sẽ về nhà sắp xếp trước, sau đó quay lại bệnh viện.

Dù sao, cho dù chỉ có người nhà, nghi thức đính hôn cũng phải long trọng một chút.

Thiệt thòi ai cũng không thể thiệt thòi bảo bối của anh.

Chỉ có Tần Sương thấy hai người ba lời hai tiếng đã quyết định xong xuôi, cũng có chút bất lực.

Tuy là đính hôn, nhưng cần gì phải vội vàng như vậy?

Tuy cô không để ý, nhưng ba cô dễ nói chuyện như vậy từ khi nào?

Nếu không phải linh hồn vẫn là linh hồn đó, cô còn tưởng rằng mình bị người ta xuyên không lần nữa.

Nhưng hai người đã quyết định thời gian, cô đành phải làm người thừa hành.

Dù sao con dâu xấu xí cũng phải gặp bố mẹ chồng.

Cô liền nói: “Con về phòng nghỉ ngơi trước đây, hai người ăn xong nhớ dọn dẹp sạch sẽ.”

“Ừ, con đi đi, vừa hay hai ba con chúng ta nói chuyện.”

Tần Phong còn vài lời riêng muốn nói với chàng rể tương lai, con gái không có ở đây vừa hay nói chuyện.

Sau khi Tần Sương rời đi, hai người mới tiếp tục uống rượu.

Còn Tần Sương, sau khi về phòng, liền mở hệ thống mua sắm, bắt đầu chuẩn bị hàng hóa giao dịch buổi tối.

May mà lần này hệ thống không trục trặc, giá cả vẫn giống như trước, đơn giá cũng không thay đổi.

Sau khi chuẩn bị xong hàng hóa buổi tối, cô mới bắt đầu chọn quà cho nhà chồng tương lai.

Ông bà nội của Hoắc Đình Châu mất sớm, ngoài ba mẹ anh, chỉ còn một em trai và một em gái.

Em trai ở Đông Bắc, quà cáp có thể để sang một bên, cho nên chỉ cần chọn quà cho ba người là được.

Sau đó nghĩ đến anh còn có ông bà ngoại, tuy không biết quan hệ thế nào, nhưng vẫn nên chuẩn bị quà trước, để khỏi đến lúc đó luống cuống tay chân.

Còn họ hàng khác thì không nằm trong phạm vi quản lý của cô.

Đương nhiên sau khi chuẩn bị đầy đủ quà cho người khác, tự nhiên cũng không thể bỏ qua bạn trai thân yêu của mình.

Lướt qua bộ vest trong hệ thống mua sắm, cuối cùng cô chỉ chọn cho Hoắc Đình Châu một bộ đồ Tôn Trung Sơn và một đôi giày da.

Thắt lưng và đồng hồ, cô đã tặng trước đó rồi, nên lần này không cần mua nữa.

Còn ba cô cần gì, sau này ông ấy sẽ tự nói với cô.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, cô mới nằm trên giường nhắm mắt dưỡng thần.

Kết quả, nhắm mắt một cái liền ngủ thiếp đi.

Hai người ở phòng khách, không biết đã nói những gì, dù sao cuối cùng đều say khướt về phòng.

Ngay cả Hoắc Đình Châu tối nay cũng rất ngoan ngoãn, không đến tìm vợ nhỏ thân yêu để ôm ấp.

Đương nhiên hai người uống say, ban đêm ngủ tự nhiên cũng sẽ say giấc hơn.

Vân Mộng Hạ Vũ

Điều này cũng thuận tiện cho Tần Sương phải ra ngoài vào ban đêm.

Có lẽ do trong lòng có việc, 11 giờ hơn Tần Sương đã mở mắt ra.

Dưới ánh trăng, cô nhìn đồng hồ trên tay, liền lập tức đứng dậy chuẩn bị ra ngoài.

Cô quan sát tình hình của hai người trong nhà trước, thấy bọn họ ngủ say, mới yên tâm.

May mà chai rượu trắng kia đã phát huy tác dụng, rốt cuộc bọn họ cũng uống say một chút.

Sau đó nhân lúc trời tối, cô nhanh chóng đi xuyên qua những con hẻm.

Phải nói Kinh Đô bây giờ, nói lớn cũng không lớn, dựa vào sức lực của mình, cô nhanh chóng đến địa chỉ mà Phong Tư Niên đưa cho ban ngày.

Tìm thấy chìa khóa ở cửa, cô liền nhanh chóng đi vào.

Thấy bên trong trống rỗng, là biết đã có người dọn dẹp vào buổi sáng.

Sau đó cô lại quan sát tình hình xung quanh, thấy quả thật không có ai canh gác, mới vung tay lấy hàng hóa giao dịch ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-177.html.]

Đến 12 giờ, mới thấy Phong Tam dẫn theo hai anh em đến kiểm tra hàng.

“Sương gia, buổi tối tốt lành.”

“Buổi tối tốt lành, đồ đạc đều ở đây, anh cho người kiểm tra đi, không có vấn đề gì thì tôi về ngủ đây.”

Nói xong cô còn ngáp một cái.

Nếu không phải vì tiền, cô cũng không muốn ra ngoài vào ban đêm.

Nói gì thì nói, ban đêm mùa đông này, thật sự không phải là lạnh bình thường.

Lúc này cô chỉ có đôi mắt là không che kín, những chỗ khác hở ra, đều được cô quấn kín mít.

Cho nên, tối nay đến đây, cô cũng không hóa trang nữa.

Phong Tam ra hiệu cho thuộc hạ, hai người liền đi vào trong kiểm tra hàng.

Đều là người quen, hàng hóa nhanh chóng được kiểm kê xong.

“Tam gia, hàng hóa không có vấn đề gì, đều là hàng thượng hạng.”

“Ừ, tôi biết rồi.”

Đây là lần đầu tiên Phong Tam giao dịch với Tần Sương, tuy quen biết với ông chủ của hắn, nhưng quy trình vẫn phải thực hiện đầy đủ.

Dù sao lòng người dễ thay đổi, ai biết được, khi nào sẽ bị đ.â.m sau lưng.

May mà số hàng hóa này, không khác gì so với mẫu, coi như là bất ngờ ngoài ý muốn.

Hắn liền lấy ra hai chiếc vali đưa cho Tần Sương: “Đây là tiền và đồ cổ, cô kiểm tra đi.”

Tần Sương nhận lấy vali, không thèm nhìn, liền nói: “Đều là bạn cũ, tôi không xem đâu, còn lần giao dịch sau, các anh cũng nên sớm lên danh sách, dù sao tôi cũng sắp về Đông Bắc rồi, trước khi đi còn có thể giao dịch thêm một lần nữa.”

“Được, vậy hợp tác vui vẻ.”

Đây là lần đầu tiên Trương Phong gặp người phụ nữ sảng khoái như vậy, khó trách ông chủ lại thích trò chuyện với cô như vậy.

Nếu là người khác giao dịch, sẽ sợ bọn họ tính thiếu tiền.

Sau khi Tần Sương đi, Phong Tam để lại hai anh em canh gác, còn mình thì về nghỉ ngơi.

Tần Sương biến mất trong màn đêm, nhanh chóng trở về nhà với hai bàn tay trắng.

Nằm trên giường, nhìn tài sản trong không gian, nụ cười trên mặt cô càng lúc càng không kìm nén được.

Quả nhiên vẫn là giao dịch ở thành phố lớn, đổi được nhiều tiền nhất.

Nghĩ đến sau khi đính hôn xong, cô phải đi tìm nhà, mua nhà.

Có thể mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu.

Dù sao đất đai vẫn còn đó, cho dù nhà cửa bị phá hủy, cô cũng không lo lắng bị đọng vốn.

Chỉ cần đợi mười mấy năm sau, cô sẽ là một con cá mặn chính hiệu.

Ngày hôm sau mặt trời mọc, khi Tần Sương còn chưa tỉnh giấc, Hoắc Đình Châu đã dậy trước, về nhà trước.

Dù sao ba vợ đã đồng ý chuyện đính hôn, cũng phải báo cho người nhà biết sớm, để chuẩn bị sớm.

Quả nhiên, Hoắc Đình Châu vừa về đến nhà, đã thấy mẹ mình định đi vào bếp nấu bữa sáng.

Thấy con trai về, bà liền cười hỏi: “Sao sáng sớm đã về rồi? Ăn sáng chưa?”

Hoắc Đình Châu thay dép xong, mới đáp: “Tối nay đến nhà ba vợ dạm ngõ, mẹ chuẩn bị đồ đạc đi, buổi sáng con có việc, buổi chiều con sẽ về đón mọi người đến đó.”

“Cái gì?!!!”

Đường Mẫn tưởng mình nghe nhầm, không ngờ con trai thật sự đã thuyết phục được ba vợ.

Vốn dĩ bà ấy còn tưởng rằng chuyện này phải đợi thêm một thời gian nữa, kết quả con trai lại nhanh nhẹn như vậy, một phát đã ấn định thời gian.

Bà lấy iền hỏi: “Tối nay đến đó chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn, trưa mai đặt hai bàn tiệc ở nhà hàng quốc doanh, chỉ có hai nhà chúng ta biết là được, đợi đến khi bọn con kết hôn sẽ náo nhiệt, đây cũng là đã nói với ba vợ rồi.”

Nghe con trai trả lời, Đường Mẫn mới xác định, con trai nói thật.

Sau đó bà ấy có chút kích động đứng dậy nói: “Bây giờ mẹ sẽ đi chuẩn bị sính lễ và quà cáp, tối nay ba con về, chúng ta sẽ đi.”

Loading...